Bình luận

- Khi chúng ta còn trẻ, chẳng thể nào có được trọn vẹn cả tình yêu lẫn sự nghiệp. Nhưng khi trọn vẹn sự nghiệp thì người ta cũng đã lấy người khác. Đời là vậy.
Tôi đoán chắc những người đang đọc cái này đều đang cầm điện thoại bằng tay trái or tay phải với ba ngón giữa đặt ở đằng sau điện thoại, ngón út đặt ở dưới điện thoại và vuốt màn hình bằng ngón cái cho tôi 1 like nếu các bạn làm vậy ??
...Nếu một ngày bọn mình chẳng cưới nhau Anh vẫn thế thôi, lấy một cô vợ khác Gom những mảnh tình yêu vỡ nát Anh cất vào lòng, ở một góc xa xăm Cô vợ của anh chẳng biết chuyện bọn mình Sẽ sinh những đứa con không gọi em là mẹ Anh vẫn cười vui, anh nghĩ anh nên thế Người vợ nào cũng đáng được yêu thương Em sẽ cũng thế thôi, khi mỗi đứa một đường Chọn cho mình một người đàn ông khác Pháo nổ rợp đường, ồn ào tiếng nhạc Đám cưới rộn ràng, em xúng xính váy hoa Em có những đứa con, anh chẳng phải là cha Ngày vẫn nấu ăn, những món chồng em thích Em vẫn đi chơi, xem phim, du lịch.. Cuộc sống vẫn êm đềm, như chưa biết đến anh Nhưng giữa bộn bề tất tả chậm nhanh Còn có đau thương cho tình yêu đã lỡ? Mơ ước giản đơn, đã trở thành dang dở Ta sống nửa hồn, nửa đã chết từ lâu Một nửa hồn đã mất lúc xa nhau Ta đem chôn cùng những niềm hy vọng Còn thân xác, vì đời, nên vẫn sống Vẫn nói cười, vẫn cố tỏ yêu thương Rồi gặp nhau giữa tấp nập phố phường Liệu ta có thản nhiên quay mặt Hay ôm chặt lấy nhau, tủi hờn nước mắt Bọn mình sẽ thế nào? Nếu ta chẳng cưới nhau..."
Người con gái đi cùng ta năm 17 tuổi ấy quả thật rất khó đi cùng ta đến cuối con đường. Vì nếu chờ đợi anh đến ngày thành đạt như bây giờ thì tuổi xuân của cô ấy sẽ qua một cách rất đáng thương.
Thầy nghĩ quan trọng là ở cái nợ. Có nợ mới gắn bó với nhau một đời. Yêu người cùng tuổi không sai, không có gì là không thể. Nhưng là đàn ông, vốn phải xây dựng sự nghiệp cho tương lai, còn phụ nữ thì thời gian phai mờ thanh xuân. Nếu đến được với nhau khi bằng tuổi, hãy cố gắng trân trọng vì cô ấy đã ở bên mình và chịu đựng khi cả hai gần như tay trắng. Còn nếu không thì đừng trách cô ấy. Tuổi trẻ không cho phép cô ấy chọn lựa, và phụ nữ cuối cùng sẽ chọn một chỗ dựa bền vững hơn là những chuỗi ngày phiêu lưu. À, con gái và phụ nữ khác nhau như thế đấy :)
Bộ phim a nhắc đến nếu ai đã từng coi chắc đều biết là Lalaland. Một bộ phim rất hay và ý nghĩa. Giữa tình yêu và sự nghiệp ta phải biết cái nào quan trọng hơn và cân bằng nó. Đừng lấy lí do bận ra để làm lời biện minh cho sự vô tâm của mình dành cho người yêu. Vì đàn ông bận rộn hầu như đều quên rằng mọi sự nghiệp mà bản thân đang cố gắng đều phấn đấu cho 1 sự nghiệp duy nhất đó chính là GIA ĐÌNH.
đọc bài này của anh xong cùng với suy nghĩ bấy lâu ấp ủ của em đã đúng khi trong tay chưa có gì nên chả thích hay yêu 1 ai đó,cuộc sống thực tế tình yêu cũng vậy thôi.....cái con gái cần là sự an toàn,luật đời rồi cũng chẳng sao mà trách hay đắn đo nữa...đàn ông là phải gắng lên..cạn 1 chén rồi em cũng chạy nốt cuốc xe ôm cuối cùng
Để cân bằng giữa sự nghiệp và tình yêu thật sự rất khó. Chắc phải đủ cảm thông và bao dung lắm! Mới kề vai sát cánh cùng nhau những ngày tay trắng cho đến khi có sự nghiệp vững chắc. Nhưng con người ta hay đòi hỏi lại vừa tham lam. Cái gì cũng muốn thì giữ trọn làm sao.
Hồi trc cứ ngây ngô rằng chỉ cần yêu họ hết lòng thì sẽ dc đền đáp , nhưng càng lớn càng nhận ra dc 1 điều , ai cũng đều có 2 mặt , và sẽ đến 1 thời điểm 1 trog 2 ng thay đổi vì có quá nhiều lí do . Thế mới nói cứ yêu bản thân mình là trên hết, yêu người ít thôi vì càng yêu nhiều càng đau khổ..
