Bình luận

Cảm giác cô đơn lạc lõng trong chính ngôi nhà của mình hẳn là thứ khiến cô bé muốn tự tử - Với cô bé tự do bây giờ mới thực sự bắt đầu
Đúng vậy.. " những đứa con ngoan là những đứa trẻ đáng thương nhất" , chịu nhiều tổn thương nhất, không dám chia sẻ cùng ai.. cho đến sau này rất sợ mở lòng mình và không dám tin tưởng ai cả.. Và có người còn bảo những đứa con ngoan thì không làm nên chuyện.. Bản thân chúng chẳng muốn làm con ngoan, củng khao khát hư một lần như mấy đứa trẻ khác, chả muốn sống mãi trong khuôn khổ như vậy,.. Đều thay đổi bản thân là rất khó. Cuộc đời cần nhiều những người như chị ❤
Đánh và nhục mạ con là cách giáo dục sai lầm nhất mà mình từng biết. Vì mình là nạn nhân đây, nhưng được cái có tinh thần thép, chai lì ko sợ nữa rồi, những lời kia dù đau nhưng vẫn cố bỏ ngoài tai. Tự nhủ, mình sống vì mình chứ đừng vì ai cả
Hình như các bạn có vẻ hơi vô tâm nhỉ :) nếu dài quá k muốn đọc thì bạn có thể lướt qua mà. Đừng kiểu cmt dài quá ai tóm tắt giúp với, rồi chưa đọc nhưng phải cmt đầu tiên. Trông ngứa mắt lắm :)
nói thật là chủ thớt nói rất đúng, nhưng thắc mắc 1 điều là cha mẹ đã k coi con cái ra gì thì chắc sẽ k lo đến cái chết của cô gái đó và chủ thớt không khuyên cô gái ấy rời xa gia đình đi, thời đại này cô gái ấy ấy có thể tự lập được mà. chứ sống như vậy cũng khó mk trách cô gái đó dk ! dẫu sao thì cầu chúc cô gái ấy có 1 cuộc sống khác vui vẻ trên thiên đường !
Mỗi người đều có nỗi khổ riêng, góc khuất riêng. Người mạnh mẽ thì có thể vùng vẫy vượt qua được. Nhưng có những người ko làm được thì từ biệt cuộc sống là cách để họ giải thoát tất cả. Đừng bao giờ phán xét người khác khi ta chưa nhìn thấy con đường mà họ đã phải trải qua......
Cảm thấy đâu đó có bóng dáng của mìh. Tuy là k tệ đến vậy nhưng nhiều lúc nuôi mình như kiểu trách nhiệm, chứ k phải tình yêu thương. Hồi nhỏ hay nghĩ lih tih giờ lớn nên chai lì rồi
Vô Hối đọc bài viết này ông sẽ thấy. nó thật đúng đấy. giống với suy nghĩ của t. ko phải ng ta muốn tự tử mà là gia đình ép con ngta phải thế... nên t rất ghét ai chửi những ng tự tử là ngu là dại. mỗi ng mỗi câu chuyện riêng. ko ở hoàn cảnh ngta thì ko hiểu dc đâu. đôi khi chết là 1 điều hp nhất
Mình ngày xưa cũng gần như vậy. Trùng hợp là cũng thích vẽ, trốn đi học thì mẹ biết và cấm cửa. Rồi thích viết lách, nói muốn học trường Báo thì mẹ gạt phắt đi. Cũng ko hợp bố mẹ, có điều mình và bố mẹ chỉ là ko hợp, hay bất đồng quan điểm và vì bố mẹ là bố mẹ nên mới mắng chửi, chứ ko cay nghiệt như bố mẹ cô bạn này. Thế mà hồi đó cũng thấy sao mà khó ở thế, cũng mấy lần cãi nhau xong đóng cửa định tự tử. Mà vì nhát nên còn sống đến giờ. Rồi tính nết lầm lì, trong mắt bố mẹ mình là đứa khó bảo mà ko biết là mình toàn trốn trong phòng và khóc. Cũng vì bất đồng quan điểm mà cái ước mơ từ bé bị dang dở. 3 năm cấp 3 coi việc học là nghĩa vụ ko thể trốn thôi chứ chẳng hứng thú gì. Rồi cố mãi vớt vát đc vào đh dân lập. Cs cứ bình bình vậy trôi đi. Và may mắn là nhờ thời gian cứ hàng ngày trôi đi, mình dần lớn lên trong suy nghĩ. Bớt ương đi, thỉnh thoảng gọi về hỏi thăm mẹ. Đi học 1 tháng về 1 lần, nhà cách có 60km thôi. Thế rồi cũng qua đc cái thời đó. Nghĩ lại ngày xưa quả là đáng tiếc. Giờ chẳng có đam mê để theo đuổi, cũng chẳng có tài năng gì. Đi làm gần 1 năm, chỉ đủ nuôi thân nhưng cứ mong mong tích góp để tạo bất ngờ cho bố mẹ, thế mới thấy mình vẫn còn cần bố mẹ nhiều lắm. Đọc xong cfs này, thấy hóa ra mình may mắn hơn rất nhiều bởi ngày đó cũng nghĩ chắc bố mẹ ghét mình lắm nên cả ngày ngập trong mắng chửi. Có lẽ cũng may vì ngày đó mình nhát...
