Bình luận

chắc bạn sốc lắm, Có một số người một khi đã đi ngang qua đời mình thì tốt nhất cứ để họ đi luôn đi :D
Mượn câu nói của Phan Quân ' m chỉ có t mẹ m và em m. Còn những người khác sẵn sàng đâm sau lưng m'. Thân ái ???
Trời đất. Hồi đó mà đừng phân vân thì làm gì có chuyện gì. Biết bạn kia xấu xa như vậy thì yêu anh kia luôn cho nó tức chơi. Bởi vậy mà t giấu ny t kỹ lắm, chả thích giới thiệu với ai kể cả với bạn thân 8 năm vì nó hay bảo với t là "CSGT thì lăng nhăng lắm, coi cẩn thận nha, nếu chưa sâu đậm thì bỏ sớm bớt đau khổ". Nói rứa mà ngày nào nó cũng hỏi xin sdt người yêu t để lỡ có bị bắt xe còn xin xỏ. Tin bạn cho cố zô.
Ra hiểu lầm rồi a là cái đứa trở D đi học thêm nhé. Hôm đó D bị 1 đám lưu manh trường bên cạnh quấy nhiễu nên a cứu D trở D tới lớp chứ ko phải thằng kia đâu. À nhân tiên a ko có số của D em giảnh thì ib cho a nha..
Năm tớ cấp 3 từng bị cô lập như thế, nhưng đến giờ nhìn lại. Đời có vay có trả, mình sống tốt thì trời k phụ. Đứa nào xấu tính thì cuộc sống của nó giờ cũng chẳng ra gì. Mình cũng tìm được những người bạn tốt luôn bên cạnh. Chúc thớt mạnh mẽ lên mà sống nhé, đừng tị ti vì những điều k đáng ^^
"Nếu các bạn thực sự muốn tốt cho mình thì đã nhắn tin hỏi em rằng tại sao lại như vậy nhưng chẳng ai quan tâm tới 1 câu." E nói đúng đấy . Nhưng mà thường thì hội con gái thường nghĩ rằng " nó không nt cho mình thì sao mình phải nt cho nó" .... đấy cũng vì thế mà mấy đứa bọn chị cũng mất đi 1 đứa bạn thân . à mà không sao nếu thân nhau thật thì sau 1 thời gian sẽ tự hàn gắn ,giống như bọn chị bây giơ :))))) . mà tốt nhất là nên có 1 đứa con trai là bạn thân, bọn con gái phiền phức lắm, chơi ít thôi.
Không phải cứ đi cùng nhau, sống chung với nhau, ở cạnh nhau nhiều năm là bạn thân mãi mãi đâu chị à? Có nhiều người, chỉ mới quen thôi nhưng lại rất thân thiết, vì họ hiểu và thông cảm được với nhau, họ biết đặt mình vào nhau... theo em, thời gian không chứng minh được tốt hay ko tốt, thân hay ko thân, mà cách sống mới làm ta hiểu được nhau thôi!
ai cũng bảo tb kéo dài hơn 7 năm là mãi mãi nhưng m thấy tb của m vs con bạn thân mới có 4 năm thôi, lại còn k ở gần nhau mà còn suy nghĩ cho nhau như chị em trong gd vậy. Ngược lại có ng thân với m từ những năm tiểu học, cấp 3 cũng đi học cùng nhau mà cuối cùng cũng chỉ là bạn chơi chung vì có nhiều tg gặp gỡ thôi. Bài học rút ra là cứ k phải bao nhiêu năm, dài hay ngắn mà quan trọng là lòng người. Hoàng Khánh Chi
Mình đã trải qua rồi nhưng lí do thì ko như bạn. Đứa bạn mình còn ns vs đứa khác để nó thái độ vs mình cơ mà =)). Mình chỉ khuyên 1 câu thôi: bỏ qua đi, ai ở bên cạnh mình thì sẽ ở bên cạnh mình thôi, quan tâm làm gì cho nó mệt. Không có tiền để tiêu mới là điều đáng lo đấy, dành thời gian cho việc học và những mối quan hệ cần thiết thì tốt hơn đấy. Cố lên bạn. Đừng để trong lòng lâu quá, mình còn chả nhớ thời cấp 2 vs cấp 3 như nào kia kìa :))
Năm cấp 2 c cũng từng bị như vậy. Nhà c hồi đó k khá giả, mình bố nuôi c đi học vất vả lắm, c được cho cái áo sơ mi c thích mặc đi học thì bị vẩy mực vào, xong c chép bài thuê cho thằng ở lớp 2k/1 trang lấy tiền tiêu thì bị nói thích th đó bla bla rồi sn c tặng hoa cho c bịa ra là th kia tặng đó (c cũng ngại thôi chứ bảo thích thì k thích đc), rồi sau chẳng biết c tự cô lập mình hay họ xa lánh mình, chỉ là mình k hơp với họ nữa e gái ạ, có thời gian c khóc mãi khóc mãi thôi... Có ng bạn c k nhìn mặt lâu rồi nhưng nhắc đến c vẫn buồn. Nhưng phải cảm ơn họ chứ vì họ mà c học được nh điều và c bước tiếp. Giờ nhìn lại thấy tất cả là trò trẻ con k hơn k kém. Bình lặng quá thì đâu là cuộc sống. Dù nh lúc quá khứ đó vẫn là vệt đen trong bản thân mình đó. Nhưng chúc em mạnh mẽ, lấy đó làm động lực vươn lên, ít nhất với suy nghĩ "mình phải hơn họ". Giờ c k chắc c hơn họ điều j, nhưng chắc chắn 1 điều là c biết trân trọng từng mối quan hệ, trân trọng từng ng đối tốt với c :)
Tớ cũng có khoảng thời gian đi học khủng hoảng như cậu. Giờ nghĩ tới thôi tớ cũng khóc được. Tớ cũng cứ nghĩ là do tính cách tớ không tốt nên bị ghét. Nhưng cậu ơi, ghét mình chỉ là 1 vài người thôi, còn những đứa khác là ăn theo cả =))) những người ghét mình thì lúc nào họ chẳng tìm ra lý do này kia. Ghét mình ra mặt lại còn bảo mình tự cô lập :3 Người bạn như vậy không đáng để tiếc đâu. Coi nó như hạt bụi bay qua đời mình, giúp mình trưởng thành hơn là được.
