Bình luận

1. Bạn sai ngay từ đầu khi từ bỏ ĐH để lựa chọn trung cấp. Cố gắng có nhiều kiểu cố gắng, nhưng ngay từ đầu bạn đã lựa chọn cách ít cố gắng hơn. 2. Bản thân bạn quá yếu đuối từ suy nghĩ "ghen tị khi mà thấy bạn bè của mình được gia đình lo cho công việc". Mình tin chắc những người đc gia đình lo cho công việc đa số cũng chật vật để phát triển với công việc đó lắm. Sao lại ko nhìn những tấm gương tự bươn chải xoay sở nhỉ?? 3. Sao lại vừa ra trường thì ko thể đòi hỏi gì?? công việc nào, vị trí nào cũng cần phải được tôn trọng khi làm việc. Không đồng nghiệp nào có quyền lợi dụng hay sai vặt bạn gì hết. Tự bản thân bạn ko coi trọng bạn như thế thì ai coi trọng bạn??? Công việc ko phù hợp thì nhảy việc khác, bạn vẫn còn tâm lý dựa dẫm và tự ko coi trọng bản thân năng lực của mình, thì vẫn cứ yếu đuối và chật vật mãi vì cv thế này thôi. chỉ hi vọng các bạn sinh viên mới ra trường suy nghĩ kỹ về năng lực bản thân và công việc. May mắn ko phải tự dưng mà có đâu ạ
Đầu tiên p trách bản thân trc b ạ. Có biết bao nhiêu con người có hoàn cảnh như b thậm chí k bằng b vậy tsao họ vẫn lm đc. Đừng vội đổ lỗi cho hoàn cảnh.. nếu b k xin đc việc thì b nên xem lại bản thân m vì sao lại k xin đc. T thấy b than vãn trách móc quá nhiều. Nếu đã lựa chọn trung cấp thì b p biết khi ra trường b sẽ lm đc j. Giỏi thì giỏi hẳn chứ cứ dở dở ương ương thi k lm đc vc j ra hồn hết. không hiểu sao đọc bài of b tôi chả thấy đồng cảm chút nào...
đọc bài viết thấy mắc cười quá... toàn ngụy biên, đổ lỗi... xin lỗi nhé có nhiều nhà còn cơ cực hơn bạn nhiều... " Ba mất sớm, Mẹ bị tai biến, nhà còn có 2 đứa em tuổi ăn tuổi lớn... bạn của tôi vẫn vừa đi học vừa đi làm thêm 1 ngày chỉ ngủ 4,5 tiếng... ng ta vẫn vượt qua vẫn đi lê, nuôi các em ăn học. Còn em, ba mẹ vẫn lao động, bạn ko phải lo lắng nhiều để nuôi em, còn mong chờ chạy tiền cho xin việc, ko có tiền thì than trời trách đất số phận hẩm hiu... Ps: Nên ngừng việc than thở để dành sức mà kiếm việc, kiếm tiền để trang trãi cuộc sống và đi học.
Ông tướng ạ. Tôi thi đc 10 điểm. Nhà tôi 1 mẹ 1 con. Cũng ko có xu nào để cho tôi đi học. Mẹ tôi phải cấy hơn mẫu ruộng để có tiền cho tôi hằng tháng. Lúc đó nghĩ 3 chục tr/ năm thì to lắm. Thế mà giờ ra trg đc 3 năm. Tôi còn xin cắm nhà lấy tiền trăm để làm ăn cơ. Thế nên nếu đã theo đuổi đam mê thì cố mà theo đuổi đi. Đừng lo vài chục tr rồi để đánh mất tương lai
Mình cũng nghĩ. Trong khi bạn lên đây than thở, thì hãy kiếm việc gì đó mà làm. Bạn muốn đi làm đúng chuyên nghành, thì nhà bạn phải có tiền và có quyền. Trong khi mới ra trường, kinh nghiệm k có, tiền bạc k có, bạn đòi hỏi cái méo gì. Đừng bảo xã hội k có việc làm nhá. Chỉ là bạn có làm được hay k thôi. Người ta làm được nhưng bạn thì không. Bạn chê lương ở đó thấp, xin lỗi bạn chứ bạn có gì để đòi lương cao(kinh nghiệm hay bằng trung cấp of bạn). Bạn chê ngta thế này, nta thế kia. Trong khi mới tuyển bạn vào. Bạn làm được gì để nta giao việc. Hay để bạn ngồi k rồi trả lương. Bạn có đi làm, thì cơ hội mới đến tay bạn. Đừng vội vàng than thở, hãy xem lại mình có những gì, làm được gì
"Trên đời này, gia đình là thứ tồn tại duy nhất". Bạn hãy cảm thấy may mắn vì vẫn còn có gia đình, có mẹ luôn đứng đằng sau lo lắng cho bạn. Hãy cố gắng lên! Mình tin rằng 1 ngày bạn sẽ thành công và trở về báo hiếu cho mẹ bạn.
Đi học thì học mà làm thì làm từ đầu bạn à. Đại học 4 5 năm ra còn chưa chắc đã làm được, đã xin được việc. Còn trung cấp 2 năm của bạn có là cái gì đâu. Giờ 20 tuổi vẫn chưa muộn đâu bạn. Vấn đề là bạn có vượt lên chính bạn được không mà thôi. Người ta chỉ quan tâm đến kết quả chứ k quan tâm đến quá trình bạn học tập làm việc thế nào đâu. Ngay cả gia đình bạn cũng vậy !!
May mắn do mình tạo ra và thành công do mình lỗ lực nhận lấy. Dù ở ngôi trường nào nhưng nếu bạn thật sự giỏi thì dì lv ở đâu cũng có ng nhìn ra năng lực của bạn. Lm gì có mấy ai ra tr có ngay cv ổn định. Thay vì than thiwr hãy nghĩ xem mình còn thiếu thứ gì để hoàn thiện. Rồi 1 ngày k xa bạn sẽ có được thứ mà bạn muốn. Fan Lê Thẩm Dương nên tiếng :)))
mạnh mẽ lên, suy nghĩ lạc quan lên. Bạn nghèo bây giờ k có nghĩa là sau này bạn vẫn nghèo. Đừng vì những lời nói, ánh nhìn của những con người đó mà đổ lỗi cho gia đình hay bản thân mình và suy nghĩ tiêu cực. Cố lên
Nhiều lúc nghĩ không biết mấy đứa nhà không có tiền. Học hành cũng không ăn thua thì chỉ trông chờ vào may mắn. Mà đến những phần trăm nhỏ nhất cũng không có thì sau này ra sao nữa.????