Bình luận

2 năm về trước mình cũng vậy.thật sự mất đi người bsn thân thiết nhất rất khóu chịu.mình hiểu cảm giác này.cô bạn thân của mình...đã bỏ lại tất cả.thời gian đó mình cũng đã như bạn.hối hân.thương tiếc bởi đã k thể giữ bạn ở lại cái thế giới này.cô bạn thân mến của tôi
Hôm nay t buồn quá, chẳng biết kể vs ai :) bao nhiêu chuyện xảy ra với t. Chắc đây là ngày t nhớ suốt cuộc đời. Ai an ủi t đi :)
Mình ngày mai nhập học, cũng đang phải gồng lên chiến đấu vì bệnh tật để sớm quay lại trường. Xin chia buồn với câu chuyện của bạn. Cuộc sống thật buồn nếu như bạn nhìn nó bằng đôi mắt buồn, mạnh mẽ lên bạn. Người bạn ấy giờ cho đến về sau sẽ luôn là kỉ niệm đẹp trong tim bạn! Trước bệnh tật người ta chỉ mong rằng mình có thể khỏe mạnh, tiền bạc không quan trọng nữa. vì vậy, anh em sinh viên ơi, ăn để mà có sức chống chọi, nói xa với bệnh viện Mình khỏe mạnh thì gia đình an tâm Lúc ta ốm cũng chỉ có duy nhất bố mẹ ta vô điều kiện ở bên chăm sóc ta từng li từng tý. Ngay cả nhiều lúc bực mình với ai ngoài đường về nhà có khi cũng lỡ trút lên bố mẹ Con xin lỗi và yêu bố mẹ nhiều Thấy có 1 trang truyện rất hay viết thế này : có người yêu ở trên thành phố bận không về thăm cha mẹ được, công việc nhiều bố mẹ bảo nhớ cũng bảo bận không về thăm được, ngày nghỉ cũng bận đi du hí không về thăm được....vậy mà thất tình bệnh tật , mất việc mớii nghĩ đến à hóa ra mình phải về nhà, ở nhà có cha mẹ