Chị hiểu được cảm giác của e. Cho dù không hẳn là lỗi của e nhưng e cũng đã suy nghĩ và xin lỗi trc rồi, ít ra em cũng đã cố gắng vì tình bạn 17 năm của em, đó là điều không phải ai cũng làm được. Nếu người đó không trân trọng tình bạn này giống như em thì em cũng không cần phải hối tiếc, khi kết thúc 1 mối quan hệ sẽ có mối quan hệ khác mở ra, chắc chắn vẫn còn rất nhiều nhiều người đối xử thật lòng với e :)))
đã từng bị như thế :) nhưng nói thật là đéo quan tâm cho lắm với những con bé thằng bé k biết coi trọng tình bạn nhé :D còn con thích nhảy vào la liếm kích bạn bè thì giờ tranh thủ liếm đi , m đạt đc rồi đấy. liếm cho sạch vào :3 #nha
Những người nặng tình luôn là những người chịu thiệt. Bạn suy nghĩ, bạn đau lòng, bạn tự trách bản thân, tự nhận lỗi về phần mình nhưng cuối cùng thì mình bạn hoài niệm, mình bạn tiếc nuối cho t.b của bạn chứ người khác họ ko có nghĩ đến bạn sẽ ra sao đâu. Họ đã ko cần, ko trân trọng bạn thì bạn cũng hãy tập quên đi, xem đó như một mqh mà bạn trân trọng, đã hết mình vì nó nhưng ko ở lại bên cạnh bạn. Ở đời không có gì là mãi mãi, nên khi người ta bỏ và tìm một ng khác cho họ thì mình cũng đừng nên nặng lòng quá bạn à. Lỗi là do chúng ta quá khờ khi dành hết tình cảm cho họ, chỉ nhìn thấy họ mà ko nhìn thấy ng khác, nên khi họ rời đi để lại cho ta muôn vàn câu hỏi vì sao mà ko có câu trả lời. Hãy xem đó là kỷ niệm, hãy ra ngoài, gặp gỡ, mở lòng với nhiều người và trong số đó cũng sẽ có người chân thành với bạn thôi.
Người bạn thực sự là người bước vào cuộc sống của mình khi cả thế giới đã bước ra. Hi vọng chị sẽ tìm được những người bạn thực sự của mình. Em đã từng trải qua cái cảm giác ấy , hoàn cảnh tương tự như thế mà đến bây h nghĩ lại vẫn chả hiểu được tại sao. Nhưng hiện tại bây h vẫn có những người bạn tốt thực sự.
C cũng từng có khoảng time như thế nên c rất hiểu cảm giác đó. Nhưng em ơi nghĩ cho cùng ai cũng phải sống cuộc đời của riêng mình, bận tâm làm gì, mình cứ sống thanh thản với lương tâm là đc, còn lại qtam nhiều làm gì cho hại não.
Tại sao bạn ko thẳng thừng nói ra hết tất cả thay vì Ngồi lặng yên nghe đồng bọn kể về chính bạn bằng đôi mắt chết chóc ???
năm cuối cấp 3 t cũng bị cô lập như cậu. nhưng khác một điều là, t biết rõ lí do tại sao mình bị cô lập, và cũng ko buồn gỡ gạc lại chút gì. đã từng có lúc tất cả đều quay lưng lại với t, kể cả mấy thằng bạn thân nhất cũng vậy sau 1 trận đánh nhau vì 1 đứa mồm mép kích đểu bịa chuyện, cũng từng có cảm giác cả thế giới quay lưng lại với mình như cậu vậy, cũng nghe nói xấu sau lưng, có khi là ngay cả trước mặt. nhưng t quan niệm, những người nào sống ko ra gì, thì sau này họ cũng sẽ phải trả giá, không bằng thứ này thì cũng sẽ bằng thứ khác. t bằng tuổi cậu, và giờ t cũng đang sống rất tốt, nhiều bạn bè, và hiện tại chưa thấy có ai ghét :) mong cậu luôn an yên, và mạnh mẽ lên nhé! cô lập chỉ là làm cho ta biết trân trọng những mqh tốt đẹp hơn thôi!