Trong mỗi chúng ta khi còn trẻ tuổi chắc hẳn ai cũng có tính hiếu thắng,học xong ra trường muốn chứng tỏ bản thân ngay! M cũng từng như vậy. Ra trường có việc lương cũng khá,thời điểm đấy hơn 10tr đã là tốt sợ với mặt bằng chung! Nhưng khi có chút tiền trong tay,vì bản tính nông nỗi,muốn thành công nhanh mà k cần mất thời gian...mình lao vào tệ nạn. Nó như 1 nút xoáy,cuốn mình đi mất,mà ngay cả bản thân mình cũng chẳng thể nào nhận ra được! Để rồi,vốn mất,lòng tin tan,nợ nần chồng chất.Ngoảnh lại,bạn bè chẳng thấy ai nữa. Cuộc sống mà,khi đứng bên bờ vực của sự sống và cái chết thì chính GIA ĐÌNH đã cứu mình trở lại. Cũng chính lúc đó,m nhận ra:Tiền có thể kiếm khi còn sức khoẻ,bạn bè có thể chơi mà k chơi cũng chẳng chết.Nhìn nhận cuộc sống để rồi thấy:Gia đình là thứ tồn tại duy nhất
Mình nghĩ mỗi giai đoạn đều có ý nghĩa của nó chứ không nhất thiết là bên nhau đến cuối con đường. Như vậy là anh đã có 1 tình yêu tuyệt vời của tuổi trẻ rồi, đời người được bao nhiêu lần 7 năm như vậy :))))
Và rồi anh lại yêu và lấy 1 cô em mới ra trường, biết đâu đó cô ấy cũng đang có ny mà anh k biết :) sau đó cô ấy chia tay ny và đến với anh. Quy luật cuộc đời nó vốn dĩ là thế rồi, anh có trách cũng ko thay đổi đc đâu ??
“Em của ngày đó chính là em tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa hai con người tuyệt vời đó của chúng ta cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thắng được thanh xuân…“
Kể cả khi tình cảm có sâu đậm, người ta vẫn lựa chọn từ bỏ nhau để đến với người mang lại cảm giác an toàn cho bản thân. Đã 5 năm qua rồi, anh cũng bên buông bỏ chấp niệm mà tìm cho mình 1 tình yêu mới. Có người nói thế này "Cả một đoạn đường đời, phải đi một mình cho đến khi tìm được bến đỗ của cuộc đời mình thì thật là mệt mỏi. Cho nên cần những trạm dừng chân. Dừng lại bên nhau, dừng lại một chút, chia sẻ một chút, trao nhau ngọt ngào, dạy nhau thương đau, rồi đến đúng thời điểm của số phận thì lại đi theo ngã đường của riêng mình". Cô gái anh yêu năm 17t cứ xem như 1 trạm dừng chân đi anh ạ. Anh vẫn phải bước tiếp cơ mà. Chúc a sớm tìm được Hp riêng cho mình!
Mình vs chồng mình cũng bằng tuổi, yêu từ năm lớp 11. 2 năm cấp 3, 4nam đại học ra trường gần 2 năm rồi cưới. Lúc yêu cũng muôn vàn chông gai mới cưới dc nhau. Chừng ấy năm chưa chia tay 1 lần. Ra trường đi làm cũng nhiều biến động, gặp người này người kìa. Người địa vị hay có tiền, sẵn sàng ngỏ ý giúp mình đều có. Nhưng là do ý thức của mỗi người. Dù hai người đến được với nhau cũng không thể biết sau này thế nào, khi có đk rồi cũng có thể 1 trong 2 sẽ thay đổi.
Có một ngày em mặc váy cô dâu Nhưng anh sẽ không phải là chú rể Sẽ chỉ là một người khách đến trễ Lặng nhìn em cất bước đi xa vời. Sống tốt nhé người tôi yêu ơi Bởi với anh em luôn là hạnh phúc Cầu cho em có cuộc sống sung túc Bên một người em gọi là chồng yêu. Còn đó đây bấy nhiêu là kỷ niệm Để đêm về nước mắt lặng lẽ rơi Đôi khi buồn, lòng chợt thấy chơi vơi Nhớ về em, mối tình buồn thủa ấy. Tình cảm anh dành cho em vẫn vậy Vẫn muốn mình trở lại như lúc xưa Anh vẫn nhớ buổi chiều đứng dưới mưa Em đã nói sẽ yêu anh mãi mãi... Nhưng giờ đây còn mình anh ở lại Đợi chờ em nơi chúng ta hẹn thề Dẫu biết rằng em sẽ chẳng trở về Để sánh bước chung đường cùng ai khác. Còn trong anh một nỗi buồn man mác Sống một mình với kỷ niệm tình xưa Không biết giờ em đã quên hết chưa Nhưng trong anh luôn là điều đẹp nhất. Và bây giờ nơi nào đó xa xăm Vẫn có người dõi theo em từng bước Nhưng không còn là anh của ngày trước Đã từng yêu trọn vẹn cả con tim...
5 năm... anh ngốc bấy nhiêu đủ r. Thật ra cái anh tiếc nuối không phải là chị ấy.. mak là quá khứ vui buồn hai người đã trải qua. Con người của quá khứ đó đã chết cách đây 5 năm rồi. Vậy nên anh đừng tiếc nuối những thứ vốn đã không còn tồn tại nữa. Hãy mỉm cười và đj tìm cuộc sống cho riêng mình.