Bình luận

Đêm khuya rồi 23h37 phút T vô tình đọc được và xin phép cmt ở đay để có chút gì đó gọi là giải toả :333 T học lớp 11 đang tuổi ăn chơi học hành , con nhà k hẳn điều kiện nhưng cũng khá giả !!! Khi đó t chỉ biết việc ăn rồi chơi có quan tâm gì tới bố mẹ gì đâu ( vì t con trai nên khô khan ít tình cảm ) Đùng một cái ba t đi khám phát hiện ung thư giai đoạn cuối . Ôi trời một cú sốc như sét đánh vào tai t làm t như gục ngã , lúc ấy mới biets thương ba t nhiều hơn nhưng cũng k kịp !! Đến ngày ba đc bệnh viện trả về vẫn lạc quan vẫn ôm t cầm tay t từng ngày , ba t yếu dần nên t phải canh đêm để ba gọi đi vệ sinh hoặc ngồi vs ba !!! Nhưng vẫn con ngừoi ấy vẫn bàn tay ấy và câu nói như in :' tụi bây vs mạ bây làm chi lamd chi thằng cu phi hắn học đại học cho hắn sướng nghe bây ' Rồi ngày ba t mất !!! Lúc đó chả có gì nữa !! T chả cần gì nữa , t buôn bỏ mọi thứ vậy mà t cũng đậu được đại học và bây giờ t nhớ ba t quá !! BA ơi Cu Phi Làm được rồi :'(
Em dù thế nào vẫn là em của chị. Thậm chí là chống lại cả thế giới để mãi được ở bên nhau. Ngày mà thiên thần ấy rời xa chị, chị đã khóc và mong rằng đó chỉ là giấc mộng đau đớn, khi chị tỉnh dậy vẫn sẽ thấy em nằm cạnh, thở đều đều. Vẫn cái lưng quay về phía chị và gác chân lên người chị. Em đi rồi chị không dám giở quần áo cũ của em dù rất nhớ. Mỗi ngày chỉ dám cầm lên một lần để được ngửi thấy lại mùi hương quen thuộc. Nước mắt chị lại trào dâng... Đến một ngày chị không còn ngửi thấy mùi gì trên quần áo em để lại, chị biết dù có cố níu giữ thì sự thật, chị cũng mất em rồi! Chị nhớ em, chị nhớ em nhiều lắm. Giờ chị đã chạy đc xe máy, nhưng để làm gì khi chẳng còn thể chở em đi chơi. Giờ chị đã làm có tiền, nhưng để làm gì nữa khi không còn có thể dẫn em ra quán ăn gà rán... Nhiều lắm.. Và cũng lâu lắm rồi chị chưa ôm lại ai. Chị nhớ em. Đc ôm em vào lòng và giả đò làm hai chú gà con chui ra từ gà mẹ, chíp chíp chíp cả ngày. Lại mỗi khi chị chỉ cần gọi "miếng!" thì em đã hiểu ý chìa má ra cho chị thơm. Tất cả những điều đó bé ơi chị xin lỗi. Vì đã là một người chị tồi. Chị đã nghĩ, dù đau đớn nhưng nếu chờ đợi, sẽ có ngày chị gặp em lần nữa. Vì nỗi nhớ mong chưa bao giờ biến mất và tiếng cười nói của em như vẫn còn đâu đây. Hẳn là em buồn lắm. Vì phải rời xa mọi người để đi đến nơi xa một mình. Nhưng em cũng muốn gặp lại chị, phải không? Chị đã an ủi mình như thế, rồi chị lại khóc. Nếu có duyên để gặp nhau lần nữa, vậy hà cớ gì lại phải chia xa? ... ----------- Hôm kia chị không nói rằng chị nhớ em. Hôm qua chị cũng không nói rằng chị nhớ em. Không phải vì chị đã quên mất. Chỉ là giờ đây gặp được một người chị cũng đang trải qua câu chuyện tương tự mình, chị không còn kềm được nỗi buồn tủi nữa. Em. Mãi là món quà vô giá của chị. Nếu có kiếp sau, hãy cùng làm chị em một lần nữa, em nhé!
cũng có cu e thua 7 tuổi, nghịch như gì lại còn nghiện điện tử đi đánh thâu đêm... cứ mỗi lần có phép về nhà là lại phải đấm cho nó mấy phát. nó cay mình lắm. là a nên phải dạy dỗ e.... nó 99 học ngu lắm sang năm đi lính nghĩa vụ rồi t chỉ mong nó thành công và thực hiện được ước mơ mà nó cmt trong các Pic là 7 năm nữa nó ném cục lương và 2 hạt sao trên hai vai nó xuống cho thằng a nó bớt huênh hoang... hi vọng cu em làm được.. a trai của e k gia trưởng lắm đâu...
Ngày 29/6/2013 trk khi thi đại học vài ngày. Mẹ mình sinh khó nên em mình vừa ra đời đã mất. Hôm đó mình bế nó đi chôn vào lúc 4-5h sáng lúc mặt trời vừa rạng. Một mình ngồi ở nghĩa địa ôm nó khóc. :) sáng hôm sau mình bắt xe lên Hà nội thi, cả đoạn đường vừa ngồi vừa khóc. Thoáng cái đã hơn 4 năm trôi qua, cảm thấy chuyện j đã qua r thì hãy để nó qua đi, giữ mãi trong lòng cũng chẳng phải tốt. Chúc e cũng sẽ sớm vượt qua được những ngày khó khăn này. :)
khi một người thương yêu của ta ra đi, cũng giống như chúng ta cắt lìa từng khoảng trời trong trái tim mình.. đó là một khoảng trời rất rộng mà ta hít thở từng ngày. ta được nuôi sống!!!!
