Bình luận

Lại nhớ cái lần đưa bố đi cấp cứu. Bố cũng bị chướng bụng. Các bác sĩ đã cứu bố kịp nhưng mấy năm sau bố vẫn bỏ mấy mẹ con mà đi.
Hôm qua là 49 ngày của ngoại mình. Ngoại mình ra đi đột ngột, cả nhà không kịp nói lời từ biệt............. mình thật sự rất hối hận.
Sẽ lại có 2 mảnh đời trôi về đâu, cập bến nơi nào. Mong rằng ở cái tuổi này các em ko phải lo lắng đến chuyện cơm áo gạo tiền. Mong rằng sẽ có nhưng cánh tay giang rộng che chở cho các em. 1 lần nữa xin chia buồn với 2 em, người xa lạ ?
Giá mà một vài bạn trẻ sống vô cảm, những ai còn thơ ơ lãnh đạm với cuộc sông. Nhìn thấy được cảnh này để thấm thía và day dứt. Để phải bừng tỉnh khỏi những ngu si oan trái giác ngộ đạo lí làm con, làm chồng. Sống và trân trọng cuộc sống là điều đáng quý nhất.
"Hàng ngày tỉnh dậy, em có thức ăn để ăn, có quần áo để mặc, có người thân chăm sóc và sẻ chia, có bạn bè bên cạnh, là hạnh phúc lắm rồi <3 " Mong rằng 2 anh em ấy sẽ mạnh mẽ vượt qua nỗi đau và khó khăn này.
Cảm giác mất đi người thân, mất đi từng khúc ruột của mình tôi hiểu và cảm thông cùng 2 bạn nhỏ. Hận mình vô năng để cứu lấy 1 sinh mạng. Hận số phận đem đến cho mình 1 thiên thần, rồi lại lấy đi ngay khi niềm vui chưa tròn, hạnh phúc chưa kịp nở. Nhưng bạn ơi, nỗi đau nào cũng qua. Mạnh mẽ mà sống tiếp, đó mới là điều mà điều mà mẹ các em mong muốn. Thời gian này chăm sóc tốt cho mẹ, và mong có 1 nhà hảo tâm nào giúp đỡ 2 em.
Đúng là mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, hồi năm 2015 có dịp tôi về Đồng Tháp, chính xác là xã Giồng Nhỏ - Hồng Ngự. Có biết 1 anh - anh ấy là lái Cua Be (máy xúc) thuê cho người ta. Tôi thì ở trong 1 quán cafe gần đó.Thấy ổng cứ đi làm đến 10-11h đêm mới về đi ngang qua rồi ghé chơi với vợ chồng chủ nhà. Tôi mới hỏi thăm thì nghe vợ chồng chị chủ nhà kể hoàn cảnh ông ấy đáng thương lắm, ngày trước nhà ông ấy thuộc diện giàu có trong vùng. Nhà có 4 cái Cua be từ 1 - 5, máy gặt đập liên hợp, ... Nhưng vợ anh ấy bị bệnh thận phãi lên SG chạy thận nhân tạo, 2 đứa con thì đang học. Anh ấy vừa chăm vợ vừa chăm con, máy móc ruộng đất trong nhà lần lượt bán đi hết. Nhà ai có người bị bệnh thận chắc cũng hiểu, duy trì sự sống cho vợ da9c vài năm nhưng chị ấy cũng không qua khỏi, kiểu thận khô kiệt luôn. Vợ mất, anh ấy lo tang lễ xong xuôi rồi đi làm thuê làm mướn nuôi 2 đứa con ăn học. Nên người trong vùng rất thương + nể anh ấy. Nên tôi lân la làm quen, để xác thực câu chuyện. Rồi trong 1 cuộc nhậu tôi hỏi anh ấy :" anh có thấy tiếc ko, khi nhà cửa, tài sản đều bán hết nhưng vẫn không giữ lại cs cho chị ấy, còn anh thì cũng lâm vào hoàn cảnh bi đát?" Anh tl "Tiếc gì chú ơi, nó về làm vợ tui, chịu thương chịu khó, không than vãn nửa lời. Rồi đẻ cho tui 2 đứa con ngoan ngoãn. Vợ chồng khó nói lắm, khi nào chú em có vợ rồi chú em cũng như tui thôi" nghe thấy ngưỡng mộ thực sự. Đúng là con gái lấy chồng chỉ trông chờ vào may mắn vì đâu đó đàn ông cũng chỉ 3 đồng 1 mớ.
Cũng hồi sức 1- giường 13.T còn chứng kiến cảnh vợ bệnh nhân đứng chụp ảnh, tạo dáng giả vờ đag chăm sóc , 2 đứa cháu khoác vai nhau cười khi ô bệnh nhân bị u não chẳng biết sống chết thế nào nữa cơ :((
Ngày xưa mình cũng thích NEU lắm,nhưng đang học 12,mẹ ốm nặng. Mà mẹ mình chỉ mong mình học y để có thể tự chăm sóc cho bản thân. Rồi lúc tưởng chừng mẹ mình không thể qua khỏi,mẹ đã nói mẹ thương mình nhất vì mình hay bệnh tật. Lúc đó mình đã ôm mẹ khóc và nói: chỉ cần mẹ khỏi con sẽ thi y. Và rồi mình đậu cả NEU cả y,mình đã học y. Mình không hối hận vì đã từ bỏ ước mơ của mình. Vì mình đã nhận ra rằng,ko có gì bằng có mẹ mình ở bên. Giờ mình rất hạnh phúc vì mẹ mình vẫn khỏe