Cảm giác chỉ có một mình chịu đựng tất cả, người ngoài thì họ biết gì? Hay họ chỉ nhìn bề nổi rồi sẵn sàng nói xấu, dèm pha. Đứa trẻ ngoan là những đứa bị tổn thương tinh thần, cảm xúc nghiêm trọng, thà rằng cứ hư đi, cãi lại hay đi dạt các kiểu rồi mang tiếng hư ngay từ đầu, để có 1 cái cớ. Tuy nói dễ dàng nhưng thực hiện thật sự khó khăn ... :)
Mỗi người đều có 1 câu chuyện của riêng mình! Ko ở trong hoàn cảnh của họ thì không thể hiểu được những cảm giác mà họ đã phải chịu đựng là gì. "Hồi còn trẻ trâu tôi vẫn cứ nghĩ theo cái kiểu tự tử là ngu, nhưng khi bản thân phải chịu đựng những chuyện kinh khủng nhất từ gia đình, bế tắc tới cùng cực và có lúc đã muốn chết, tôi mới hiểu được. Người ta chẳng hề muốn chết đâu, nhưng họ cần một sự giải thoát, họ bế tắc quá rồi" Có lẽ giờ đây chị mới thật sự được giải thoát, cầu chúc cho chị ở một thế giới nào đó được vui vẻ và an yên.
:) thấy hình bóng của mình trong đó. Bm mình rất nghiêm khắc và có phần lạnh lùng vs mình. Cv áp lực nên lắm khi trút lên mình. Nên mình đã đấu tranh để đi học xa nhà từ lúc 15 tuổi. Số đen đi học lại học dốt bị cả lớp ghét cả phòng kí túc cug k ai ưa. Rồi thi nhau ức hiếp bắt nạt cô lập. Đã từng có lúc trầm cảm nghiêm trọng.Rất may t là đứa lì lợm k chịu đầu hàng vs cuộc đời. Tuy nhiên bệnh tinh thần di chứng tâm lý có lẽ phải 10 năm sau mới hết. Rất may có những ng bạn hết lòng giúp đỡ cho mk vượt qua. Ny cug động viên nhiều. Tự tử chỉ là sự lựa chọn xấu nhất mà 1 ng bênh phải lưah chọn khi quá tuyệt vọng thôi.
Đã đọc hết câu chuyện. Em đã hiểu ra nhiều điều. Cảm ơn bài học của chị. Em đã cảm thấy may mắn vì có một gia đình thương yêu em. Mong rằng sẽ có thêm nhiều bác sĩ có tâm như chị !!!
