Bình luận

Sự kỳ vọng của gia đình là sức ép vô hình quá lớn, cộng với việc mọi người không đánh giá đúng khó khăn mà em ấy gặp phải khi ở môi trường mới đã đẩy em ấy đến tình trạng trầm cảm, thất bại của em ấy chính là cố gắng làm vừa lòng mọi người trong gia đình. Bây giờ tôi nghĩ tốt nhất nên: 1. Hãy tìm em ấy, đưa em ấy trở lại Việt Nam. Hãy cho em ấy một khoảng thời gian ít nhất là nửa năm để tìm lại sự cân bằng, đừng nóng vội, thúc ép em ấy, đặc biệt đừng áp đặt quan điểm của mình với em ấy. Khi đã cân bằng lại hãy khuyên em hãy hoàn thành chương trình cấp 3 ở trong nước (có thể ở vùng khác, thành phố khác, nơi mà ít người biết được quá khứ của em ấy) thời gian sẽ là liều thuốc hữu hiệu nhất giúp em ấy! 2. Có bạn nói: nhiều người thành công mà không cần đến bằng cấp, tôi thừa nhận, nhưng để thành công nhất định phải có tri thức, bởi tri thức (chứ không phải bằng cấp) mới là chìa khóa của sự thành công. Hãy nói với em ấy: học ở đâu cũng được, miễn là để có tri thức phục vụ cho hoài bão ước mơ của mình! Chúc em bạn và bạn sớm vượt qua khủng hoảng!
Chính bạn cũng một phần đã tạo áp lực cho em bạn đấy . Làm người đâu phải cứ học thật giỏi , kiếm thật nhiều tiền là hạnh phúc , đâu phải bạn học trường Tây là bạn giỏi . Nghe bạn nói hình như ko quan tâm em bạn sẽ vượt qua mọi chuyện em ấy cảm thấy sợ hãi như thế nào mà quan tâm đến việc em bạn chưa tốt nghiệp được , em bạn học tiếp như thế nào ? Đó không phải là thương em mà chính là đang giết dần mòn em bạn bằng cách bạn áp đặt em bạn sống theo cách của bạn . Bạn nên tỉnh táo suy nghĩ để giúp em ấy lạc quan và tích cực hơn. Thương người ta không đúng cách cũng là một cái tội đấy bạn
Em còn chưa tốt nghiệp cấp 3? Mình thấy gia đình bạn cho em ấy du học sớm quá rồi, 1 đứa bé mới bắt đầu bước vào tuổi mới lớn, đừng nói phải học tập sinh sống ở môi trường hoàn toàn xa lạ, mà có khi chỉ học ở trường chuyên của VN thôi cũng đã đủ áp lực lắm rồi. Thời điểm du học phù hợp, sớm thì là sau khi tốt nghiệp c3 còn ko thì để khi tốt nghiệp đại học hẵng nghĩ đến, con người cần tích luỹ đủ kinh nghiệm sống để đối phó với tất cả những khó khăn khi du học
Hồng Hạnh Nếu t là m. Khi đã có vốn tiếng anh khá ổn rồi, thì sẽ cố thy vào trường chuyên ngoại ngữ như Hanu chẳng hạn. Đăng kí học tiếng Nhật. Ra trg vs 2 thứ tiếng lương trên chục tr rồi. Đi du hc còn nhiều vấn đề, k bb k ng thân, khổ lắm Hặn eii
Có một số người hay suy nghĩ tiêu cực. Hãy như em, chẳng bao giờ nghỉ gì, đang học chuyên Hoá ở VN, chẳng có 1 chữ tiếng Anh nào, cũng một mình đi sang Úc, không người thân, lần đầu tiên đi máy bay 1 mình, xém chút không ra được sân bay. Thế nhưng em vẫn thấy bình thường, em học cũng có theo kịp chương trình đâu, văn hoá cũng khác. Nói tóm lại, em thấy cuộc sống du học khá tốt, còn trẻ ngại gì thử thách. Không biết em chị stt bao nhiêu tuổi chứ em đi từ lúc 16t, bây giờ có những em chỉ mới 13-14t đã đi du học rồi. Vấn đề ở suy nghĩ, là phải lạc quan thôi
Có những ng họ k thành công nhờ bằng cấp, mà họ thành công nhờ đam mê. Có thể 2 con đường sẽ dài ngắn khác nhau, nhưng được làm theo sở thích thì sẽ có sự quyết tâm hơn.
Giờ chỉ có du học ở JAV ( nhật ) là có cuộc sống ổn định, được gặp thần tượng và đường ống hỏng là có anh sửa uống nước ngay :)