Bình luận

Đọc câu chuyện của chị thực sự em rất cảm động. Nhưng đúng là cách giải quyết vẫn còn có vấn đề. Nếu chị chọn cách ra đi như thế chứng tỏ chị vẫn yêu anh chưa đủ, liệu việc chị ra đi có đúng thoả mãn ý của cả ba người không và liệu rằng, anh ấy có lựa chọn về với chị kia không. Có thể đó là một sai lầm tuổi trẻ chưa chưa chắc đó đã xuất phát từ tình yêu. Và còn có nhiều cách để bù đắp cho đứa bé. Theo quan điểm của em là thế, nhưng đúng là đặt trong địa vị của chị mới khó có thể bình tĩnh đưa ra quyết định được và còn có thể nhiều lí do chị không kể ra! Mong chị sớm lấy lại tinh thần và kiên cường bắt đầu một cuộc sống mới tốt đẹp hơn!
Nếu thật sự muốn ở lại a ấy đã ko đồng ý li hôn. Thật may khi chị chỉ nhớ về những điều tốt đẹp đã qua để oán hận ko có cơ hội trỗi dậy. Chị sẽ hạnh phúc. Nhất định là nv.
Tự nhiên nhớ lại chuyện xưa, đó là một ngày đẹp trời của tháng 7, khi người yêu cũ chợt kể về đứa con của anh ta và người yêu cũ... Nếu không có ngày đó, biết đâu giờ mình đã khoác áo cô dâu rồi nhỉ và ít năm nữa có khi lại phải ngồi viết stt thế này! Giờ thì khác, mình sớm hơm lặng lẽ đi làm, còn người yêu củ thì đang hạnh phúc bên người yêu cũ... Vậy mới hiểu, người với người đến với nhau là duyên nợ, nhưng.. còn phải xem lại đó là duyên mỏng hay duyên dày ,là hạnh phúc một thời hay bên nhau cả một đời ...^^
Thật ra cách chị giải quyết cũng là 1 sai lầm. Anh ấy đã thật lòng yêu chị và đã cưới chị làm vợ sao nỡ dứt áo ra đi. Việc anh ấy có con với người khác là trước khi quen chị nên không phải anh ấy phản bội. Chị chọn cách ly dị để "tác thành" cho chồng mình và người khác chẳng phải cao thượng gì đâu. Chị coi tình cảm của chồng mình như 1 thứ vật chất có thể nhường cho người khác sao. Chồng cũ của chị và người kia hẳn đã không còn tình yêu có miễn cưỡng bên nhau cũng chẳng hạnh phúc. Về đứa bé có nhiều cách để bù đắp cho nó chứ không nhất thiết là phải hy sinh hạnh phúc của người lớn
Lớn hơn cả tình yêu là tình thương, vượt qua ích kỷ mù quáng mà cố chấp giữ lấy là tha thứ bao dung rồi buông bỏ. Những người tử tế sẽ được hạnh phúc, e vẫn tin như thế. Mong c luôn mạnh mẽ kiên cường.
Chọn ra đi chắc gì chị đã đúng. A y chị nhiw thế thì dù chị nhường a cho ng khác thì ng kia cũng chẳng hạnh phúc. Tại sao cả 3 người k cùng nói ra mong muốn và quan điểm của bản thân để đối phương được rõ. Có chắc chị kia muốn ở bên a không nếu muốn thì ngay từ đầu chị ấy đã nói cho a về sự tồn tại của đứa bé. Em nghĩ chị kia cũng vì bất đắc dĩ mới tìm đến anh vậy nên nếu đứa bé bình an thì anh chị vẫn có thể bên nhau rồi chu cấp và giúp đỡ cho mẹ con chị kia cũng được mà. Có nhất thiết phải chia ly không. P/s: ý kiến cá nhân thui nhé.
Rốt cuộc thì điều ấy cũng xảy ra, Sau tất cả, còn em và...đơn độc. Cuối cùng thì bao nhiêu là nước mắt, Cũng không đủ níu chặt cánh tay anh. Em biết là hạnh phúc sẽ qua nhanh, Nhưng không thể làm gì, đành chấp nhận. Ai bảo chúng mình không duyên không phận, Ai bảo tình mình lận đận mà chi. Em có trách đâu, anh chẳng có lỗi gì... Chỉ là lỡ đi rồi quên đường về lại, Chỉ là hoài công em ngồi chờ đợi mãi, Để bây giờ, khờ dại học quên anh. Em có tiếc đâu, quá khứ vỡ tan tành, Vì em biết mình yêu anh, là thật. Có những thứ trên đời dù còn hay mất, Cũng chẳng một lần hối hận đã cho đi. #DuPhong
"6 năm, thời gian có thể thay đổi rất nhiều thứ, không phải là lỗi của bất cứ ai. Huống chi khi đó bọn mình còn quá trẻ, mỗi giây mỗi phút đều cho rằng sẽ là cả đời.""
- Còn yêu nhau nhưng không thể bên nhau, chị thật cao thượng và đáng quý biết nhường nào. Mai sau có gặp chuyện gì chăng nữa hãy mạnh mẽ lên chị nhé
chuyện đau lòng nhất trên đời này là vẫn còn yêu mà phải nhìn người ta bên người khác . Những người như vậy là những người rất ngu . Và tôi cũng rất ngu .