Bình luận

Cổ nhân có câu: Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên lệch sóng đá vỡ mồm. dù sao cũng chúc mừng bạn nữ có gấu tốt!!!
Tôi ngửi thấy mùi em gái viết cfs thẩm du đâu đây ????. Còn ngoài đời mà có thằng như này không phải yêu râu xanh cũng dân buôn nội tạng nhé.
"Anh không được ngọt ngào như soái ca, nhưng Anh tin mình sẽ là chỗ dựa vững chắc cho em"?. Ngôn lù hiện đại đây rồi.
Ôi mấy cái duyên từ hồi tiểu học với mầm non của tôi có vợ và một số cũng có chồng hết cả rồi. Bây chừ còn mỗi mình tôi là vẫn ngồi cà lơ phất phơ đi đọc NEU và cmt dạo mong lên top kiếm gấu thôi -_-
Hai vợ chồng nhà này thi nhau viết cfs đấy à =)) hay do nhiều ng ko tin ngôn tình nên chị gái vào viết cfs lần 2 với danh tính a chồng đấy =))
Câu cú thì lủng củng, nội dung thì ko rõ ràng. Tôi ko hiểu a đang kể chuyện tình yêu hay khuyên các bạn trẻ cẩn thận khi đi đường nữa. 2 điểm, VỀ CHỖ.
Đệt...bữa thì cô vợ viết....nay đến ông chồng. .. Moá... Tụi bây tính free bánh gato cho F.a tụi tao đến nghẹn chết mới chịu à...moá
#11789: 13 năm trước....(Ổng theo bố ổng qua nhà mình chơi) -Bò khô đây! Cháu ăn đi.. -Thôi cháu không ăn đâu ạ!..... ......................... -Em chạy vào lấy cho anh miếng bò nào. Đừng bảo anh xui nhé! -(lon ton) Mẹ ơi anh kia xin miếng bò khô :v "chỉ chỉ" -(Cầm 2 gói) 1 gói của anh đây :) Mẹ cho em một gói nữa đấy.. (Dám lợi dụng bà để được ăn à? Bà còn bé nhưng không dễ bị bắt nạt đâu. Làm gì cũng phải lợi cả đôi nhé :) Khi ấy mình 6tuoi) Tết 13 năm sau... -Con kia thay quần áo sang Bác ăn cơm. Khi ấy mình 19 :) Mới đỗ NEU nghe đồn bác có 2 anh trai giỏi lắm nên bố bắt qua học hỏi 2 anh. Không muốn qua vì qua lại bị so sánh, bị mắng...nhưng không cãi lời Đại Ca được nên miễn cưỡng qua...Mình gặp lại Hắn. (Khiếp, sao béo thế hả; khi ấy Hắn khoảng 62-63 kí nhưng lùn =)) ) -Em hát không? -Không! Em hát chó chạy hết... FB nhiều đọc báo nhiều nên mình nghĩ giới trẻ bây giờ những người có tiền toàn lăng nhăng. Yêu đương vớ vẩn. Có yêu thì sẽ yêu chân dài; khuôn mặt xinh. Trong khi đó mình lai là một đứa con gái bình thường. Khuôn mặt đại trà. Không có điểm nào nổi bật hết.Hắn kết bạn FB với mình. Hè năm 3, lúc ấy Hắn bay vào SG làm việc trong đó. Chỉ nói chuyện tâm sự qua Fb. Năm đó mình có biến cố đêm nào Hắn cũng tâm sự đến đêm, khuyên bảo..Chả hiểu từ bao giờ lại đổ đứ đừ.. (Sau này mới biết là bài, là dàn dựng cả) Lên HN sau 2 tháng hè... -<3h10 đêm> Alo nhà em ở đoạn nào? - Ở ngõ.... - Số nhà bao nhiêu? Anh đang ở ngõ.... - Hả? (Phi như bay ra đầu ngõ...thấy Hắn đứng đó ôm gói cơm cháy cười....*vỡ òa* ôm chầm lấy Hắn mà không nói câu nào) Hai đứa ra Chợ Mơ ngồi tâm sự cả đêm.Hắn nói từ hôm đó sẽ chuyển công tác ra HN làm để gần mình cũng như phát triển công việc. Và...Hắn tỏ tình với mình (thực ra là do mình giục) =))) Mình muốn kể cho các bạn nghe về Lão Béo nhà mình; Chỉ là tâm sự thôi nha.. Các bạn à! Có những khó khăn mới biết con người. Mình là một đứa thích phượt. Có một đội Phượt riêng; Năm ngoái, tháng nào mình cũng có ít nhất một chuyến Phượt; Mình đã từng nghĩ thanh xuân của mình sẽ gắn trên những cung đường. Cho đến khi yêu Lão Béo. Lão không thích mình phượt lí do là Phượt rất nguy hiểm; và càng ngày mình càng đen :) Lão nói có thể cho mình những chuyến đi an toàn+đầy đủ hơn là Phượt. Có giận dỗi; có đấu tranh. Mình đã từ bỏ 2 chuyến đi xa trong sự tiếc nuối. Và rồi sau vài ngày năn nỉ; thề ước các thứ Lão đồng ý cho mình đi chuyến Mộc Châu. Đúng là cuộc sống không ai biết trước được điều gì. Mình đã gặp biến cố trong chuyến đi đó. Bị trượt bánh khi đổ đèo..Mình bị văng ra và đập mặt vào tảng đá rất to dìa đường, Vết đập cách mắt 2mm. Lúc đó mình nghĩ mình sẽ có sẹo; vết sẹo rất to. Mình nghĩ anh sẽ bỏ mình mất. Mình nghĩ lúc ấy sẽ nói với bố mẹ thế nào đây. Bạn bè đi cùng mình ai cũng rất lo sợ; mình nghe thấy họ khóc; họ gọi tên mình nhưng không sao mình mở mắt đc. Mình nghĩ lúc ấy mà mở mắt máu sẽ tràn đầy mắt mình. Mình nghĩ không được khóc, không được giẫy. Phải nằm im để mọi người sơ cứu. Mình được đưa tới trạm y tế địa phương; họ sơ cứu và báo mình bị mất 1 miếng da rất to không thể khâu lại được phải chuyển lên tuyến trên. Lão biết tin bắt moi người gọi taxi cho mình về Viện mắt trung ương ngay. Sau 5 tiếng rưỡi ngồi xe mình thấy Hắn dìu mình vào cấp cứu. Mình khâu 11 mũi ở dìa mắt, nửa bên mặt phải của mình bị xước hết, sưng rất to tới nỗi kéo xệch cả mồm. Hối hận; buồn. Lão rơm rớm bảo tại Lão đã cho mình đi. Từ ngày đó Lão bên mình, lo cho từ giấc ngủ đến bữa ăn. Sau 1 tuần cắt chỉ, do vết thương quá sâu đã kéo mắt mình xuống; khiến nước mắt lúc nào cũng trực chảy ra; chạy chữa khắp nơi và cuối cùng mình bước lên bàn mổ. Họ mổ vết thương; lấy mỡ ở bụng mình đắp lên vết thương. Những ngày tháng nằm viện , những ngày tháng dưỡng thương, rồi ăn kiêng mình như 1 đứa tự kỉ. Không đi đâu; không nói chuyện. Từng là một đứa nói nhiều; mạnh mẽ nhưng mỗi lần thấy mặt trong gương không muốn khóc mà nước mắt cứ trào ra. Những lúc ấy Lão ôm mình. Lão nói "Không sao, dù như thế nào em sẽ vẫn là cô dâu của anh". Cho tới ngày hôm nay chuyện đó đã qua được 6 tháng rồi nhưng mỗi lần nghĩ lại thấy thương Lão kinh khủng. Từ ngày bị tai nạn tính tình mình thay đổi; hay giận dỗi hay hờn ghen ..cãi nhau rất nhiều nhưng lần nào cũng được nịnh. Không giống những đôi khác tối tối được dắt tay nhau đi dạo; đi cafe, trà sữa... Công việc của cả 2 phải gắn liền với máy tính. Nhiều khi nghĩ , ao ước được tình cảm như những tình yêu sinh viên; được nói lời yêu nhiều hơn...Nhưng nghĩ lại mới thấy lời yêu ý nghĩa nhất chính là những thứ anh đã dành cho mình. Không nói ra nhưng cảm nhận là đủ rồi! Phụ nữ, không cần phải nghiêng nước nghiêng thành, chỉ cần một người đàn ông luôn nghiêng về phía cô ấy ! Béo à! Em yêu anh <3
Mình chợt phát hiện chủ nhân của cái cfs này với chủ nhân của cfs#11789 là 2 nhân vật chính của câu chuyện luôn... 2 ac 1 người viết là đc r, viết chi 2 cái cho giống nhau vậy
"Lớp 6-7" - tức là khoảng 12-13 tuổi. "13 or 14 năm sau", nghĩa là lúc đó 25,26 tuổi rồi Sao dám bảo "18 tuổi lần thứ 4" (tức 22 tuổi)?? Lại thánh mải học văn quên học toán rồi =)))