Bình luận

Một câu chuyện cảm động, cảm phục tình cảm của anh dành cho tình yêu đầu đời của anh. Câu chuyện hay hơn ngàn vạn lần những tiểu thuyết ngôn tình trên sách vở.
Bức thư này chắc chắn sẽ lấy đi nước mắt của mọi người! ??? Sao số phận con người trớ trêu? Đang ở cái tuổi đẹp nhất của cuộc đời thì phải lìa xa tất cả. Chị ra đi rồi nhưng anh vẫn luôn dõi theo và chắc chắn sẽ mãi nhớ về chị! ?
Đọc rồi lại nhớ đến chàng trai 8 tuổi năm ấy của tớ. Đêm cậu đi, cả những đêm sau nữa, chưa từng ngủ ngon. Cô bé 8 tuổi năm ấy giờ 18 tuổi rồi. Thỉnh thoảng, trong lòng vẫn nhớ cậu. Lớp trưởng, cậu có nhớ tớ không ?
Rồi tất cả sẽ qua đi như phù du . Yêu thương ơi ? ngày mai có nuối tiếc cũng không còn được gì . Xin bên tôi lúc tôi đang nơi đây ở trên cuộc đời này, lúc tôi còn nghe thấy. Xin bên tôi lúc tôi đang nơi đây, lúc tôi đang loay hoay ở chốn bụi trần. Tình thân ơi? xin đừng chờ nhang khói rồi nói lời yêu thương. Giọt nước mắt buồn thương giờ cũng quá muộn màng vì tôi đâu còn nghe, đâu thấy người ơi. Giọt nước mắt lại rơi vì thế thái nhân tình, còn chi nữa người ơi trả lại phù du. Đời bao la, nhiều khi thoáng thấy đó, giờ mất đó có ai nào hay.
"Sẽ có thiên thần thay em yêu anh ". Chị ấy cũng không muốn anh mãi buồn như vậy, cũng không muốn anh mãi đau khổ và bỏ lỡ đi thanh xuân của mình. Vậy nên, buồn đấy, nhớ nhung đấy...cất 1 góc trong tim thôi, giờ đi tìm hạnh phúc của riêng anh đi nhé.
buồn thật đấy, cũng khó mà quên được,nhưng tất cả đã qua rồi,1 kỉ niệm buồn. A hãy cố gắng mở lòng ra, cố gắng lên a, c ý chắc cũng k muốn a cứ buồn bã vì chị ấy mãi đâu. Chúc a sớm tìm được hạnh phúc mới, và hãy nhớ những kỉ niệm đẹp cùng chị ấy nhé :))) bỏ qua hết những điều k vui đi a :)
Đã lâu rồi ms có một câu chuyện khiến e ứa nước mắt. Năm tháng qua đi. Người ấy chẳng còn. Một mình trầm mặc, thầm lặng nhớ bóng hình ấy. Biển tưởng yên bình mà sao tàn nhẫn quá?
Đọc xong bài này chợt nhớ đến một câu nói: "Chia tay không phải là điều bất hạnh nhất, mà điều tồi tệ nhất là người ấy không còn trên đời này nữa."
Tự nhiên đọc xong nước mắt cứ lần lượt rơi xuống , sống mũi cay cay , thật sự cảm thấy nghẹn ứ chất chứa đầy cả cổ họng , tim như đang bị ai bóp chặt lấy , rất đau lòng ..
Hè năm ngoái có đứa em họ ngoại đuối nước. ngồi trên bờ ngóng ra biển, chỉ có đêm đen và sóng, ko biết em ấy nằm ở đâu giữa mênh mông ngoài kia... Lúc đầu là cầu nguyện phép màu xảy ra, rồi người ta kéo lưới, 1 lượt, 2 lượt... 5,6 lượt vẫn ko thấy, lúc đó lại chỉ còn mong sao nhanh tìm thấy xác... cảm giác ấy thật sự rất đau lòng...
Khi đọc câu chuyện này tôi đã cố ngửa mặt lên cho nước mắt không rơi , tôi tưởng tôi đã vô cảm vậy mà câu chuyện này thực sự khiến t thấy đau ..
Đọc câu chuyện này làm t rất nhớ nó. Đã 4 năm rồi :'( Khi tôi bây giờ đã là sinh viên năm nhất thì nó vẫn mãi là cô bé lớp 10 đầy ước mơ, hoài bão. T nhớ m lm.....T à. Ở bên kia m có buồn k?
Vừa rồi chừng 3 tuần trước t có về quê chơi. Nắng quá công việc lu bu nhưng vẫn ghé lên nhà m. Lên vì có L.A. lên vì có m. T biết mi vẫn thấy t ngồi đó nc với bố mẹ mi và LA. Mi thấy hết đúng k. T dẫn ck con t lên cho mi nhìn thấy á. Ck t đẹp trai k? Đẹp quá đi chứ mi hề? T cứ lảng ra sân ngó vườn ngó cây thôi. T nhớ mi quá. T thậm chí còn k dám nhắc đến mi dù một chút nhỏ .cũng k tìm kiếm khuôn mặt mi trên bàn thờ. T sợ bắt gặp ánh mắt mi lần nữa. T k nhớ ngày sinh nhật mi. T cũng k nhớ ngày mi bỏ đi xa. T k nhớ gì cả chỉ chớ ánh mắt ấy. Sao t có thể khóc cả chục lần chỉ vì một ánh nhìn. T k thể hiểu. Bao nhiêu năm rồi . Gần 10 năm rồi. Mi thì cứ mãi trẻ cứ mãi 19.còn bố mẹ mi đã bạc trắng mái đầu. T và LA thì đã làm mẹ. Nhìn bố mẹ mi t thương quá. Muốn nói gì đó an ủi mà miệng cứng lại chỉ biết trơ ra như đá. Mi thật ích kỷ khi lấy đi niềm vui của họ. Lấy đi cuộc đời họ gửi nơi mi. Rồi vài ba năm nữa t lại về thăm quê. Lại lên nhà mi chơi. T chỉ mong nhà mi xây nhà mới để những nét thân quen ngày xưa ngủ yên. Để t thôi tìm kiếm mi mỗi khi lên thăm nhà. Thương mi
Tình cảm thật sự là rất đẹp, cô đơn đã theo chàng trai suốt 10 năm, có khi là sự dằn vặt bản thân vì đã không canh chừng cô gái. Cô gái chắc cũng hạnh phúc vì chàng trai luôn nhớ tới mình.
Tôi cũng k dám đọc hết. Vì em tôi cũng đã đi như vậy rồi. Vẫn luôn mong ngóng có 1 niềm tin nào đó rằng 1 ngày e sẽ về vẫn mãi chờ đợi như vậy. Trước ngày vào đh năm 2 e còn bảo tôi rằng "Chị ở nhà chơi với em" nhưng chưa đến ngày tôi đi học mà e đã bỏ tôi đi...mãi mãi
Bởi vì bỏ lỡ lời yêu thương mà a ấy k thể mở cửa trái tim lần nữa. Cũng là vì người hình ảnh người con gái ấy là hình ảnh đẹp đẽ nhất về thanh xuân của anh ấy. Nên việc k bỏ xuống được, k quên đi được là điều hiển nhiên. Người đến sau sẽ phải có sức mạnh như thế nào mới xóa bỏ được cả quãng thanh xuân tươi đẹp ấy..
Chúng ta cứ mất thời gian chờ đợi cho một cơ hội tốt nhất, để rồi phải trả giá bằng hai từ "giá như"!! Thanh xuân của anh vẫn là chị ?. Một thanh xuân đượm nỗi buồn trong hạnh phúc của riêng anh!