Ba mẹ là không có quyền lựa chọn bạn ạ. Tôi mong kiếp sau bạn có thể sống tốt hơn. Thế giới không phải lúc nào cũng công bằng với người tốt. Tôi cũng có người bạn giống bạn. Bây giờ nó ra tự lập rồi không còn sống nhờ gia đình tôi cũng mừng cho nó. Tôi thấy may mắn vì tôi đã khuyên được nó. Còn bạn... An nghĩ nhé, bạn sẽ được về với Phật :)
Nói mình còn trẻ trâu cũng được, mình ghét cái cách người ta suy nghĩ việc cái chết là để giải thoát. Nếu bế tắc quá thì hãy chạy trốn khỏi nơi làm bạn đau khổ, bạn chỉ sống có 1 lần thôi, không có kiếp sau đâu, đừng lấy kiếp sau làm cái cớ cho bất cứ điều dại dột gì cả. Rốt cuộc có hàng ngàn cách để giải thoát, bạn có thể trốn đi thật xa. Còn chưa thử bắt đầu lại thì đừng chọn kết thúc.
Nhiều lúc cuộc sống thấy mệt mỏi thật sự! Ước mơ của mình mà bị họ hàng dòm ngó, ghen tị, chửi rủa, đến nỗi bố mình cũng vì áp lực đó mà gọi điện chửi con liên tục 5p không nghỉ, không cho con nói, xong tắt luôn điện thoại. Những lúc vậy thấy thật túng quẫn, bế tắc khi bản thân đã rất áp lực rồi mà bây giờ còn vậy. Nhưng lại nghĩ, nếu còn sống, mình còn cố gắng được, chứ nếu chết đi thiệt thân mà vẫn mang tiếng xấu! Vậy nên đã không chết được thì phải sống cho tốt! Thật sự rất thương cảm với bạn nữ trong truyện, hẳn là bạn đó đã tuyệt vọng thế nào khi tìm đến cái chết!
Có những lúc bế tắc đến cùng cực, tình yêu gia đình ko khoả nấp dc, tình yêu đôi lứa tan vỡ, công việc bấp bênh, tài cán thì có hạn, thất bại nối tiếp thất bại con người sẽ trở lên trơ trọi giữa cuộc sống ... cái chết ko giải thoát dc tất cả nhưng sẽ viên mãn với một số người :(((
Trên đời này không có gì là tuyệt đối. Có những chuyện nhìn vậy nhưng không phải vậy, chỉ có bản hân mới hiểu được những gì mình trải qua mà thôi.. Yên nghỉ bạn nhé. Kiếp sau nhất định bạn sẽ được sinh ra trong một Gia đình hạnh phúc!!
Đọc và rất thấm,mỗi người đều mang trong mình một câu chuyện mà ng ngoài cuộc đềừ không thể hiểu đc,bởi vậy cuộc sống đa dạng nếu không thể sẽ chia quan tâm đến ng khác thì cg đừng bao giờ phán xét làm cuộc sống của họ trở nên ngột ngạt,cô độc hơn... Tự tử là điều không ai muốn,nhưng một khi ng ta chọn cái chết tức là họ đã không còn chốn bình yên để về
Tâm lý này thật sự t đã từng có, và t biết bây giờ không ít bạn trẻ cũng có kiểu suy nghĩ "đẻ ra tôi thế thì đẻ làm gì? Sao không bóp chết tôi từ bé đi cho xong? Nuôi làm gì? Tốn cơm tốn gạo?" những câu hỏi luôn luẩn quẩn trong đầu. Tâm trạng đấy theo tôi suốt tới năm 25 tuổi. May mà bây giờ khi t 27t, những câu hỏi đó không còn bên tôi nữa, t may mắn hơn em gái trong câu chuyện là giờ tôi đã biết sống cho mình. RIP em
M cũng từng có một người bạn - một người anh - một nyc đáng trân trọng. Cậu ấy rất ngoan, đẹp trai lại học rất tốt. Ba làm công an, mẹ là giáo viên. Ba cậu ấy ngoại tình - với một cô gái trẻ chỉ hơn cậu ấy 2,3 tuổi, sau đó đuổi mẹ con cậu ấy ra khỏi nhà... Áp lực từ học tập, từ hoàn cảnh gđ, từ cả việc người yêu của cậu ấy lại yêu một người khác... Cậu ấy đã không thể chịu đựng nổi và đã tự tử. Nghe tin cậu ấy mất, nước mắt m ko thể rơi, trái tim như bị ai bóp nghẹn... Trước đó còn rất nhiều dự định, nếu cậu ấy thi đậu, m chắc chắn sẽ giành lại cậu ấy về, ko để cậu ấy tổn thương bởi một người con gái khác thêm một lần nào nữa. Mỗi lần tâm sự với mình là mỗi lần cậu ấy rơi nước mắt... Rồi cậu ấy đi, đi mãi... Mọi người trách cậu ấy khờ dại khi còn cả một tương lai rộng mở phía trước mà lại từ bỏ. Chỉ riêng m, m thấy đó là một sự giải thoát, cậu ấy sống khổ quá, đau đớn quá... "Sẽ có một ngày, em cũng trở thành thiên thần và gặp lại anh" - m đã từng đứng trước mộ của cậu ấy nói như vậy... Rất nhớ...!
Cho đến tận bây giờ e mới bỏ cái tư tưởng" tự tử là ngu", đúng là chẳng ai thấu được cái tâm hồn bị sâu xé của người trong cuộc. Thế mới thấy e may mắn khi được nuôi lớn bằng tình yêu của gia đình, cuộc sống k phải quá khó khăn, thế mà đôi khi lại tự dày vò bản than vì những chuyện không đáng.
Không muốn nói nhưng tôi đã có ý nghĩ tự sát trong một thời gian dài , bế tắc không một lối thoát , nhưng trách nhiệm của người cháu đít tôn , một trưởng họ gánh nặng lên vai , những gửi gắm của ông nội trước khi mất đã làm tôi không đủ dũng khí để kết thúc mạng sống mình :(
- Tôi cũng từng có 1 gia đình .. Bố tôi say xỉn suốt ngày .. tuổi thơ của tôi là những tháng ngày tổn thương và đầy nc mắt .. Tôi nhớ những trận bạo hành bố trút lên thân thể mẹ tôi . Tôi nhớ rõ những lần vào can khi bố đánh mẹ .. Và đánh cả tôi . nhớ lắm những đêm mưa cùng mẹ và các e chạy trốn và ngồi duới gốc cafe .. nhớ những bữa cơm chan nước mắt .. Nhớ tất cả những cay đắng tổn thương cả thể xác lẫn tinh thần .. rồi khi tôi bước vào tuổi 15 .. tôi thề rằng tôi sẽ k bao giờ rơi nc mắt vì những tổn thương đó nữa .. Tôi thề tôi sẽ k tha thứ cho Bố . Thề sẽ bảo vệ mẹ . Nhìn bố nhìn mẹ . Tôi tự nghiệm ra 1 điều ở 2 con ng sinh ra mình " Bố dạy tôi chữ NHẪN . Mẹ dạy tôi chữ NHỊN " . Tôi đã lớn lên với những tiếng chửi bới . Những lằn roi . Những tổn thương như thế đấy . :) Và tôi cũng mạnh mẽ . Dù gặp chuyện gì tôi cũng chẳng khóc nữa ... tôi k nhớ là bao lâu r mình k khóc .. k rơi nc mắt . Có lẽ là 1 thời gian quá dài .. Giờ ở tuổi 26 .. Tôi đã có thể tự lo cho mình . Lo cho các e mình :) . Và Bố tôi cũng đã già . Ông bị bệnh nặng . Lẽ ra tôi nên vui.. Vì ông bệnh . Ông sẽ phải bỏ ruợu Bỏ thuốc . Và sẽ chẳng đánh mẹ tôi nữa .. Nhưng k phải .. tôi vẫn buồn.. tôi sợ hãi 1 ngày k còn Bố trên đời .. tôi xót xa khi ông kêu đau . Lòng tôi nghẹn đắng :) ... Tình thân là thế đấy .. hận thù sao nổi .. chỉ cần họ có chút tổn thương là ta lại thấy cả cõi lòng dậy sóng .. lòng chỉ thấy Một Trời Thương :)
Những đứa trẻ hư như mình cũng cần đc quan tâm, cần được lắng nghe chia sẻ lắm chứ. Đã rất nhiều lần nghĩ đến cái chết nhưng sợ đau, sợ tự tử k thành rồi mang tiếng. Nhưng mệt mỏi lắm
Ngọc Mai đừng vội chửi mấy người tự tử khi chưa biết câu chuyện của ngta nha cưng :)) Mỗi người mỗi cảnh. Đời ngta khác m. M còn ngồi đây nói ngta tự tử là sai đc chứng tỏ cuộc đời m đang sung sướng hơn ngta rất nhiều. Chã ai muốn chết đâu, tại cuộc đời ngta oan nghiệt quá nên ngta chịu đựng ko nổi nữa thôi.
