Bình luận

24 tuổi rồi vẫn còn sợ hãi thì sẽ càng đơn đôc thôi chị ạ! Mạnh mẽ lên, nối lại liên lạc với ng đó, dũng cảm bày tỏa tình cảm của mình. Nếu nhận đc 1 cái gật đầu đấy chẳng phải là trái ngọt sau 8 năm mòn mỏi hay sao? Còn nếu thay bằng cái lắc đầu, chị sẽ đau, nhưng ít nhất chị nhận lại được sự rõ ràng. Để rồi khi bắt đầu những mối quan hệ mới, chị không phải hối tiếc bởi 2 từ "Giá như..." :)
Bạn bảo bạn yêu cậu ấy, yêu đơn phương từng ấy năm trời tại sao chưa một lần bạn dám đứng trước mặt cậu ấy và nói một câu "Em yêu Anh", để mà phải ngồi đây để gõ bàn phím như ahbp,cậu ấy đã vì bạn mà 2 lần tỏ tình cớ sao bạn ko thể một lần làm điều đó trước cậu điều đó chỉ thể hiện rằng bạn là người hèn nhát,ích kỉ với cái tôi quá cao để rồi đánh mất một người quan trọng trong cuộc đời,có lẽ bạn chỉ yêu bản thân chứ chưa thực sự yêu cậu ấy, bạn cũng đừng nên nối tiếc làm gì cái thanh xuân ấy bởi bạn chưa thực sự sống hết mình với nó
Đối với thế hệ 8x hay 9x đời đầu thì tình yêu học trò của chúng ta ngây ngô và vụng dại như vậy. Một mối quan hệ không thể gọi tên với vài ba kỉ niệm ít ỏi lại ăn sâu bám rễ vào lòng ta qua ngần ấy thời gian. Có lẽ dở dang sẽ khiến ta nuối tiếc nhưng vô tình giao nhau tại một điểm còn hơn từ đầu đến cuối mãi là hai đường thẳng song song. Đến lúc nào đó khi gặp lại, bạn có thể tươi cười nói với người ta " Lúc trước tôi cũng thích cậu" thì có lẽ đó là lúc hoàn toàn buông bỏ được.
Vớ vẩn, gửi thớt, đã thích tới vậy thì dò hỏi địa chỉ hiện tại của ng ta. Một lần sống thật với tình cảm của mình, đến tận nơi, đứng trước mặt và tỏ tình. Nếu ng ta vẫn còn tình cảm thì Okay Happy ending. Nếu ng ta từ chối thì mới buông bỏ, sẽ k còn hối hận vì đã k nói ra tc của mình nữa. Gluck
tại sao chị vẫn có thể không nói ra tình cảm này như thế? dù cho mọi chuyện có như thé nào chỉ mong chị có thể nói ra nỗi long mình với cậu ấy một lần. sau đó có thể tiếp tục, có thể buông bỏ. hay cứ song hết mình khi còn trẻ, sau này dù có hối hận cũng hối hận trong mỉm cười. không hiểu sao em vẫn có cảm giác là bạn ấy vẫn luôn dõi theo chị. sau cùng dù có như thế nào vẫn mong người con gái kiên cường như chị sẽ hạnh phúc <3
Người ta nói, con gái lạ lắm. Khi người ta theo đuổi, quan tâm mình, thì mình lại hờ hững, lạnh lùng. Khi người ta buông bỏ, quay lưng đi thì lại tỏ ra tiếc nuối. T từng đọc ở đâu đó rằng, cách tốt nhất để chấm dứt một mối tình đơn phương đó là tỏ tình, nhưng làm sao tôi có thể làm như vậy được. Ngày mà cậu yêu người khác, tôi buồn, thất vọng, nuối tiếc rất nhiều, và tôi cũng chợt nhận ra rằng, chúng ta- đã từng thích nhau- chỉ có điều là nó không cùng thời điểm.
Anh ấy tiến tới một bước, chị lùi lại một bước.Anh ấy đi thêm bước nữa, chị lại lùi một bước.Chính vì vậy khoảng cách giữa cả hai người chưa bao giờ được rút ngắn lại.Chỉ đến khi anh ấy chọn cách từ bỏ, quay lưng và bước đi.Chị lại tiến tới một bước.Chuyện tình cảm này vốn không thể chỉ tóm gọn trong vài bước chân, cũng không thể đổ lỗi cho bản thân. Điều làm chúng ta tiếc nuối, là thời điểm.Nếu anh quay lưng chậm đi một chút, có lẽ anh đã có thể nhìn thấy tia hy vọng từ chị.Nếu chị tiến đến phía anh nhanh hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác.Nhưng nếu,chỉ là nếu thôi thì chưa đủ. Và có lẽ cũng chẳng thể xảy ra.Hai người yêu nhau nhưng lại chênh lệch một đọan thời gian, ngắn thôi nhưng cũng đủ tạo thành câu chuyện tình không có kết thúc tốt đẹp.
Cuộc đời này không ngọt ngào như cách người ta trao nhau một viên kẹo, ngậm ngon lành và tin rằng mãi về sau sẽ như thế. Có những người chỉ xuất hiện một khoảng thời gian rất ngắn cũng hằn lại trong tim chúng ta những ký ức không thể nào quên. Những người đi ngang qua thanh xuân. Chỉ một lần ngoảnh mặt, đã lạc nhau một đời, cũng đến lúc bạn nên tìm cho mình một tình yêu mới, tình cảm non trẻ tuổi học trò, gói ghém rồi cất một nơi thật đẹp và gọn gàng trong tim. Người là để quên, hoài niệm là để nhớ, vậy thôi.
Gặp đúng người sai thời điểm. Vì ông trời thích trêu con người nên lỡ duyên bắt đầu từ đó, thời điểm người thích mình, mình không thích người và cho đến lúc ân hận. Có không giữ mất đừng tìm, chẳng ai yêu một người hai lần cả. Buồn ít thôi, vui lên đi.
Lớp 9...tớ đã từng từ chối 1 cô gái để giờ ân hận suốt ngần ấy thời gian. Bây giờ nó có con đầu lòng Ngày xưa từ chối nó vì lúc ý còn nhỏ dại. Ngại ngùng. Nhưng mãi sau này lớn rồi, có điều kiện cả về vật chất lẫn tinh thần sẵn sàng làm tất cả vì cô ấy thì cũng ko còn cơ hội ở bên người con gái, cùng mình đạp xe đạp, lê la hàng quán ,chăn trâu cắt cỏ mỗi ngày... Em của năm đó mãi là em tuyệt vời nhất, nhưng giờ vẫn ngực đấy, mông đấy nhưng đâu thể chạm dc.. Những gì tốt đẹp nhất về em cũng chỉ gói gọn 2 chữ thanh xuân.....
"Mình chỉ là kẻ đơn phương, đem hết lòng dạ đi thương một người Nhưng ngặt một nỗi buồn cười, người chỉ cảm động chứ người không thương.??