Bình luận

Đọc mà rơi nước mắt. Ba của em cũng nghiện rượu cũng đánh đập em, nhiều lúc lại ngu xuẩn ghét ba :(( nhưng ba cũng là người nuôi em ăn học. Đọc bài của chị mà nghĩ lại thấy mình tệ quá. Cố gắng vượt qua nhé chị :(
Mạnh mẽ lên ạ. Mạnh mẽ để tiếp sức cho bố chị ạ. Bố em cũng là con nghiện rượu, lúc trước em ghét ông lắm. Em mất bố lúc thi học kì 2 lớp 9. Gần 3 năm rồi mà càng ngày em càng thấm đẫm nỗi đau khi không có bố, nhiều khi nằm ngủ mà nhớ lắm, nước mắt chảy dài. Bị ức hiếp lại càng nhớ ông hơn, vì có bố sẽ có người bênh vực mình vô điều kiện, bảo vệ cả mẹ và mình. Ngày bố mất em chẳng khóc tí nào, thật sự, mà có lẽ nước mắt những lúc vô tình nhớ bố của em 3 năm qua cộng lại còn nhiều hơn nước mắt cả ngày hôm đấy nếu em khóc không ngừng. :)
người bị ung thư nếu ko thể chữa thì đừng nên cho họ biết, thực sự rất áp lực, ông ngoại mình đang khỏe mạnh đi khám về biết ung thư ông bị sốc, ko thể ngồi xe máy nữa mà phải thuê taxi cho ông về nhà. rồi tâm lý đè nặng ko thể sinh hoạt bình thường ông cứ nằm liệt giường từ lúc nghe bệnh. nặng càng thêm nặng. rồi ông mất.
Bố mình cũng cục cằn hay cáu gắt, cũng thợ hồ, cũng rượu nhiều nhưng mình may mắn hơn mình còn có mẹ. Mỗi lần bố cáu chửi thì mẹ nói rằng " ông hết thương mẹ con tôi rồi à".bố chