Bình luận

Có chị gái ruột vậy thích nhỉ, bé Cò bên kia chắc cũng tự hào về chị. Tao thì cám cảnh quá, chị em ruột ko có toàn chị em nuôi :)
đọc những câu chuyện ntnày lần nào cũng rớt nc mắt. ng thân mất đi một cách đột ngột bao giờ cũng rất là đau thương nhất. tất cả kỉ niệm chỉ dừng lại ở đó rồi khi nghĩ đến lại nhói lòng. đọc mà cảm thấy tiếc cho họ và càng thấy trân trọng ng thân bên mình hơn. đag là 1 sv xa nhà và giờ lại nhớ nhà r
Sao hoàn cảnh nhà chị giống nhà em thế :( đọc bài viết của chị như đang viết cho chính em vậy. Nhà em cũng có 2 chị em, em sinh năm 94 còn em trai em cũng sinh năm 2000. Em hay gọi nó là còi vì nó gầy và cao. Năm ngoái gần 2/9 em gọi về cho nó bảo năm nay chị đi làm rồi thích mua gì chị mua cho, mà nó bản chị mới đi làm không có tiền không phải mua gì đâu nhưng nói mãi thế nó bảo vậy chị về chở em đi mua cặp mới, mua dép chuẩn bị năm học mới. Vậy mà cách mấy ngày buổi tối định mệnh ấy em trai em bị tai nạn và 6 tháng sau ông trời đã cướp nó đi. Lời hứa cho nó ra Hà Nội chơi em mãi không thực hiện được. Chẳng biết nỗi đau này bao giờ mới nguôi ngoại được. Thương nhớ em trai.
Tự nhiên cứ thế là rơi nước mắt... - Ngân này, anh gửi Thụy Anh mang bánh sang cho em rồi đấy, ăn nhiều vài đừng có sợ béo - Đồ dở hơi, gửi làm gì em không lấy đâu... Vậy là qua được mấy tháng, thì tháng 11 dương lịch mất luôn tại New. Về lại Việt Nam chỉ còn hộp tro lạnh ngắt đáng sợ... 2 năm... vẫn không thể nào tin nổi!