Bình luận

Trong tình yêu, ai cũng có ích kỉ của riêng mình. Cta có thể chấp nhận quá khứ, nhưng không thể chấp nhận quá khứ song hành với hiện tại. Bạn trải qua sự đau khổ khi mất một người bạn đời, bạn đến với người mới trong khi từ cái password của bạn vẫn là bóng hình xưa cũ. Đó không phải là cố gắng, mà là cố chấp :) sự cố chấp của bạn làm tổn thg bạn, và cả cô gái hiện tại. Đừng bao h đòi hỏi sự bao dung từ người khác khi bản thân cũng chỉ biết nghĩ cho riêng mình rồi đổ tại hai chữ hòan cảnh :) Trải qua tổn thương, thứ bạn nên học được là cách bảo vệ và trân trọng người hiện tại chứ không phải là làm tổn thg họ :)
Tại sao người mới phải cố gắng bao dung, cố gắng yêu nhiều hơn, làm nhiều hơn, mà không phải là chính bạn? Đừng nói tới tổn thương mất mát, những chuyện như mất người thân ai cũng phải trải qua ít nhất 1 lần trong đời. Nhưng điều đó không có nghĩa là, bạn đồng ý yêu người mới, và người đó cần phải vị tha, yêu thương rồi kiên nhẫn... Người cần làm những điều đó là chính bạn, bạn phải kiên nhẫn với bản thân mình, kiên nhẫn để bản thân mình học cách quên đi. Còn nếu không được, thì các bạn đừng yêu thêm ai nữa để làm khổ người khác. Hạnh phúc của bạn, bạn phải tự cố gắng, không ai cố dùm bạn được. Một ng dù có yêu bạn hơn cả sự sống cũng không thể nào chấp nhận được việc bạn chỉ coi họ là cái bóng, và suốt ngày nói chuyện với ng cũ. Những gì đã cũ, thì nên cất thật kỹ. Cất kỹ để nó đừng sứt mẻ, cũng đừng để ng khác làm sứt mẻ, hay để nó làm sứt mẻ trái tim người khác. . Chỉ muốn nói với bạn là, nếu nhắm không thể cất được, thì tốt nhất là đừng yêu ai cả. Người ta không có lỗi, không có trách nhiệm phải kiên nhẫn với bạn như ba mẹ bạn, nên tốt nhất, đừng làm khổ ai. Tất cả mọi vấn đề, không nằm ở người mới, nó cũng k nằm ở ng đã khuất, nó nằm ở chính bản thân bạn, vậy thôi.
Ok thôi! Vậy nói rõ vs nym là anh/em chưa quên đc nyc đã mất, e/a có chấp nhận đc k! Chấp nhận thì tiến, k chấp nhận thì biến. Yêu 1 ng mà nyc đã mất thì phải thật sự là ng bao dung nhưng k có nghĩa họ phải chịu đựng. Ai cũng có quyền yêu và đc đáp lại chứ k phải mất công đi yêu 1 thằng/1 đứa mà trái tim nó lại hướng về ng khác. Đời ngắn lắm nên tội éo j phải khổ vậy
Vũ Bảo Ngọc tớ cảm thấy buồn hơn bao giờ hết như lúc này nếu cậu không tag tớ vào bài viết này, hồi nãy nếu cậu có đọc blog trên trang cá nhân của tớ thì cậu sẽ biết tớ hạnh phúc như thế nào khi bạn học sinh ấy của tớ chỉ vì 1 cái stt của tớ mà dành hơn 18 giờ bay từ Newzealand về HN chỉ để ôm tớ một cái, rồi mai sẽ lại đi.... mọi người bảo tớ là sao không mở lòng cậu ạ, nguyên nhân nó là hs của mình là một phần, nhưng đây đây chính là nguyên nhân sâu xa, tớ thứ nhất là mặc cảm, thứ hai là sợ người nào đó không chấp nhận cho cái quá khứ đó của mình. Nhiều thứ không phải mình cứ muốn là được.
