Bình luận

Cổ họng con nghẹn đắng bố ạ. Bốn năm rồi, năm nào cũng vậy, trên bàn thờ bố những ngày này luôn có bánh trung thu. Con nhớ hôm đó bố còn nói cảm ơn các anh chị trong chi bộ mang bánh đến tặng bố. Bố đau không nói rõ thành tiếng, nước mắt bố trào ra, con biết bố rất hạnh phúc. Bố bảo bố thích ăn bánh trung thu nhân trứng, bố còn bảo con bóc bánh cho bố ăn, bố ăn hết 1/4 chiếc bánh rồi bố nói dối con bố buồn ngủ rồi, giục con đi ngủ sớm. Đến bây giờ con vẫn tin là bố ngủ rất ngon, bố sợ đau đớn nên bố không tỉnh dậy nữa. Hôm nay trung thu lần thứ 3 không có bố bên cạnh, con biết là bố vẫn ở đây, chỉ là giữ một khoảng cách đủ xa dõi theo con trưởng thành..
Thật sự chị không thể tượng tưởng được một đứa trẻ 11 tuổi khi trở thành một cậu thanh niên 19 tuổi sẽ như thế nào. Trong ký ức của chị, hình ảnh Em mãi dừng lại ở tuổi 11.
Các bạn đừng than Trung thu này không có gấu đi chơi cùng. :) Biết đâu được ở quê bố mẹ đang ngồi buồn và nghĩ không biết con mình trên đó thế nào?