-"cô gái mà bạn thích năm 17 tuổi là cô gái mà cả đời này bạn không thể quên được' -"người mà bạn yêu năm 17 tuổi sẽ là người mà bạn yêu nhất cuộc đời này" :)
Dù là tình bạn hay tình yêu, tận mắt thấy người thân thiết với mình như thế ra đi thì ai mà quên cho được. Chỉ là người đi đã đi rồi, người ở lại phải kiên cường sống tốt mà thôi. Những kí ức từng có mong là mn đều giữ vẹn nguyên trong lòng, chỉ cần vẫn có người nhớ về thì người ta vẫn còn sống mãi!
Câu chuyện buồn quá...đọc mà nước mắt cứ lặng lẽ rơi, tim như bị bóp nghẹt vậy.. tất cả đều đã qua rồi, k cứu vãn được nữa rồi, đây là một hồi ức đáng nhớ và trân trọng.
Điều nuối tiếc nhất của cuộc đời a có lẽ là chị ?? chẳng thể thay đổi khi ng đã ra đi để lại bao kỉ niệm vui đến vậy. Thế nên cr ai thì phải nói ko nói hối hận ko kịp???
Sao đọc cái này em lại cảm thấy bth thế nhỉ. Chắc là vô tâm quá r. Chỉ thấy tội cho ng sẽ đến sau sau này thôi, liệu có đủ sức để lấp đi cái bóng quá lớn này ko đây
Nhói tim . Ai cũng có những phần kí ức thật đẹp , ko hẳn là vui , hạnh phúc có những kí ức buồn , buồn đến chẳng thể nào quên dk nhưng khi nhớ về nó mọi thứ như trở về thời điểm đó. Cứ mãi như vậy theo ta mãi qua ngày tháng.
Thế giới rộng lớn, còn nhiêù điều phải làm và cả cụôc đời phía trước. Tình yêu ấy, câu chuyện ấy anh nên gói gém lại, cất vào một góc trong tim. Hạnh phúc nhé!
Có những người yêu nhau mà không đến được... Hà cớ chi lại có những người nói yêu nhau rồi làm tổn thương nhau.. tại sao có những người lại không biết trân trọng như thế ... Hờn quá hờn.
Có nhiều người thật lạ. Không đọc được thì thôi. Lướt đi cho êm. Vô cmt như vậy tưởng hay. Dài mà thấm chứ không nhăm nhở như mấy bài lạt nhách kia
Cậu khuất mãi sau sóng biển chiều buông Bình minh kia vẫn nhẹ nhàng nhưng không còn là ngày mới. Biển xanh kia sao nỡ làm cơn sóng ập vội Cuốn cậu đi xa, ôm mãi cậu vào lòng... Tớ với biển với cát trắng mênh mông Mặt trời lên hoa hướng dương vẫn cụp đầu ủ rũ... Bởi chút thương, chút tình, chút nhung nhớ Cậu ra đi...đi mãi cậu chẳng về. Để ngày qua ngày, qua tháng, lại qua năm Vẫn một người nhặt sò xếp kỉ niệm, Hành trang người để lại năm cũ Vẫn y nguyên như kí ức về cậu trong tim.... Tuổi 18 cậu chẳng thèm lớn nữa Ước mơ chung 2 đứa, giờ mỗi tớ đắp xây Biển không còn mơ mộng thơ ngây Tớ giận biển sao nỡ chia đôi đường li biệt! Sóng gợn lăn tăn êm đềm là thế Nhưng mặn chát chà xát vết thương mãi âm ỉ trong tim... Lê bước mỏi trong đêm một mình tớ đi tìm Từng tiếng cười xưa, từng trò đùa vui như ngày qua của cậu... Cô bé tồi ham chơi đi đâu lâu thế? Cậu bỏ tớ ngồi đây đợi mãi ngóng cậu trở về Để 2 đứa còn viết nốt những ngày thơ mộng hả hê Bên trang sách, bên bạn bè thầy cô và gia đình cậu nữa. Ước mơ nhỏ nhoi khi mở ra cánh cửa Là cậu đứng đó cười nhoẻn với hộp đồ ăn Là những thứ sơn hào hải vị chẳng sánh bằng Là nhịp tim loạn lên muốn phá tung lồng ngực. Thế nhưng cuộc đời chỉ là hiện thực Hai mảnh đời giờ đã cách biệt đôi nơi Trách chữ duyên kia chỉ dài được đến thế thôi Bên kia bầu trời phải yên vui...cậu nhé. Dương Bướng KeọO Chính Ngân Linh Nguyễn Vy Bá Quang Tú Hoàng Nguyễn Mai Đời người gặp nhau, quen nhau, đi được với nhau một đoạn đường âu cũng là do duyên phận. Hãy sống và yêu hết mình để khi chữ duyên kia đứt, ta nhìn lại và mỉm cười chẳng 1 chút tiếc nuối. Duyên
Thực ra ai trải qua cảm xúc như thế này biết chính xác nó buồn như thế nào . Hồi cấp 2 bạn ngồi bàn với mình cũng bị chết đuối vì hôm ấy đi lao động . Nhà mình gần biển , mấy đứa lao động xong nóng quá đi ra biển tắm. Vào đúng chỗ cát lún sâu nhất, thế là cậu bạn của mình ko đủ sức bơi vào bờ nữa, chìm dần , chìm dần . Mặc dù đi cùng mấy đứa con trai lớp mình nữa nhưng khi ngụp xuống mấy đứa tưởng cậu ấy trêu nên không cứu . Đến khi đuối quá thấy chìm lâu thì bơi ra không kịp nữa rồi. Bọn mình chỉ ngồi cùng bàn thôi nhưng rất quý cau ay. Minh hay goi la peter vì tóc xoăn tự nhiên và cười rất đẹp. Một ngày cậu ấy không đi học là góc buồn hẳn vì tính khá hài hước. Mẹ mình trong hội phụ huynh . Buổi chiều hom ay di lao dong về thì mình đang nấu cơm, cô chủ nhiệm gọi cho mẹ mình, bạn Đức đuối nước mất rồi. Mình thật sự không tin được quá bất ngờ , vì lúc cả lớp lao động còn trêu choc nhau. Thương hơn lúc cậu ấy mất thì nhà đang xây và đi ở trọ , quan tài phải để ngoài đường vì người chủ nhà trọ không cho làm tang trong nhà họ. Năm ấy tháng 7 âm mưa lũ như trút nước , đi đưa tang mà ai cũng thương lắm , buồn lắm . Còn mình ngồi cạnh cậu ấy, đi học mà ám ảnh mãi. Tự dưng một người khá thán thiết đột nhiên không còn trên đời nữa, dù có là người thân của bạn hay không thì bạn vẫn rất ám ảnh, và mình suốt những năm tháng cấp 2 mình ngồi cạnh cậu ấy. Đến giờ cũng đc gần chục năm rồi kể từ ngày cậu ấy mất . Tự dưng hôm nay đọc được câu chuyện tương tự giống mình từng gặp vài năm trước , mình rất hiểu cảm giác đó, mặc dù bọn mình không thích nhau nhưng rất thân . Vậy nên có những đơn giản hàng ngày mình gặp gỡ hay tiếp xúc tưởng như rất bình thường vì cứ lặp đi lặp lại như thế. Nhưng để đến khi nó không còn tồn tại trên đời nữa , khi đó mình mới biết mình nên nói chuyện và thân mật với nhau hơn. Còn bây giờ muốn quay sang hỏi nhau chuyện vô tư như ngày trước ko được nữa r, vì cậu ấy không bao giờ tồn tại nữa !! Buồn và thương !!!
Cũng gần 2 năm r từ ngày cậu ấy bỏ lại tất cả, bỏ lại những thứ còn dang dở và những điều chưa ns cùng nhau mà có lẽ cả 2 đều cảm nhận đc. hôm nay tôi lại yếu lòng khi đọc đc bài thấu hiểu chung niềm cảm xúc. Cái cảm giác mất đi 1 ng ko phải là do duyên phận mà là do số phận nó thực sự đau lắm... Và hôm nay tôi lại khóc.!