Con người, ai cũng đáng thương cả. Chỉ cần đang sống, là đều đáng được thương yêu. Chỉ có những người sống không tình thương, không sự ấm áp là đáng thương hơn cả thôi. Chết với chị ấy coi như là một kết cục có hậu rồi. Em nghĩ, đôi khi, không phải cứ cố gắng kéo người ta ra khỏi thế giới của người ta thì là cứu người ta. Có thể, nhìn từ khía cạnh khác, giải thoát xem như cái kết nhẹ nhàng nhất. Có thể không còn cái gì gọi là tương lai, nhưng ít nhất cũng kết thúc được cái quá khứ và thực tại đau khổ
Mình thấy 2 vấn đề học được: 1. Dù là trai hay gái hãy đối xử tốt với nó,vì nó là con minh, đừng vì là con gái mà coi đó là điều tồi tệ. Có người muốn có một đứa con cũng chẳng được cơ! 2. Đừng ép một đứa trẻ phải tự làm theo điều Ba Mẹ muốn vì cuộc sống là của nó. Chỉ nên hướng dẫn cho nó và lắng nghe ước nguyện của nó. Cảm ơn một bài viết rất hay, tâm huyết, cho mọi người rút knghiem nếu sau này họ có gd. Thương cho e!
tự thấy mình cũng giống giống nv :( 16 năm trời k biết tc cha con là ntn! nguời ta nói con gái là ng tình kiếp trc của cha? nhưng sao e k thấy v. nhìn các bé gái khác dc cha yêu thuơng lòng đau như cắt.gd cấm k cho ra ngoài nhiều.k cho di chơi.k cho tự do nhiều khi muốn di chơi vs bạn cũng phải bịa ra di học thêm.....lời lẽ con nguời sao lại sắcbén nv..nhiều lần nghĩ chuyện tự tử nhưng chẳng thể lm đuợc! Có phải e quá yếu đuối nhu nhuợc k mn?!
Sau mỗi vụ tự tử đều có những câu chuyện ẩn khuất, sau mỗi người tìm đến khoa Tâm thần và bác sĩ tâm lí là một câu chuyện riêng, những câu chuyện chứa chan nỗi u ám, tăm tối. Mỗi người đều có một nỗi khổ mà người ngoài chẳng thể hiểu, nhìn một người luôn vui vẻ hòa đồng chưa chắc đã hạnh phúc. Nhìn một người lúc nào cũng kêu đau buồn rồi share stt, kể lể bi ai chưa chắc đã phải chịu đựng nỗi đau buồn đến tột cùng.
Tuổi thơ của tôi mơ ước những ngày k bị đánh, như những đứa trẻ khác sẽ gọi là bị đánh đòn. Nhưng của tôi nó mang theo đúng ý nghĩa là bị đánh. Ngay từ khi tôi còn 8 tháng tuổi vì khóc mãi k nín nên đã bị bố đá 1 phát ( chuyện này cả nhà đều kể cho tôi ) lớn hơn 1 chút hồi tôi học mẫu giáo, khi lười ăn, ngã, hay làm bất kể điều gì ngứa mắt là đều bố cầm cây gậy gỗ đánh nhiều lần phải nhập viện. Tiếp tới những năm tháng phải học bảng chữ cái, bảng cửu chương. Chỉ cần đọc sai 1 từ là ăn 1 phát tát. Làm k đc bài là sẽ bị đòn và bắt quỳ đó tới sáng nhiều khi mệt quá mà ngất đi. Lên tới lớp 6 là thời gian tôi bị bố đánh như kẻ thù. Chỉ cần ông về thấy cái khăn lau chân k đc xếp ngay ngắn, phơi quần áo quên k dũ để nó bị nhăn, hay ăn cơm mà gây tiếng động hoặc làm vãi ra ngoài là sẽ bị ông cầm ráp giường to như cổ tay để đánh, vụt mỏi tay thì ông chuyển sang cầm gậy chọc vào bụng, vào mặt. Hễ có ai can ngăn là sẽ bị đánh đau hơn. Hồi lớp 9 sau lần tôi cãi lại, ông cầm gậy đánh vào đầu khiến tôi bất tỉnh phải nhập viện. Tôi vừa từ viện về tới nhà thì đúng lúc ông thua bạc trở về nhà, nhìn ngứa mắt nên lại lôi tôi ra đánh, hết đấm đạp rồi củi trỏ lên gối. Ông thì k bia rượu, nhưng cờ bạc, gái gú. Mẹ tôi cũng bị đánh rất nhiều, mà cứ ai can là y rằng ông điên lên và đánh k 1 chút nương tay. Đánh như đang cố muốn giết kẻ thù. Có những ngày đang ngủ, tôi giật mình vì bị đấm, đá vào mặt, chắc tại ông lại thua bạc hoặc 1 lý do gì đó mà tôi còn k đc biết. Hiện h tôi ổn, tôi đã dọn ra ở riêng đc vài năm. Tự lo đc cho bản thân và cũng có chút thành quả. Tuổi thơ của tôi hạnh phúc nhất là những ngày k bị đánh hoặc bố k có nhà, những ngày đó thật sự là có thể đếm đc.
