Bình luận

Chính Vì Vậy... Họ mới có Nghị lực ... Nghị lực hơn hẳn người đc sống trong ấm êm lụa là... Dù sao cũng thương họ... So với tôi..họ chịu thiệt thòi quá lớn....
Lúa chín ngoài đồng chưa kịp gặt Ngô già trên ruộng nỏ kịp ăn Lợn béo gà bầy chưa kịp bán Bão vô nác dữ cuốn trôi luôn. Thương cho đất mẹ mùa bão lũ Mái nhà xiêu vẹo gió rít gầm Bếp lạnh mần răng cơm đủ chín. Chăn ướt mần răng đắp ấm thân Gói mì,mảnh áo có cho mẹ QUa mấy dặm trường mới đến nơi Vòng tay xa xứ không đủ ấm Thương quê con chẳng nói nên lời. #st
Mỗi lần bão về, hai bố con lại tranh thủ thời gian để kiên cố cây cối trong vườn, che đậy chuồng gà chuồng chó các kiểu. Bão mưa to quá thì ngồi nhà ăn hạt mít chờ đến lúc tạnh rồi vác xô vác chậu ra đường xét cá rô. Tạnh mưa mà còn ngủ là bố xách mông đít dậy, bắt đi ra đồng buộc lúa đổ. Tuổi thơ dữ dội quá, giờ đi học xa nhà, bố mẹ thì già yếu, không về nhà giúp đỡ được gì, chỉ biêt ngồi đây xót lòng và thầm cầu mong cho bố mẹ vẫn đủ sức khỏe để chống chọi với bão bùng.
Ở Quảng Bình nói riêng và miền Trung nói chung : có bão là BÌNH thường và ko có bão mới là điều BẤT Thường
Người miền Trung kiên cường chịu khó, âu cũng là vì hoàn cảnh mà càng thêm mạnh mẽ. Mình ở Thanh Hoá thôi , chịu ảnh hưởng thôi mà chiều nay mưa gió mạnh lắm,nước trắng mênh mông suýt vỡ luôn đê. Nằm ở nhà nghe mưa gào gió rít bên ngoài mà thấy sợ, không biết lại bao nhiêu gia đình mất người thân, bao nhiêu ng hôm nay chứng kiến cảnh tan nhà nát cửa . Càng nghĩ càng đau lòng ...
Bão ơi bão đừng về Miền Trung nữa nhé ! Áo có lành đâu mà xé mãi tan hoang ! Quê tôi nghèo Ngọc hoàng cũng thấy ! Cả cuộc đời cày cấy ruộng phèn chua ! Khi nắng hạn gió lào như vắt cạn giọt mồ hôi! Khi giá lạnh, mưa dầm, sương giá. Rét cắt da, cứa thịt em thơ. Về làm chi ruộng đang thì trĩu hạt. về làm chi mà bóc mái nhà xiêu ! Mẹ tôi già ba tôi không con nữa Cơ hội nào cho thoát khỏi bão đây.
Nhắc QUẢNG BÌNH lại nhớ bài mẹ tôi hay hát: Nếu ai hỏi vì sao quê hương chúng ta nhiều ngói mới, rằng có đắng cay nên chừ mới có ngọt bùi
Thật sự là như vậy, bão số 10 dự báo cách đây 10 ngày, vậy mà ctoi chẳng hề hấn gì. Sáng nằm im trong phòng nghe gió rít, trưa gọi về cho mẹ cuộc ngắn ngủi, rồi lại đóng cửa im nằm chờ bão đến. Phải chăng quá quen rồi vs từ bão và lụt, người dân ctoi chẳng biết làm gì hơn, cây chặt xong rồi, nhà chèn xong rồi, giờ có thiệt hại thì do đen, do số phải chịu. Bình tĩnh sống rồi ngày mai lại sáng :)