Bình luận

Đấy, chỉ muốn nói yêu thương bố thật nhiều, lấy chồng xa rồi mới thấy lần đầu tiên bố khóc nấc lên theo con gái ?
Hôm mình đi uống rượu với thằng bạn thấy khuya ko về Bố gọi điện hỏi, mình cứ tưởng ông anh gọi dục về thì như 1 thói quen mình xả vào mặt ổng" Mày cứ để cửa đấy tí tao về"..từ ấy ko thấy bố gọi điện bjo ?
Ngày mưa gió rét cha về túi không, nỗi âu lo hằn sâu ánh mắt buồn Nhà còn bát cháo, cha nhìn rồi bảo con hãy ăn đi, cha đã no rồi.
Bố mình thì chuyên ra tị với mẹ như kiểu ghen ý! Bố mẹ dặn trước lúc về quê hay khi từ quê xuống Hà Nội tới nơi là phải gọi cho bố mẹ! Nhiều khi đã gọi cho mẹ rồi thì thôi không gọi cho bố thế là bố hờn bảo chứ "sao xuống tới nơi không gọi cho bố?" hay "về quê sao không gọi bố?", mình thì " con gọi cho mẹ rồi mà!", bố bảo "lúc nào cũng chỉ gọi cho mẹ thôi, rồi cứ cuối tháng mới thấy chăm gọi cho bố" hehe
Bố mình í hả. Gọi điện thoại thì hờ hững. Cứ ừ...ừ...ừ. Nhưng nếu thử k gọi cho đại ca xem. Nhắc hoài....nhắc mãi. Suốt ngày kêu mẹ là nó gọi cho mẹ sao k thấy gọi cho bố. Kiểu tỵ nạnh ấy. Nhưng đến khi gọi cho bố xem. Lại bài ca ừ...ừ. ???.
Trc khi sinh ra e thì "bố e hút rất nhiều thuốc và uống rất nhiều rượu " :)) Khi sinh ra e thì bố e hút và uống nhiều hơn :)) E tầm 7 tuổi, ngoài 2 cái trên thì còn có thêm "bố e đập e rất nhiều " :)) Giờ lớn r xa nhà nên bố e bỏ cái thứ 3 rồi :)) Nhưng mà theo e cảm nhận thì bố thương e nhất :v
Bố đang bị bệnh. Nta bảo bố cố gắng phấn đấu. Mục tiêu đầu tiên là 5 năm, rồi 10 năm, r xa nữa...vì bố còn 4 đứa con...và vì bố mới chỉ 43t.. Bố cười r bảo "Mục Tiêu Của Bố Là SốNg Đến Lúc Chết Thì Thôi" nhiều lúc vào viện với bố chỉ ngại lúc chào bố đi về...về rồi thì bố lại ở viện 1 mình,bố bảo sợ mùi bệnh viện, ko muốn vào giường bệnh, nên toàn ngồi ghế đá, đêm cũng ngủ ngoài hành lang,...hôm nào chị gái bảo "lúc 2 đứa mình về t thấy mắt bố đỏ hoe, t cũng cố ko dám khóc.." Bệnh tật..đừng dày vò bố
Tao không có bố. Tao có ba. Ba tao cũng hút rất nhiều thuốc. Nói miết mà ba cũng không bỏ được. Những lúc nghe ba ho tao đau lòng lắm. Nhưng tao có cảm giác tình yêu thuốc lá với tình yêu gia đình là 2 thứ ba tao không bao giờ bỏ được. À ba tao còn yêu nghề nữa. Giáo án lúc nào cũng soạn bằng tay thôi. Vì chữ ba tao đẹp lắm. Ba không muốn dùng giáo án đánh máy vì nó dễ làm mình quên bài. Còn tao thì yêu ba lắm.
Các bạn còn Bố để khoe thì hãy cố gắng yêu thương nhé ! Còn mình với bố bây giờ chỉ còn kỉ niệm thôi !