Ngày xưa cũng hay bị mẹ chửi mấy câu thậm tệ lắm. Mang cái dây thừng ra đằng sau nhà định thắt cổ tự tử( hồi đó lớp 6) nhưng sợ quá nên lại thôi=)) may mà lớn lên( từ kì 2 lớp10) đc các bạn dạy nghịch ngợm nên giải toả căng thẳng;))) tính tưng tửng nên kệ k nghĩ gì:)) giờ đi làm có tiền rồi mọi việc lại khác. Cố lên các thím. Biết có kiếp sau hay không nên cứ bung lụa đi. Đừng hiền quá.. hiền đồng nghĩa vs ngu đấy.
đã từng nghe 1 người kể về cuộc đời mình, và cảm thấy đáng lẽ những chuyện như thế chỉ nên có trên phim ảnh thôi. đằng này, nó lại là ngoài đời thực. cảm thấy buồn cho người đó. mong rằng người đó đừng quá bi quan
"Tôi đã từng điều trị cho một đứa trẻ, mà ra đường ngã xe thay vì sợ ngã ra đường xe khác chèn chết thì nó bảo sợ làm xước xe hơn vì về bố mẹ sẽ chửi nó ngu đần" Cứ rối rối, khó hiểu
Không biết có bao nhiêu người giống t không, chỉ riêng áp lực học hành đã đủ tạo nên động lực để tự tử chứ chưa nói đến chuyện khác. Do mẹ quá kì vọng vào con, những gì mẹ không làm được đều muốn con thực hiện, cũng muốn con hơn người, cũng một phần do bệnh sĩ của người lớn, con nhà mình không hơn con người ta là khó chịu, rồi lại ép, lại đánh bắt con học. Có một thời gian t trầm cảm, đến lớp bị kì thị vì không hòa đồng được, rồi về nhà mẹ lại muốn con học, mua đồ dinh dưỡng bắt con ăn xong lại bắt học, không học được lại chửi sao mua đồ ăn như thế, tốn nhiều tiền đầu tư cho m mà m vẫn ngu... Lên đại học cũng đỡ được phần nào rồi, cũng không còn muốn tự tử nữa... Giờ t chỉ muốn ở lại Hà Nội hoặc xa quê để lập nghiệp một phần cũng do áp lực gia đình.
