Bình luận

Trí nhớ với anh bây giờ là một thứ xa xỉ, chỉ duy nhất mọi thứ về em là anh không quên, nhưng giây phút cuối đời anh sống trong điên dại, không nhận ra ai, quên luôn cả bản thân mình, nhưng anh mong anh vẫn có thể nhớ được em vì như thế anh vẫn có thể mang hình bóng em vào giấc ngủ an yên của mình... Tình yêu chính là khi đã gần như tay trắng, bạn vẫn muốn dành cho đối phương phần còn lại cuối cùng...
Mình cũng gần ở hoàn cảnh này, chỉ hơn là mình vẫn còn cơ hội. Những ngày tháng bh là cả 1 chuỗi những áp lực khủng khiếp, chẳng nói với ai, phải tự đứng lên bằng chính đôi chân chẳng còn lành lặn. Dù sao, đằng sau vẫn là biết bn ng trông đợi. Ko thể gục ngã, đấy là điều duy nhất còn tồn tại. Chúc a bạn sẽ thật bình yên trong những tháng ngày còn lại!
*tóm tắt- sub thơ* Một cô bé nói về một người anh Anh đã sống như bức tranh thật đẹp Cuộc sống trớ trêu tìm lấy anh kìm kẹp Nhưng vẫn nhủ lòng, ảnh sống tiếp cừ khôi Anh khóc ròng, "cô ấy đã bỏ tôi "Tôi sắp chết", thấy rồi, cô vui chứ Dạ không anh, hãy sống và cứ nhủ Bệnh chữa được mà, anh cứ cố lên đi Mẹ tôi làm bác sĩ, vậy nên khi Anh đến đó khuyên anh về chữa bệnh Nhưng anh muốn nội tạng mình luôn sạch Để lúc lìa đời, anh dành nó tặng đi Cô gái anh yêu, chắc cô chẳng biết chi Anh vẫn nhớ, vẫn ghi vào cuốn sổ Anh nhờ tôi, đặt cô vào trí nhớ Mua sắm váy, quần, để cô đỡ nghĩ suy Anh trai à, hãy cứ đứng lên đi Anh sống mãi, bởi vì anh vĩ đại Hoàn thành nốt việc này cho đỡ ngại Du lịch thật nhiều cho lãi cuộc sống nha <3
Tao k có bệnh nan y. Từ bé đến giờ vãn vậy. Nhưng đéo ai hiểu tao bị bệnh dị ứng cả về mùi lẫn dị ứng da. Nó k đau đơn nhưng dai dẳng. Ngửi mùi k hợp là tao hắt xì liên tục k ngừng tụi mày ạ. Còn về da thì tùy lúc nhât là lúc nóng , k phải lúc nào nóng cũng bị nhưng chúng mày cứ tưởng tượng. 1 vết muỗi đốt đã ngúa rồi. Mà da tao mọc từng mảng nốt ấy nhưng to lan ra có khi 60% cơ thể nó nổi lên hẳn so vói da. Ngứa điện dại luôn, tao cứ rúc ở trong chăn dù trời bên ngoài nắng nóng đỉnh diểm. Mồ hôi túa ra mà tao cố cắn răng chịu đựng. À lại còn dị ứng sương nữa, ngày xưa đi học cứ mùa đông gặp sương là tay tao nó sưng lên cả bàn. Tao phải chật vật lắm mới cầm đc bút trong 2 tiết đầu ý :(((( . nhưng quan niệm của tao luôn giấu tất cả. Tao k muốn ai biết về điều này. Hôm nay tao kể đây vì toàn những người xa lạ. Vì ở đây k có người quen của tao. Tao muốn nhờ thớt gửi đến anh bạn đó đôi lời : cố lên anh bạn, lúc nào cũng phải cười. Cái gì giấu đc thì giấu vì k hẳn nói ra đã tốt. Nhưng k được giấu tình trạng của bản thân. Cứ cười đi, cuộc đời cho phép ông bạn cười. Cười vì cuộc đời này đã sinh ra ông bạn, sinh ra những người ông bạn yêu thương. Mỉm cười vì tất cả mọi người. Cố lên
