Bình luận

<3 đọc bài của a e lại nhớ đến ông bà e quá. Bố mẹ e ly hôn, ông bà nuôi e từ nhỏ, bao nhiêu yêu thương chăm sóc ông bà dành cả cho cháu.. Vậy là đã đc bnhiêu năm r... H nhớ lại những tháng ngày ấy tự trách mình biết bao nhiêu, ko nghĩ, k đủ lớn để hiểu vầ thuơng ông bà nhiều..h ông bà đều mất r, tất cả chỉ còn lại trong hồi ức, chẳng thể báo đáp đc điều gì... Vậy mới nói, ai còn ông bà thì nhớ đừng làm ông bà buồn, cố gắng hiếu thảo nhé...đừng để sau này phải hối hận..
Đọc cfs mình lại nhớ đến bộ phim "Mùi cỏ cháy"-bộ phim về chiến tranh lấy đi nước mắt của mình. Chiến tranh đau thương nhiều quá, mất mát nhiều quá. Có thể những người trẻ như mình không thể hiểu được nỗi đau chiến tranh, sự chia cách, mất mát như thời ông bà mình được. Bạn quả là một người cháu hiếu thảo. Chúc bà cùng gia đình thật hạnh phúc.
Đọc cfs của bạn nhớ tới bình luận này của một bạn nữ: "Ông Ngoại. Khi ông lên đường đi chiến trường miền Nam là lúc Bà Ngoại vừa mang bầu Mẹ . Trước khi đi ông chỉ dặn 1 câu "Nếu là con gái thì đặt tên là Tuyết". Bà sinh ra Mẹ 9 tháng sau đó. Tên Mẹ là Tuyết. Còn ông, không bao giờ trở về nữa. Mẹ chưa bao giờ thấy mặt ông, chỉ biết mảnh giấy báo tử gửi về. Bà khóc ngất. Thi hài ông ở đâu, đến ngày nhắm mắt xuôi tay Bà Ngoại cũng chưa từng được biết. Hai bác và Mẹ đã đi bao nhiêu nơi, tìm biết bao nhiêu chỗ, cũng chẳng tìm được hài cốt của ông. Ông đã hy sinh như thế, nhẹ nhàng như tiếng sáo ông vẫn thổi bên bờ đê ngày xưa ông bà yêu nhau; da diết như nỗi day dứt chẳng tìm được hài cốt người cha mình của mẹ và 2 bác. Ông đã hy sinh như thế, ngày giỗ của ông cũng là ngày gia đình nhận được giấy báo tử, chẳng biết chính xác ngày ông ra đi...."
Đọc mà k cầm dk lòng . S mà có cảm giác vui như ông bà mình dk đoàn tụ vậy . Mình rất khâm phục ý trí của b . Chúc bà và gd b luôn khỏe mạnh