Bạn nào lười đọc. Hoặc vẫn chỉ trích và tìm hộ cách giải quyết cho bạn gái tự tử thì im hộ đi được không ? Người ta có não người ta tìm hết cách rồi mới tìm đến tự tử sau bằng đấy năm trời tổn thương đấy các bạn ạ. Các bạn thối mồm thì im đi được không nhỉ ? Ở trong hoàn cảnh người ta à. :) bạn ở trong hoàn cảnh như thế k? Bạn nghĩ cứ rời bỏ cái gia đình đó và tự lập thì bố mẹ bạn ấy sẽ để cho bạn ấy yên à? Bạn có chắc là bạn ấy sẽ yên ổn và tốt hơn nếu bạn ấy quyết định tự lập không. Bác sĩ tâm lí 1 ngày tiếp nhận bao nhiêu vụ? Họ giúp được tiền bạc hết không :) Viết confes này là để bày tỏ thương cảm với những con người KHÔNG CÒN LỐI THOÁT. tại sao các bạn lại thiếu sự thông cảm như vậy nhỉ ? Người ta đã mất rồi. Không nói được câu nào tử tế thì cũng đừng cào bàn phím dạy người ta phải sống thế nào nữa được không ???? Hoặc làm ơn đọc kĩ những gì bạn ấy đã trải qua rồi hãy cào bàn phím đc không ???? Ngta sống hơn 20 năm không 1 hi vọng , bị quấy rối, bị đánh từ mẫu giáo đến giờ , bị cô lập, bố mẹ chỉ mong bạn ấy chết thì bạn ấy còn tìm đc đường sống không hả các bạn trả lời hộ mình cái? Nơi nào cho bạn ấy nương tựa?? Đến gia đình là nơi an toàn nhất lại đối xử chả ra gì thì còn mong xã hội đối tốt à? Với 1 đứa con gái? Người ta chả tìm đường sống cho mình ti tỉ lần trước khi tự tử rồi đ cần mất rồi để các bạn cào bàn phím dạy người ta đâu.ok. thế kỉ 21 , 22 mà các bạn còn đéo tình cảm bằng loài vật. Mồm thối . sống như l . dễ dàng như các bạn dạy thì đéo ai cũng vui vẻ hạnh phúc , việc lòn gì phải tự tử. Bạn nào đang sống hạnh phúc vì hãy cảm ơn và giữ lấy hp của mình đi. :) hạnh phúc quá đéo biết người khác khổ thế nào mà nói như nằm lòng người ta. Lũ vô cảm.
Hãy đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để cảm nhận. Bạn đã từng trải qua cảm giác ấy chưa, khi mà mẹ bạn nguyền rủa bạn hãy chết đi, ra đường xe cán...Lúc bạn bệnh cũng chẳng dám nói ra vì sợ sẽ bị chửi, tung xe cũng sợ bị chửi. Hay khi bạn thất bại, tất cả mọi người quanh bạn đề nói rằng: Mày là đồ vô dụng, suốt đời mày chắc không làm được gì nên hồn. Khi bạn làm đúng nhưng vẫn bị khăng khăng cho rằng bạn đang sai và bạn không được phép chống đối lại bạn sẽ thấy ntn. Cả ước mơ của bạn cũng bị xâm hại một cách ghê tởm và mọi thứ bạn có là sự ép buộc và nguyền rủa thì bạn sẽ làm sao. Ngay lúc mà ba mẹ bạn phản bội lẫn nhau nhưng đối phương đều không biết bạn có thấy nó quá đỗi tồi tệ hay không? Tôi đã bị như chị ấy, cảm giác mà bị gđ nguyền rủa, cả ny cũng thờ ơ cho rằng mình ngu ngốc khi muốn tự tử. Liệu có ai hiểu rằng chúng tôi đã trãi qua những gì, là đau đớn, là tuyệt vọng, là sự dằn vặt vì sự có mặt của mình là ÁM. Đó cũng là lí do không thể hoàn toàn tin tưởng ai, luôn ngờ vực sợ rằng họ sẽ dối gạt và làm tổn thương tâm hồn mình, sợ bị chà đạp lên sự yêu thương mà mình dành cho họ, sợ khoảnh khắc họ thờ ơ, vô cảm đối với mình. Sợ lắm, từng đưa dao lên cổ, lấy một hộp thuốc an thần tính uống, suy nghĩ lao đầu vào xe tải đang xuống dốc luôn tràn ngập trong đầu, bản thân luôn cảm thấy cô độc nhưng lại tự nhũ sau này phải nỗ lực nhiều hơn, nếu có một người luôn ở bên an ủi chắc mọi thứ sẽ ổn thôi. Suy cho cùng tất cả là hi vọng, cần lắm niềm tin và yêu thương.
Mẹ sợ lắm, 2 con gái của mẹ. Mẹ sẽ cố gắng để làm người hướng dẫn cho các con chứ ko pải làm đạo diễn bắt các con pải diễn đúng theo ý mẹ!!!