Bình luận

Mẹ t cũng vậy. Nhắc mẹ sắm sửa thêm đồ mới đi, đi mổ u đi cho khỏi đau, nhưng mẹ đều nói " chờ nao con ra trường đã ". Có những vật dụng mẹ sử dụng đến mấy năm rồi mà vẫn không chịu thay mới mẹ bảo " vẫn còn dùng tốt" nhưng không bao giờ để con gái thiếu thốn cái gì. Mỗi lần mệt mỏi vì đi làm thêm lại nghĩ đến mẹ 9h tối vẫn còn chưa đi làm về, chưa được ăn cơm, còn đang đi xe giữa đường mưa gió thì chẳng mình chẳng có quyền j mà kêu than cả. Hôm nay lại lên Hà Nội và vẫn như trong 2 năm qua chưa khi nào thôi khóc vì nhớ, vì thương mẹ
Rảnh e sub hộ đoạn đầu C. Mẹ ạ mẹ làm gì đó. Trung thu bố mẹ có làm gì không. Mẹ. Mẹ đang đi khám. Hai đứa đi hết một mìh bố mẹ ở nhà thì làm gì. Con không đi chơi đâu à. C. Con không. Mẹ khám gì đó. Mẹ. Mẹ đau chân nên đi khám.giờ đang chờ lấy thuốc C. Họ nói sao mẹ. M. Thì họ nói mẹ bị viêm dây thần kinh nặng phải ra hà nội khám với kiểm tra tổng thể. C. Thế mẹ đi đi.khi nào mẹ ra M. Tiền đâu mà đi .đau chân Không chết được đâu. Đợi hai đứa học xong rồi mẹ đi C. Con được học bổng mẹ thêm ít rồi mà đi khám. Thôi để tiền mà chuẩn bị chụp kỉ yếu.không sao đâu.thôi mẹ lấy thuốc đây. C. (Nghe xong cổ họng nghẹn đắng lại)._dạ mẹ làm về rồi gọi cho con
"Bay lên trên nớ cự chú tâm vô mà học. Thiếu cấy chi thì cự gọi điện về nói, không bị lo lắng chi thêm ngòai việc học. Choa ở nhà mần thêm mấy trào rọng thì nuôi bay là chuyện nhỏ." Khi thấm được những câu này thì t đang đọc quyển "Giá như" bán bên lề đường. =))