Bình luận

Đọc xong mk tâm đắc nhất câu : " Chán hay không là do bản thân , đừng đổ lỗi cho người khác, cho hoàn cảnh khi bản thân chưa tốt "
3 tháng trc t đã bỏ công việc vs mức lương 25tr và vị trí quản lý để dc gần và chăm sóc vợ bầu. Sau 3 tháng ở nhà ko lương, t lại quay lại tìm việc. Và hnay t đã từ chối một cv mức lương 15tr ở 1 cty nc ngoài và chấp nhận 1 vị trí nhân viên quèn lương 8tr ở 1 cty nhỏ để dc sáng hôn vợ đi làm và chiều về ăn cơm vợ nấu. Thật ra từ lúc ấy đến bây giờ t vẫn còn chút cgiac buồn buồn... Nhưng chỉ hnay thôi, ngày mai t sẽ ko còn suy nghĩ về điều này nữa
Thật sự thì mọi sự nghiệp đều phấn đấu cho 1 sự nghiệp duy nhất đó là GIA ĐÌNH. Mất sự nghiệp có thể do chưa may mắn nhưng mất đi những ng bạn yêu thương đó chính là sự hối tiếc và có khi đánh mất 1 lần là k bao h tìm lại được. Vì thế chỉ mong rằng những bạn nam dù đã lập gia đình hay đang trong 1 mối quan hệ nào đó thì cũng nên biết cái nào là quan trọng hơn và trân trọng nó!
Giống anh rể và chị ruột mình. Anh rể từ chối làm ở khu công nghiệp mặc dù lương rất cao về làm 1 cty ở Cầu Giấy để gần vợ con. Anh bảo làm ở xa lương cao mà 5r sáng phải dậy chuẩn bị đi làm tối 6h mới bắt đầu về anh ko thích. Anh chỉ muốn sáng đưa con đi học tối đưa con về tắm rửa rồi bế con đi chơi. Cuối tuần cả gia đình lại kéo nhau lên phố ăn với đi chơi. A chị cũng tự tay mua đc nhà tập thể, cũng ko phải rẻ mà ở đó tiện nghi. Anh rể học BK chị ruột mình học HUBT giờ mới học thêm trung cấp dược :)
Năm 18 tuổi 25 ngày, tôi đặt chân vào Giảng đường KTQD với quyết tâm 25 tuổi sẽ mua được ô tô riêng. Hiện tôi đã thực hiện được một nửa. Đó là tôi 25 cmnr :v
Thiệt ra là 2000$ xuống còn một nửa vẫn sống tốt, chứ lương 3,4 tr thì sao mà chấp nhận vậy đc :3 Chung quy cũng một phần do anh chị giỏi kiếm tiền. Thiếu thốn tiền bạc thì lúc ấy mới đổ ra nhiều vấn đề :3
Trong khi hàng chục nghìn sv thất nghiệp thì việc từ chối mức lương hơn 2000$ là độc ác, hết sức độc ác ?