Bình luận

Khổng tử nói rồi bạn à: Hình hài cha mẹ cho Đói no do tự mình Biết là bạn thương e bạn thật nhưng để thay đổi được thì điều thiết yếu ở nơi em bạn à Có chí thì ham học Bất trí thì ham chơi Cũng mong bạn và e bạn sớm thành tài.
Thật sự đọc rất cảm động. Thương chị. Trời không phụ lòng ai cả. Sau bao vất vả mong chị sẽ thành công. Còn về phần em của chị thì thực sự rất khó. Con trai mà nghiện game thì chẳng ai có thể khuyên bảo đc gì đâu chị à. Tất cả đều phải từ chính suy nghĩ trong con người họ mới có thể thay đổi họ. Vì e cũng là người từng nghiện game. Nên e rất hiểu chuyện này. Thứ 2 nữa là việc ra HN học... Con dao 2 lưỡi đó chị... Nếu theo chiều hướng tốt thì không có gì để nói. Nhưng để mà đổ đốn thì rất dễ. Rất nhiều thứ cám dỗ... Có lẽ chị nên giảm sự quan tâm và chu cấp cho e chị đi,để nó tự trưởng thành hơn đi,chị đang làm nó mặc định rằng mình luôn có nguồn tài chính hỗ trợ,nó sẽ không biết trân trọng đồng tiền của bố mẹ đâu :(
Chị ạ chị phải dội lại nó một gáo nước thật lạnh mới lớn lên đc còn cứ cái kiểu mà bao bọc như vậy thì nó cũng chẳng lớn lên đc tí nào đâu còn hư thêm í nó lớn rồi phải cho nó sống tự lập không nó sẽ nghĩ là chị nuôi nó là việc chị phải nuôi chả nghĩ gì về chị đâu cho thằng kia lạnh vài lần rồi mới lớn được :))
Thế b k nghi ngờ j về việc e bạn đi sớm tối vậy à? Ít nhất cũng phải có số của 1 ng b nào đó của e bạn để dễ theo dõi e bạn chứ? Và 1 điều nữa là đã biết tính e nó như vậy mà vẫn tin nó đc thì mình chịu. Cấp 3 thì lấy tiền đóng học chơi đt mà vẫn đưa tiền cho nó để nó đóng thì mình cũng chịu. H nó lớn r thì để nó tự lo cs của mình đi. Mình k lo cho nó đc nữa. Ngoại trừ vc khuyên nó nên tránh xa mấy cái tệ nạn ra thì mình cũng chẳng thể can dự vào bất cứ điều j nữa r. Mình khuyên nó nghe thì ấm thân nó còn k thì cũng phải chấp nhận thôi
Thực sự những người là anh là chị mà biết suy nghĩ ra thì tự thấy trách nhiệm bản thân đôi khi còn gánh nặng gấp vạn lần... trên còn bố mẹ phải lo, dưới còn em đi học... nhiều lúc chẳng nghĩ gì đến bản thân mình cả. Khổ thế nào cũng chịu được chỉ mong sao em nó thành đạt để còn có mặt mũi về nhìn cha mẹ. Đôi lúc chỉ mơ ước nhỏ nhoi vậy thôi.
Không lo đc cho nó cả đời đâu. Lớn đầu còn đéo biết nghĩ dẹp đi. Ham chơi thì chết. Không thì cho đi bộ đội.. vào đó sau ra khắc thay đổi