Bình luận

Chả biết gặp bao nhiêu câu chuyện kiểu này rồi rút ra một điều :)))) con trai thường sẽ yêu, yêu thật lòng, yêu tới mức hi sinh thay đổi cả bản thân vì 1 đứa con gái. Nhưng rồi đều bị mấy đứa con gái ấy bỏ. Và rồi các bạn nam này chẳng còn tin tưởng vào con gái, cũng chẳng dành trọn tình yêu cho người đến sau, thế là bỏ lỡ cô gái yêu họ như cách mà họ yêu người đến trước. Một vòng luẩn quẩn như vậy rồi mấy ai được hạnh phúc. :)))))
Tiếc mà làm gì.Ờ thì đau thật đấy, nhưng dù gì cũng phải sống tiếp.Thớt chưa là gì so với cái thằng bị cắm vài mét sừng như t đâu.T vẫn ổn đấy thôi.Lao đầu vào mà làm, ko làm thì có thể đi chơi đây đó, làm những thứ mình thích.Dần dần rồi vết thương cũng sẽ lành thôi.
Có lẽ tôi chưa yêu lâu như "hắn". Nhưng đâu phải cứ yêu lâu thì mới đậm sâu. Chuyện của tôi cũng chỉ gần 2 năm. Yêu nhau từ thời học cấp 3, cùng lớp. Hàng ngày mong muốn lên lớp cũng chỉ là để được nhìn thấy nhau, ngồi trong giờ học thì vài phút là hai ánh mắt gặp nhau rồi mỉm cười. Bao kỉ niệm và cũng nhiều sóng gió. Cũng đã có lúc phải chia tay nhau vì tôi nghĩ tương lai của mình mù mịt quá. Biết làm sao để lo cho cô ấy được. Thế rồi cũng vượt qua 2 năm 11 và 12, đến lúc thi đại học. Gia đình bắt thi cảnh sát. Cũng đăng kí hồ sơ rồi giấu cả gia đình rút trộm để nộp trường khác(mình sn 97). Đơn giản vì cô ấy theo đạo. Nếu học cảnh sát thì sau này ko lấy nhau được. Đến lúc lên Hà Nội nộp hồ sơ đại học cũng là lúc xách balo lên và bắt đầu làm thêm. Tưởng rằng đó là lựa chọn tốt nhất được tự do đến với nhau thì cô ấy bảo cô ấy cũng say nắng một người khác trong đội sinh viên tình nguyện khi giúp đỡ cô ấy. Hay hát cho cô ấy nghe và đã tỏ tình trước mặt cả đám đông. Đêm 30 tháng 6 trước khi thi đại học cô ấy bị đau dạ dày và người ấy đã chăm sóc cô ấy suốt cả đêm. Cô ấy nói vậy, cũng chỉ biết lặng im mà từ bỏ. Nhưng chẳng giống những lần trước, chẳng khoá facebook cũng chẳng tắt điện thoại. Chợt nhận ra lặng im ko hẳn là ko muốn níu kéo. Mà chỉ cảm thấy đau đớn và bất lực. Bao kỉ niệm vui buồn sóng gió với nhau cuối cùng ko bằng sự quan tâm vài ngày. Im lặng và chẳng bao giờ nói với cô ấy về những điều mình đã làm. Tối hôm cô ấy đau bụng, bạn cô ấy báo mà lòng tôi như lửa đốt. Bắt chị gái phải đưa tôi vào viện chỗ cô ấy nằm, nhưng chị tôi nhất quyết ko cho vì lúc đấy là hơn 1h sáng rồi. Nếu đi đến đó và về thì sợ sáng mai ko có sức mà thi được(gia đình đặt rất nhiều hi vọng vào tôi). Gọi cô ấy thì là người đàn ông kia bắt máy và tôi cũng ko thể nói chuyện với cô ấy. Có lẽ là từ đêm cô ấy vào viện thì tôi đã mất tình cảm của cô ấy thật sự. Những chuỗi ngày sau đó. Tôi chỉ vùi đầu vào làm và chơi điện tử, 12h đêm mới xong ca, tắm rửa ăn uống vào gần 1h, vậy mà đêm nào cũng lang thang ở ngoài đường và nhớ về cô ấy. Rồi nói chuyện với cô ấy muốn quay lại, tôi là người níu kéo mà cô ấy cũng chỉ im lặng. Có lần xin nghỉ làm từ 5h chiều để bắt xe từ Hà Nội về khu công nghiệp cô ấy làm chỉ để muốn gặp cô ấy một lần và nói chuyện của hai đứa, vậy mà gọi cô ấy chẳng nghe máy ngồi chờ 3 tiếng ngoài đường cao tốc rồi lại lẳng lặng bắt xe về Hà Nội trong đêm tối. Nhớ ngày ấy cũng là lúc vài Thất Tình của Trịnh Đình Quang mới ra, nghe đi nghe lại mà mỗi lần nghe xong chỉ muốn... Chỉ biết là đau, đau quá nhiều!!! Nước mắt chẳng biết đã rơi bao lần vì cô ấy và vì kết thúc của tình yêu tuổi học trò. Giờ cũng hơn 2 năm chia tay. Nhưng trong lòng vẫn còn một chút cảm giác vương vấn. Vẫn còn thương, nhưng trái tim ko thể chung nhịp đập nữa. Chợt nhận ra tình cảm ấy rồi cũng là gió thoảng mây bay. Những gì còn đọng lại chỉ còn là vết thương lòng thi thoảng vẫn nhói đau khi nhớ về kỉ niệm.
Ngày xưa t cũng vậy, đúng chỉ thiếu mỗi tờ giấy đó. Nhưng thời đó ko dc như a này, ra trường mông lung tay trắng và rồi cái j đến cũng phải đến. Trách họ 1 thì tự trách mk hai. Đau khổ rồi cũng qua, giờ nghĩ lại chỉ nghĩ rằng duyên nợ chỉ đến đó nên đành chấp nhận. ctrai hay cgái tốt đều ko thiếu. Chỉ là mk có gặp nhau đúbg lúc đúng thời điểm ko thôi các b à. Cứ tin là ngoài kia vẫn còn một chiếc giày hợp với chiếc mà b đang giữ.
Tôi cho rằng hạnh phúc chỉ đơn giản là việc ta có hài lòng với cuộc sống xung quanh ta hay không. Nếu cứ mãi so đo nhìn về những thứ người khác sở hữu, thì suốt đời này ta sẽ không có được hạnh phúc mà ta mong muốn.Mạnh mẽ lên bạn rồi trong đoạn đường phía trước chắc chắn sẽ có cô gái khác yêu bạn hơn cô ấy thôi
Xin phép chủ cfs nhé. Mình có đôi lời gửi đến ông anh 89 của bạn. Anh à, khi e đọc được những lời nói của cậu bạn anh thì cs của a gần như giônhs với cs của e anh ạ. Chỉ vì cv của e hay đi nhiều mà tc rạn nứt và cô ấy phản bội em. E đã từng khóc k ngủ 5 đêm liền sau nhiều lần cứu vãn tc ấy, chỉ mong cô ấy suy nghĩ lại. Rồi sao?? Rồi nhận lại cái cười mỉa mai anh ạ. E yêu ai cũng chưa bao giờ có suy nghĩ lừa dối hay yêu cho vui. Tính e không đc lãng mạn nên cô ấyk vui. Nhưng e chiều cô ấy tất cả, mọi thứ e có thể làm cho cô ấy được. Đến bây giờ, chia tay cũng được 2 năm. E mới nhận ra, rơi nước mắt vì 1 người chưa phải là vợ của mình là 1 điều ngu dốt nhất của cuộc đời e. Đừng buồn anh ạ, hãy sống cuộc sống của mình đi. Cố gắng làm việc thực hiện ước mơ của mình. E cũng đã và đang cố gắng cho ước mơ của e. Thật may mắn là ông trời cũng thương nên cuộc sống bây giờ rất tốt anh ạ. E có từng nghe nói 1 câu nói mà e không nhớ của ai là " đến khi trưởng thành, bạn sẽ nhận ra những giọt nước mắt cho tình yêu trai gái chỉ là những thứ ngu ngốc nhất ta từng làm" Mạnh mẽ lên anh.
Ngày xưa chia tay người yêu cũ rượu chè suốt ngày , mà chỉ uống một mình thôi không uống cùng ai cả, cứ uống đến say mèm xong đợi nhà nyc đu ngủ là ra ngồi trước cửa hút thuốc, hút đến gần sáng lại về . Bây giờ thì bình thường nhung cũng coi như là tuổi trẻ được một lần yêu hết mình , sống hết mình , biết chịu tổn thương mất mát. Bây giờ nghĩ lại lại nhoẻn miệng cười
Trước khi trưởng thành thực sự người đàn ông thường đánh mất đi một người họ yêu thương thực sự. Sẽ có người khác đến và lại yêu thương anh ấy một lần nữa. Yên tâm
Sao trai chung tình, gái thuỷ chung lại chả gặp nhau ạ?ngày gì mà thấy nhiều ng ctay thế ? bản thân cũng vừa nhận ra bị lừa dối lâu nay. Anh gì đó nhân vật chính nếu đọc đc cmt này thì kb chia sẻ nỗi lòng của những người cùng cảnh ạ ??
Nói thật t thấy chuyện rơi nc mắt thật là bình thường vì nyc tao cũng rơi nước mắt vì tao quá nhiều xong rồi đâu vào đấy vẫn hãm l
Nếu 1 ngày tình yêu tan vỡ. Tôi chỉ mong bạn cam đảm. Can đảm vượt lên trên nỗi đau. Vì rằng người ta sống vì hi vọng, vì niềm tin vào tương lai, chứ nào có ai sống cùng với các nỗi đau. Và có 1 giây phút nào đó khi mà bạn nhìn vào đồng hồ thấy giờ và phút trùng nhau. Thì hãy nhớ rằng đâu đó ngoài kia vẫn có người đang nghĩ về bạn. Khi đó bạn sẽ không cô đơn. Rồi 1 giây phút nào đó khi mà bầu trời có những đám mây đen, bạn cũng ko cần sợ hãi, vì phải mưa mới có cầu vồng xuất hiện. Và biết đâu ai đó xuất hiện trong cơn mưa kia. Hãy để lòng mình an yên trong những khoảnh khắc ấy. Đừng để công việc cuốn mình đi. Ai cũng cần những phút nghỉ ngơi, cần những lúc làm 1 điều gì đó điên rồ. Sống hết mình vì hiện tại chứ ko phải cho tương lai. Và rồi sau 1 thời gian, chúng ta lại yêu, lại tin rằng trên đời này sẽ có 1 người bước đến. Cho ta thấy rằng để có được hạnh phúc của ngày hôm nay thì những đau khổ mà ta phải đánh đổi trước đó là xứng đáng.