Bình luận

Câu truyện này mà k chuyển thể thành phim thì hơi phí :v. Cái kết lãng mạn quá. Làm phim mà có quả kết này khéo đoạt cả giải cánh dièu vàng chứ chả chơi
Tôi vẫn còn nhớ như in 5 năm trước..... sau này hai đứa chia tay ai lấy vợ hoặc lấy chồng trước thì sẽ đi 10tr. Đứa nào lấy sau thì dc 20tr. Và giờ tôi đang ngóng em ấy lấy chồng từng ngày ... ❤️
Chàng trai năm 17 tuổi sẽ ko bao giờ đi cùng bạn đến cuối con đường. Câu này quả đúng ko hề sai ???
Tóm tắt: Câu chuyện tự sự đầy kiêu hãnh của một cô gái tự nhận mình xinh đẹp, đem lòng yêu cậu bạn" vừa xấu lại còn kiêu", nhưng nhà giàu. Tuy nhiên cậu này lại thích cô hoa khôi trg. Bẵng đi một tgian, cô đc học bổng đi Úc, anh này đòi quay lại, nhưng cô vênh mặt từ chối. Và cô giờ nhận được thiệp mời đám cưới của anh, bao kỉ niệm uất hận ùa về. :)
Những năm tháng ấy có lẽ đủ viết một cuốn tiểu thuyết thật dài, vui có , buồn có , hờn giận có . Tiếc là chỉ viết được một nửa
tôi cũng có 1 thằng bạn thân, thân tới mức tôi tưởng nó thích tôi, nhưng khi tôi hỏi nó, nó trả lời 1 câu xanh rờn: "t thích xôi thịt,k thích que củi nhé". định mệnh. giờ t đã lấy ck còn nó vẫn mòn mỏi tìm nắm xôi của cuộc đời mình :))
Ko phải ai cũng có can đảm để rời bỏ khi cái nắm tay mình chờ đợi 8 năm trời. Chúc mừng em, cô gái kiêu hãnh và bản lĩnh.
9 năm. Thanh xuân ngắn ngủi vậy. Nhưng rồi chị lại bỏ vì 1 chàng trai 17tuổi mà k 1 câu hứa hẹn. Đến cuối cùng, 2 ng vẫn đi 2 con đường khác nhau. Chúc chị sẽ tìm đc ng thương chị thật sự.
Tình yêu không có lỗi, lỗi ở những khoảnh khắc ta chọn lựa lên tiếp tục hay buông bỏ....bạn gái lựa chọn rất đúng!!
“Cậu của năm đó là con người tuyệt vời nhất. Mà tôi của nhiều năm sau mới là con người tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng ta cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thắng được thanh xuân.”
Mùa thu ấy, ta từng quen biết nhau Mãi hi vọng, rồi sau này yêu nhé Em đơn phương, tự cho mình mạnh mẽ Nhưng cuối cùng, vẫn là kẻ đau thương. Duyên đã định, là chẳng thể chung đường Từ cái thuở, còn chung trường chung lớp Biết trách ai, khi đôi mình không hợp Cố làm gì, cũng chẳng được bên nhau. Chín mười năm, có lẽ cũng rất lâu Nhưng phải đâu, là thứ gì vĩnh viễn Cái nắm tay, của hôm ngày đưa tiễn Khiến hai người, đã vĩnh viễn mất nhau. Kẻ ở lại, chẳng thể giữ trong đầu Thứ tình yêu, không một câu hứa hẹn Cuộc sống vốn, chẳng thể nào trọn vẹn Người với người, cũng là chuyện đã qua. Thu năm nay, ở một chốn rất xa Có một người, vẫn đang còn tha thiết Về mối tình, đã đơn phương nửa kiếp Ôm chục năm trời, vẫn chưa thể buông xuôi!! ( ngẫu hứng tặng bạn: nếu đọc được) . Đủ nặng rồi, Buông thôi!
Mùa thu này, cậu đã k còn là chàng trai tôi từng thích, mùa thu này cậu sẽ chỉ là người đàn ông của cô gái khác...
Cậu của ngày hôm đó là cậu tuyệt vời nhất, nhưg tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất.. :) Chị lựa chọn thật đúng đắn :) khôg phải ai cũg có thể can đảm từ bỏ cả thanh xuân của mình như chị?
Yêu đơn phươg là điều khó chịu nhất trog nhữg cái khó chịu mà con ng vẫn âm thầm chịu đựg, rồi nó sẽ như 1 giấc ngủ mùa thu mà chỉ cần 1 chiếc lá rơi cũg có thể đáh thức...!!!
Ko ai đợi mãi một người mà biết rất rõ ngay từ đầu đã không thể. Học cách từ bỏ còn hơn lún sâu vào mối tình không biết trước kết quả
Tình yêu đôi khi không thắng nổi cái gọi là thời điểm. Đừng trách tình yêu không đủ lớn, mà trong cuộc sống nghiệt ngã này, thì yêu thôi, là không đủ. Ở cái thời điểm em có tất cả: thanh xuân, vẻ đẹp, tâm hồn trong sáng thanh khiết nhất, thì tôi lại chẳng có gì trong tay ngoài sức trẻ, và sự kiên trì. Em nói em chẳng cần tôi phải cho em tiền bạc, những thứ xa hoa nhưng lạnh lùng đó. Tôi biết em thật lòng, nhưng chính vì vậy mà tôi thấy tủi thân, thấy kém cỏi. Vì hiện tại, tôi không thể cho em một cuộc sống dư dả. Tôi chỉ có thể đảm bảo một tương lai êm ấm và đầy đủ, nhưng là ở một ngày rất xa. Tôi cũng không thể là kẻ ích kỉ mà giữ em ở lại, vì nghĩ rằng có nhiều người khác tốt hơn tôi, có thể cho em điều kiện tốt hơn. Và thế là tôi để em đi. Đàn ông nếu yêu ai đó thật lòng thì hãy giúp cô ấy có cuộc sống tốt hơn. Hôn nhân khác tình yêu nhiều lắm. Và phụ nữ thì đâu thể yêu bạn hết tuổi trẻ được. Cái họ cần hơn cả là một gia đình, trong đó có bạn.