Tôi thường dặn lòng những lúc nghe những câu chuyện người tốt hay gặp trắc trở và rời xa cuộc sống là:"Thượng đế luôn hái những bông hoa đẹp nhất". Khi đối diện với cái chết của mình, đa phần mọi người đều trở nên yếu đuối, chỉ một ít mạnh mẽ, và càng ít người dám đối diện, dám đếm từng ngày, nhưng họ đều có điểm chung, khao khát được sống, dù còn một tia hi vọng cũng bấu víu. Ngày bé, tôi hay nghĩ sau này mình là siêu anh hùng, vì cứu thế giới mà chết oanh oanh liệt liệt, hoặc giả như có một vụ khủng bố, tôi sẽ dùng tính mạng mình để ngăn cản trái bom. Lớn lên rồi mới thấy yêu quý sinh mệnh hơn, ko còn suy nghĩ trẻ dại, tự nhủ, mỗi một giây được sống, là một điều hạnh phúc, khao khát ước mơ thì nhiều, cũng dám từ bỏ và liều mình nhưng dặn lòng không cưỡng cầu, bởi sau cùng, tôi không muốn thấy những người yêu quý mình đau khổ, sống khỏe vẫn là điều quý giá nhất. Rất muốn gặp anh ấy nhưng có lẽ anh sẽ ko cho gặp, bạn cũng ko muốn tiết lộ danh tính, đành chúc những gì bình thản nhất sẽ đến với anh, không còn điều gì hối hận.
Trùng hợp nhở :)) Chàng bị khối u ở não Đùng cái mẹ nàng làm bác sĩ :))) Đùng cái bác sĩ đúng nghành não :))) Đùng cái nữa có nhà không ở đến nhà e ở :)) Và chàng viết nhật ký Và vô tình e đọc đc những dòng nhật ký ấy Ôi tôi đang đọc cái gì thế này :)) Cô gái này thật thú zị :)))
rất hay cảm động,, Thay mặt các nhà biên kịch, đạo diễn.. nếu được chuyển thể thành film thì rất tuyệt vời... nhưng dù sao t vẫn rất buồn về câu chuyện của bạn... Các mày có thấy thế không ?
- Lần đầu tiên đọc hết đọc kĩ từ đầu đến cuối một cfs. Chỉ có thể trách cuộc đời quá nghiệt ngã đối với bản thân chàng trai
Ai chẳng một lần phải chết, mỗi đêm tôi cứ nghĩ mình sẽ chết buồn đến phát khóc , sợ bố mẹ không ai chăm , sợ em tôi chưa đủ lớn , sợ không còn biết buồn vui thế nào , tôi sợ lắm. Nhưng cuộc đời là vậy, số phận an bài , giây phút còn tồn tại ta có thể sống thật đẹp , thật tốt không màng đến tiền bạc , danh vọng thì tôi nghĩ có lẽ có những người cả đời cũng không cảm nhận được phút giây ấy. Mạnh mẽ và sống thật ý nghĩa phần còn lại anh nhé
Lướt qua thì tao thấy cái này là chuyện buồn mà tụi bay. Thế mà có đứa thả "ha ha" là thế quái nào vậy -_-. Hãy như tao, 1 đứa like dạo có tâm -_-
Có nhiều truyện ko tưởng lắm em à. Ko phải riêng chàng trai đó em gặp đâu. Với anh thì anh luôn quan niệm. Hãy sống như ngày mai là ngày cuối cùng được sống. Để rồi dù ngày mai có ra sao thì cũng ko hối hận về ngày hôm qua em à. Nên tất cả ai có quan niệm như anh thì đều xứng đáng là chàng trai tốt nhất.