Thế tại sao không nói là bạn nam kia khi thật sự sẵn sàng thì hãy yêu người mới..bao dung và kiên nhẫn không đồng nghĩa với chịu đựng.con người vốn ích kỉ mà hơn hết tình yêu vốn là ích kỉ như thế..dù đã mất đi nữa ok là thiêng liêng.nhưng cũng chỉ là quá khứ...chỉ mong cả 2 người đủ yêu và đủ tỉnh táo để biết mình cần gì?muốn gì? Đừng khách quan vì thớt không phải bạn nữ kia :)) cmt dạo.
Hồi đó, cô 20, còn a 25. Bây giờ, cô bước sang tuổi 24, a vẫn 25. Có lần vô ý để nym đọc được tin nhắn cô gửi cho a, những tn dài từ ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác mà k hề có hồi âm. Vẫn nhớ rất rõ thái độ lúc đó của hắn, hắn vừa cười vừa hỏi cô: thằng nào đây??? Chết rồi à??? Chết rồi mà vẫn nt, si tình nhỉ. Từ đó về sau hắn cũng trở thành nyc, cô cũng chẳng còn quen ai nữa.
Anh ấy có thể vẫn giữ chị ấy một góc nào đó trong tim, như một sự tôn trọng, một kỉ niệm đẹp, không có nghĩa là anh ấy nên đặt pass là sinh nhật chị ấy. Nếu chưa thể nguôi ngoai tình cũ đừng ích kỉ bắt đầu tình mới. Đừng ép một ai tỏ ra bao dung vì trong chuyện tình cảm ai cũng ích kỉ cũng muốn mình là duy nhất.
Rất hiểu cảm giác ấy. Và những lần thấy những câu như:" cô sắp 28 rồi còn anh vẫn trẻ mãi ở tuổi 27 ấy" hay " tớ đã 22 tuổi rồi mà cậu vẫn cứ mãi 17 tuổi" ... Cảm thấy rất đau lòng
Bạn mình mất năm 18 tuổi. Giờ đứa nyc có ck con rồi đến ngày sn của thằng bạn vẫn đăng chúc mừng dù chỉ có vài ng hiểu. Vấn đề ở đây ko phải là cô gái kia ko yêu ck thương con hay gì gì. Mà là có những người dù đã ra đi nhưng vẫn còn sống mãi. Cuộc sống này ngắn ngủi lắm nên hãy cứ yêu thương nhau đi!
"Có những mệt mỏi đến vô cùng, tôi và cuộc đời tha thứ cho nhau" Mong nhưng điều may mắn đến với bạn, mình hiểu tâm trạng của bạn, tâm trạng của những con người bị hoài niệm bủa vây. Cũng mong sẽ có một ai đó bao dung và kiên nhẫn, để yêu bạn nhiều hơn nỗi đau bạn chịu, yêu luôn cả phần mà người cũ đã dở dang vì sinh ly tử biệt.
Tình đầu của mình cũng ở mãi trong tim mình góc bé tí nhưng sâu nhất, mình ko phải chỉ có 1 nyc đấy, nhưng cậu ấy vẫn là người duy nhất còn được ở trong lòng mình mà có lẽ cả đời vẫn cứ ở đấy, 1 góc nhỏ thôi :3
Cơ bản là có thể tình yêu họ danh cho người kia có thể k đủ lớn đến nv nhưng vì họ đã mất người ấy 1 cách quá đột ngột, còn những dự định và tiêc nuối khiến người ta bị ám ảnh và khó phai nhòa đi, nên bạn cần có đủ sự bao dung để "Tha thu" cho 1 người không tồn tại :) và 1 người bạn yêu
Đồng ý là vẫn giữ hình bóng nhưng có nhất thiết phải cài mật khẩu là ngày sinh không? Chỉ biết nghĩ cho mình sao không nghĩ cho người mới. Đừng ngụy biện