Bình luận

Điều đầu tiên, có lẽ chị ấy đã rất may mắn và hạnh phúc khi sống trong cõi đời này có được một người bạn như chị Thứ hai, chưa chắc chúng ta đã hạnh phúc, an nhàn và thanh thản bằng chị ấy đâu: không để ý những điều người khác chế diễu, dè bỉu, sống cho chính mình, như thế mới là tốt; còn chúng ta lại hay bị chi phối bởi người khác, quá mệt mỏi.... Và chuyện chị ấy ra đi, thương tâm, nhưng cũng rất dễ dàng; còn hơn nhiều người cứ phải dùng dằng, vật lộn mãi, sống không được mà chết cũng không xong... Cuối cùng, cầu mong cho chị ấy yên nghỉ
Em rất đồng cảm với chị, cách đây năm rưỡi em cũng trải qua nỗi đau như chị, ko ngày nào em ko nghĩ đến bạn mình, đêm ngủ lại nằm mơ..., cảm giác mất một phần rất quan trọng. Cố lên nha chị, nỗi đau nào cũng sẽ vơi. Hãy an ủi ba mẹ bạn chị bởi họ mới chính là người đau khổ nhất, cũng là an ủi người đã mất.
Nghĩ cũng buồn nhưng hãy nghĩ theo cách tích cực. Cô bé đó đã trả hết nghiệp nợ từ đời trước nên đc ông trời dẫn dắt đầu thai thành người có nhiều hạnh phúc hơn. Nên cô bạn thân đừng có đau lòng nữa nên vui vì cô bạn đã đc giải thoát rồi.
Em cũng vậy, cũng có 1 đứa bạn thân ( là Nam) trên giảng đường. Hai đứa như hình với bóng đến mức ai cũng nghĩ là yêu nhau. Vậy mà nó bị tai nạn, nằm viện vài ngày, em vào thăm nó còn gật gật đầu khi nghe e bảo phải nhanh lành để còn chở e đi học. Vậy mà sau đó nó bỏ em đi. 27 tháng này là xả tang nó. Ba năm qua chưa bao giờ quên nó, mỗi lần em gặp chuyện buồn, có lúc đi đến bước tuyệt vọng, nó lại về trong giấc mơ và khuyên nhủ e. Nó bảo chưa bao giờ nó ngừng dõi theo em. Đến giờ em vẫn tự hào vì ít ra em k cô độc. Em xin chia sẻ nổi mất mát cùng chị !
Ngoài việc sống 1 cuộc sống tự bình lặng và kết thúc hơi buồn của bạn bạn ra thì mình cũng thấy thấu cái bạn ý trải qua. Đừng bao giờ mong chờ sự công bằng ở một thế giới không có sự công bằng.
Có người khi sống một đời bình lặng khi rời đi cũng chả hề để lại tiếng động cho ai..
chia buồn với chị. Cõ những con người sinh ra như đã bị số phận bỏ quên. Chị ấy ra đi cũng như sự giải thoát cho bản thân. Mong chị an nghỉ. :(