Bình luận

Chẳng vì dông bão đường đời Mà là dông bão của trời gây ra Để rồi ta phải chia xa Người nơi chín suối, kẻ ngồi dương gian. Hôm nay đám cưới hân hoan Mong cậu ở đó miệng đang mỉm cười Nhưng ôi, chẳng thể nữa rồi Bao nhiêu tâm sự biết ngồi với ai. Ước gì cậu vẫn ở đây Rủ tôi ăn uống, quên ngay muộn phiền.
Bạn trai tôi, cậu ấy cũng đã mất trong một ngày mưa tháng 10 vì tai nạn giao thông. Khi biết tin cậu ấy mất tôi đã khóc, khóc rất nhiều đau khổ rất nhiều. Tôi đã đau buồn đến mức chỉ muốn đi theo cậu ấy nhưng nhờ đám bạn động viên an ủi. Và một phần vì tôi còn ba mẹ tôi phải trả hiếu nên tôi đã cố gắng rất nhiều để quên cậu ấy. Mỗi khi nhìn mưa rơi tôi lại đau đến không thở nổi. Cứ nhớ đến cảnh cậu ấy nằm thoi thớp trên mặt đường trái tim tôi như bị ai đó cứa thành trăm mảnh tan nát vậy. Tôi đã cố gắng rất nhiều để quên cậu ấy nhưng dường như thật không dễ tí nào cả. Sắp tới đã tròn 1 năm ngày giỗ của cậu ấy rồi. Tôi giờ đây cũng đã không còn buồn vì cậu nữa, tôi nghĩ nếu tôi cứ buồn mãi cậu trên thiên đường sẽ không vui đâu. Đôi khi cũng có những cơn mưa bất chợt đến lòng tôi cũng đã không còn dậy sóng như trước nữa. Chỉ ngậm ngùi trầm tư một chút rồi thôi.
thực ra mọi người khó nhận ra rằng tình bạn nó cũng quan trọng như tình yêu vậy. đều là tình cảm giữa hai người. người kia có người mới, mình cũng buồn và khóc và ghen,... khi một người quan trọng như vậy đến với cuộc đời chúng ta, cho chúng ta sự dựa dẫm và bỗng một ngày biến mất chỉ kịp để lại một lời hứa :) tệ thật :) đọc xong cfs này mà em cũng muốn khóc... tự dưng ghét mưa bão vậy..
Đọc xong, bất chợt bão trong lòng. Âu cũng là duyên phận, có duyên nhưng số phận định đoạt, nợ chưa đủ để cùng đi suốt cuộc đời. Nhưng người đó có trong tim bạn suốt cuộc đời này. Thanh xuân của bạn và người ấy sẽ luôn trọn vẹn vì hình bóng đó. Và khi bạn hp, ở phương xa nào đó người đó cũng đang mỉm cười cầu chúc bạn hp.
Dương Thanh Nguyễn t thích đọc những câu chuyện như thế này . man mác buồn . Một cuộc tình đẹp ko phải là khi bên nhau suốt kiếp mà là lúc một người đã khuất còn người kia mang theo nhớ nhung đến hết cuộc đời !!!
Một câu chuyện buồn, lại đọc trong một ngày mưa gió khiến em nhớ tới người bạn, người chị hàng xóm thân thiết của mình suốt thời ấu thơ. Chị mất vì tai nạn ô tô năm chúng em lớp 3. Chúng em đã từng có những khoảng thời gian vô cùng vui vẻ bên nhau và bên những người bạn khác. Mấy đứa cũng từng trốn bố mẹ đi chơi khắp xóm làng với nhau, rồi sau ấy là những trận đòn roi nhớ đời. Phải chi hôm ấy chị không tự ý đi xe đạp đi học, phải chi hôm ấy em sang nhà gọi chị đi tới trường sớm hơn :( Nhớ chị. Mười mấy năm rồi, em vẫn nhớ cảnh chiếc xe tải trườn qua cơ thể nhỏ bé của chị :( Chứng kiến cảnh đó từng khiến em mơ những cơn ác mộng đau đớn và day dứt :(( Mong chị bình yên!
"Khi nhìn theo bóng một người mà ta không thể quên được, chúng ta sẽ thấy nỗi nhớ của mình" Bạn ấy đã không còn nữa, nỗi nhớ chẳng hề vơi lại đong đầy hơn. Có những người, chỉ xuất hiện một thời gian rất ngắn nhưng dấu chân họ hằn lên năm tháng thanh xuân của ta vĩnh viễn không thể xóa nhòa. Cuốc sống này vô thường, ngắn mà cũng thật dài, chỉ sống cho vừa lòng nhau thôi đã thấy khó khăn lắm rồi, và không có chữ nếu, người dù sao cũng đã khuất, nhưng trong hồi ức của mình, họ vẫn hiện hữu, vẫn rất đẹp, chẳng phải đó là một điều rất may mắn mà tạo hóa đã cho ta phải không?
Đêm khuya rồi mà đọc câu chuyện của chị em lại thấy nhớ bạn em vô cùng. Nó mất hơn 1 năm rồi, nó mất vì tai nạn giao thông đúng hôm mùng 2 Tết, đó có lẽ là ngày mà em không bao giờ quên được cả. Có những điều em chưa kip nói với nó và cũng sẽ không còn cơ hội để nói với nó nữa. Tình cảm, suy cho cùng là một chuyện khó nói, bây giờ thì em biết rằng, thương một người, không nhất thiết là phải cần người đó đáp lại tình cảm của mình, chỉ cần họ ở đó, sống vui vẻ, hạnh phúc, như vậy là đủ rồi