Bình luận

Đây là bài đầu tiên mình đọc trong ngày hôm nay. Câu chuyện phảng phất nỗi buồn. Chị ra đi rồi nhưng cũng để lại cho người khác một nỗi giày vò tinh thần k nguôi ngoai đk. Tình yêu cay nghiệt như thế sao ??
Vì vậy khi muốn kết thúc một mối quan hệ, chúng ta nên chào tạm biệt nhau, vì biết đâu một ngày nào đó sẽ chẳng bao giờ gặp lại...?
Thế giới rộng lớn bao nhiêu,đôi khi chỉ quay lưng lại với nhau một lần,là vĩnh viễn chẳng thể gặp lại nhau một lần nữa,mọi thứ chỉ còn là kí ức xa xôi nhạt nhoà,vào một buổi chiều vắng lặng,chợt bất giác tự hỏi lòng rằng người ấy ra sao,lục tung mọi thứ lên để tìm lại thì chỉ còn là chút tro tàn bên dòng thời gian cứ lặng lẽ trôi,....
Nghĩa tử Là nghĩa tận. Thỉnh thoảng tôi muốn sống vô tâm một chút nhưng rồi nhận ra cuộc sống này quá ngắn và đầy bất ngờ, nên tôi lại cố gắng dành sự quan tâm của mình mà yêu thương những người quan trọng. Vì tôi rất sợ ngày mai đến, không biết chuyện gì sẽ xảy ra... Hãy yêu thương khi còn có thể, khi tim mình còn có thể rung động !
Ko ăn sáng. Bỏ bữa. Ăn tối quá no. Ăn quá chua hoặc cay. Thức khuya. Lạm dụng thuốc. Suy nghĩ nhiều đều gây ra các bệnh về dạ dày
Có những người họ tốt lắm! Thật sự rất tốt. Nhưng vì sự sắp đặt của tạo hoá nên rơi vào những nghịch cảnh oái oăm. Ta đau, ta buồn nhưng buộc bản thân ta phải chấp nhận và đối diện với nó. :( Bởi: " bất công vốn là 1 sự công bằng trong cuộc sống "
Chị tiến tới 1 bước,anh lại lùi 1 bước.Chị tiến tới 1 bước nữa,anh lại lùi 1 bước nữa.Chính vì vậy,khoảng cách giữa 2 người chưa bao giờ ngắn lại.Chuyện tình cảm này vốn không thể chỉ tóm gọn trong vài bước chân, cũng không thể đổ lỗi cho bản thân. Điều làm chúng ta tiếc nuối, là thời điểm.Nếu anh tiến đến phía chị ấy nhanh hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác.Nhưng nếu, chỉ là nếu thôi thì chưa đủ. Và có lẽ cũng chẳng thể xảy ra. Hai người yêu nhau nhưng lại chênh lệch một đọan thời gian, ngắn thôi nhưng cũng đủ tạo thành câu chuyện tình không có kết thúc tốt đẹp.Đặc biệt khi chị ấy chỉ còn là kí ức trong lòng anh.Buồn quá