Mẹ m mất năm m 11t, đến nay cũng 13 năm rồi. E gái m mất cách đây hơn 1 năm. Mỗi lần đọc những cfs như này cảm thấy rất buồn. Trên đời này chắc chắn ko có cảm giác nào đau đớn hơn cảm giác mất ng thân.
Đến một lúc nào đấy, thiên thần xuống trần gian rồi sẽ lại về với chúa trời.. Mọi thứ tình cảm trên thế gian vẫn mãi vẹn nguyên như thế...chỉ có người ở lại mãi đau lòng. :(( ❤
"Bin của cj ngủ lâu thế ....chị đỗ đại học r này " đọc câu đầu tiên đã buồn r .e hồn nhiên đáng yêu như vậy mà cuộc đời thì nghiệt ngã quá ,chia buồn vs ban.?
cố lên cô bé, 4 năm trước c cũng rơi vào hoàn cảnh như e, e chị còn ra đi rất đột ngột. Mong e luôn mạnh mẽ, Bin sẽ ở bên theo dõi từng bước đi của em
Bố mình cũng mới mất vì bệnh ung thư dạ dày. Sự đau đớn lúc cuối đời của người mắc bệnh ung thư không sao mà tưởng tượng được :(. Thương nhớ lắm.
Đọc bài này tao cũng nhớ em tao :< nó lớp 4, cũng bệnh tật đầy mình, hay bị bạn bè bắt nạt vì quá hiền nữa, 1 phần vì bệnh tật nên đầu óc phát triển ko như bình thường, tay chân cứ dặt dẹo nên tao thương nó lắm. Tao đi học xa nên không có ai chơi cùng, thi thoảng nó lấy điện thoại của bố gọi trộm cho tao hỏi bao giờ chị Vân về xem phim vùng đất ma quái với em, về uống trà sữa, ăn pizza xúc xích để em xin tiền mẹ mua ... Có thể nó chỉ học đc đến cấp 3 rồi bố mẹ tao xin cho nó 1 công việc nhẹ nhàng như bảo vệ hay trông quán ở 1 đâu đó. Nhiệm vụ của tao sau này là nuôi nó thay bố mẹ tao. Tao không biết là tương lai tao có sáng lạn để nuôi nó hay không. Nhưng bố mẹ tao già rồi, đi qua nửa đời người đến nơi rồi, ko bảo vệ đc nó nữa, nếu tao ko chăm sóc nó, nuôi nó thì nó sẽ bơ vơ, bị người ngoài bắt nạt ăn hiếp mất ? mấy hôm nữa mùng 2/9 là t lại đc về với em rồi ?
Nước mắt cho gia đình là những giọt nước mắt giá trị và quý giá nhất. Đó, không đơn giản là những giọt nước bình thường, mà là những viên pha lê lấp lánh. Đã rơi nước mắt, hãy rơi vì những người xứng đáng <3
Mình có đứa cháu, nó cũng tầm tuổi em của bạn này, kháu khỉnh, thông minh, nhanh nhẹn, nhưng mọi ng nói chẳng sai khôn quá thì nhanh già, nó mất khi dc 3 tuổi thôi.Suốt nữa năm trời căn nhà thiếu vắng tiếng trẻ con thấy buồn thật. Cố lên bạn gái nhá! 05072010.
tại sao có 10 tuổi mà đã ung thư phổi nhỉ? phải chăng là do di truyền hoặc bị ảnh hưởng bởi môi trường, bố em có hút nhiều thuốc không?
Lúc cấp 3 mình cũng có 1 thằng bạn bị ung thư máu, khi ra chữa ở bệnh viện đà nẵng 1 thời gian, gia đình vẫn giấu ko cho nó biết nó bị ung thư. Nó vẫn hay nói với bố nó là : bố ơi, con biết bệnh con nó nghiệt ngã lắm, con cảm nhận đc nó. Nó còn bảo bố nó đừng khóc và xin 1 ít tiền đi bộ quanh quanh đà nẵng những ngày cuối cùng.
E trai mình bằng tuổi e bạn ,mk cũng rất thương nó tuy hay bắt nạt e, đi học xa nhà đã nhớ nó rất nhiều nhiều, còn bạn thì phải rời xa e mãi mãi .chia buồn nhé ?
Khi phải trải qua các giác mất đi người thân yêu thì bạn sẽ cảm thấy những cái bạn than vãn như thất tình,bực dọc công việc hay những uể oải trong cs chỉ là những nổi buồn vặt vãnh và chẳng đáng để bản thân mất thì giờ than vãn. Cố gắng lên em nhé,mọi chuyện RỒI CŨNG QUA
Thiên thần xuống trần gian, làm hết nghĩa vụ thì lại phải lên thiên đường. Chỉ là để lại nỗi đau cho người ở lại.
Hiz. Tình cảm gia đình thật đặc biệt. Mình cũng có đứa em thua 7 tuổi. Sắp tới khản năng vào bộ đội mà lo cho nó quá sợ ko chịu dc vất vả. Thương lắm. Chia buồn vs bạn