Bình luận

Mình thi đậu vào trường HVQY hẳn hoi. Thế mà ra đường ai cũng bảo: chạy vào trường đó mất nhiều tiền ko cháu, sao chạy được hay thế, rồi thì bố mày chắc làm to lắm mới chạy được một suất vào đấy nhỉ... Vân vân và vân vân... Mình bảo dạ, bác cháu làm chủ tịch nước bác ạ. Đấy, ai cũng tin sái cổ.
Tao đi học liên kết đây, hồi đấy (học ở Rờ mờ i tờ) hết gần 500 củ, tuần đi học 4 buổi. Mấy ông bác ở quê cũng ý kiến suốt, bảo sao không lấy tiền cưới vợ, wtf =))))))) Giờ đi làm 3 năm tuy lương không hơn được ai nhưng cũng không thấy ai kêu ca gì nữa (lương tao 3x) Thế nên ai bảo liên kết mà cùi thì chả qua cứ chọn mấy trường vớ vẩn mà học thôi, cái gì cũng là khoản đầu tư hết. Duy Quang đi học liên kết vào mà xem này ...
Suất nhà nước nó có vẻ to nhỉ =)))) Mình lại sợ cái suất đấy quá cơ hihi =)))) Nói vậy chứ nếu bạn có khả năng + có định hướng và biết mình phải làm gì thì mấy lời như của ông bác kia cũng chả làm bạn lung lay đc đâu :)))) Thay vì cãi lại bạn có thể cười nhạt trong sự khinh bỉ và cố gắng nhiều hơn nữa , ấm ức hay tức giận bao nhiêu thì chăm chỉ hơn bấy nhiêu , chứ ngồi cãi lại mấy ông già đầu óc cổ hủ nghĩ mình là bố thiên hạ cái gì cũng biết ntn thì bạn chỉ có phí thời gian :)))) Hơi đâu mà phí thời gian công sức đi cãi nhau với mấy thể loại vớ vẩn đấy , nhất là khi họ không hề có ý kiến đóng góp xây dựng mà chỉ muốn bô bô cho sướng cái mồm và thoả mãn cái tôi .
Có ai gặp trường hợp như e chưa? mùng 1 tết đi lên ngoại chơi gặp ngay ông bác rể hãm. Chả là mắt em bị cận nên em đeo kính, một điều hết sức bình thường. Ấy thế mà vừa bước vào nhà ông ấy đã phán ngay cho 1 câu tao gét nhất cái bọn tri thức rởm, đeo kính. Nói 1 lần thì ko sao nhưng đằng này suốt bữa cơm đến khi ăn xong rồi ông ấy vẫn lải nhải, cái loại đeo kính là tri thức rởm. Đùa chứ ko phải mùng 1 tết thì em đáp lại ngay. Điên lắm ấy mà phận làm cháu vẫn phải nhịn các bác ak
Có 1 lần t ăn cơm trên đĩa, bà họ hàng đến chơi, t vừa chào, bả vừa bước chân qua cửa thấy thì văng cho câu "úi giời ăn cơm trên đĩa có ngày bỏ nhà theo trai". Đến nhà người ta văng gì ko văng đã văng ngay câu đó, tức lắm mà vẫn phải tỏ ra "kính già" kiểu vâng cảm ơn bà đã dạy ạ :)
Cứ nói nhẹ nhàng vs bác ấy là: Sau khi gặp bác cháu đã quyết định con đường của mình bác ạ, đấy là học ngành y học xã hội để chữa cho những người bị bệnh suy nghĩ cổ lỗ sĩ, lỗi thời vs ếch ngồi đáy giếng bác ạ! :)) Biết là nếu ai cũng thành công trên con đường mình mơ ước thì đã ko có nhiều thất nghiệp như bây giờ, nhưng ước mơ và theo đuổi ước mơ của mình ko có gì sai đâu bạn!
Có một điều là những người thân thích với mình luôn là người chèn ép và cố gắng phá vỡ ước mơ của mình nhất. Vì sao? Không hẳn vì họ tư duy tiêu cực hay tư tưởng cũ kỉ nhưng mình nghĩ là do họ không muốn bạn giỏi giang và thành công hơn họ. Giàu noa ghét, đói rét nó khinh, thông mjnh nó tìm cách tiêu diệt!
Bác ấy lo cũng đúng mà. Chưa ra đời chưa biết được. Nếu ai cũng học xong ra trường thuận lợi xin việc thì đã ko có lượng lớn thất nghiệp kia. Kể cả đi du học. Bạn mình đi du học về đầy, sing, nhật, úc, nga đủ cả, có phải ai cũng xin được việc đúng theo đam mê và sở trường đâu. Lúc đó lại ko bằng thằng trong nước chịu khó ở nhà học hỏi, sau mấy năm bản thân thì lặn lội học hành xứ ng, nó đã lên sếp mẹ rồi cũng nên.