Cha là người tuyệt vời nhất, lúc mình còn nhỏ cha cũng bỏ thuốc vì có hại và tốn tiền. Sau cha vào Sài gòn làm thuê trông vườn hoa lan nhưng do vào muộn nên họ đã thuê người khác, thời đó không có điện thoại nên không biết thông tin nên cha không v về luôn mà bắt xe lên Bình Phước làm nông trại cho người quen, ăn mỳ tôm trừ bữa để lấy lại tiền xe vào. Có năm Tết cũng không về vì muốn kiếm thêm tiền, giao thừa ở nhà nhớ cha kinh khủng. Sau cha về làm bảo vệ trường ở gần nhà, có tiền cha luôn giữ không ăn tiêu để mình về hè hay Tết là lại cho mình. Ngày 2 cha con ra Hà Nội nhập học khi cha về chỉ muốn khóc, sáng đó cha chỉ ra ăn suất xôi 3k để lấy sức đi xe về, còn tiền mua cho mình 1 khoanh giò to. Nghĩ thương cha sẽ phải cố gắng học thật tốt để 1 ngày đưa cha ra HN đi chơi, ăn cái gì đó cho đàng hoàng mà chưa kịp thực hiện được thì mình lại bị tai nạn, nằm viện cả tháng trời, cha ra thăm mình nhìn cha và khóc nhưng cha nắm lấy tay mình bảo đừng khóc giờ chỉ còn cách ăn uống cho tốt để sớm về chứ không còn cách gì nữa (mình bị rất nặng và không thể hồi phục đươc). Về nghe mọi người bảo sau khi ra thăm mình về cha như trầm cảm, không nói, không cười, trốn tránh tiếp xúc vs mọi người, sau đó là hành trình quê - HN - bệnh viện gian khổ nhưng cha không bao giờ nói mệt, chỉ lo cho mình. Sau này mới có điều kiện đưa cha ra HN khám bệnh, đi chơi. Trước cha đi bộ đội đặc công ở Vị Xuyên bị sốt rét mất sức lao động nhưng không có chế độ gì, cha luôn buồn vì không có đủ sk để kiếm tiền như những người khác, nhưng mình luôn nói không sao cha à, con luôn tự hào về cha, về sự công hiến những năm tháng đuổi trẻ và sức khỏe để chiến đấu bảo vệ từng tấc đất của Tổ Quốc, nếu có 1 người cha làm ra nhiều tiền nhưng trốn tránh nghĩa vụ thì cũng chẳng có gì tự hào cả.
T định tag bố t vào đây, mà chợt nhận ra rằng t gửi lời mời kết bạn cho bố t từ năm ngoái đến năm nay rồi mà ông không thèm xác nhận. Nên giờ phải tag con em t vào để nhờ nó nhắc khéo với bố là đừng "chảnh" nữa bố nhé, xác nhận kết bạn với con đi, gái quen chớ không phải gái lạ đâu. Yêu bố! Đào Anh
Bố tớ.... Đi gánh đất đào ao thuê cho nhà người ta.. Cả ngày trời đc ăn 1 nắm ngô rang....về nhà tớ nấu cơm trưa với rau muống luộc... Bố bảo....2 anh em ăn đi. Bố đi làm đc ăn cơm rồi....mãi sau này tớ mới biết... Và mỗi lần nghĩ đến....lại cay cay sống mũi.... Bố tớ tuyệt vời lắm....
Có thể các bạn có thể có bố để khoe. Được ôm bố khi lên xe hoa về nhà chồng được nũng nịu khi muốn xin bố 1 thứ gì đó. Còn tớ có lẽ sẽ chẳng bao giờ được 1 lần như vậy. 1 tuổi thơ mà chỉ có 1 và em 1 nỗi đau mà cho đến tận bây giờ vẫn k thể nào quên. Ngày bố ốm đi viện bố nói khi nào bố khỏi bố về với 2 chị em. Vậy mà bố đi mãi k về. Hình bóng ấy tất cả những gì về bố con vẫn nhớ. Yêu bố người luôn yêu thương con nhưng lại bỏ 3 mẹ con để ra đi 1 mình.
Đối với mình ba là người đàn ông tuyệt vời nhất trên đời và là người thầy đầu tiên của mình. Ba mình không biết cách thể hiện cảm xúc, suốt ngày chỉ quần quật nấu ăn cho gia đình, sáng 4h dậy đi giao bánh, về đánh 1 giấc nhẹ rồi đi chợ mua đồ ăn về nấu cơm (cơm ba nấu ngon vô cùng), và pha 1 bình cafe sẵn cho mẹ. Ba rất ít nói, có khi 1 ngày ba nói không tới 10 câu :) ba hiền lắm, không ganh đua hay giành bất cứ thứ gì với anh em trong nhà, ba đã bước ra khỏi nhà bằng 2 bàn tay trắng thì ba cũng không cần bất cứ thứ gì. Nhớ mãi những giọt nước mắt hạnh phúc nhân dịp sinh nhật lần thứ 53 của ba do chế tổ chức, cả nhà 5 người quây quần hạnh phúc bên nhau...rồi giao thừa năm nay cả nhà cũng đoàn tụ chụp hình vui vẻ với nhau nữa...con còn tưởng ông Trời thương con, cho con được mái ấm hạnh phúc khiến mọi người và các bạn đều phải ganh tỵ. Nhưng con nào ngờ ông nỡ lòng cướp đi người ba yêu quý nhất của con, cả nhà quây quần hạnh phúc chưa được bao lâu thì ba đã ra đi mãi mãi. Con sẽ không bao giờ quên cái ngày định mệnh đó, 15/7/2017 - ngày mà con khóc hết nước mắt nơi đất khách quê người...dù ba có đang ở đâu đi chăng nữa thì ba mãi mãi là người ba đáng kính của chúng con. Con yêu ba mẹ nhiều lắm! <3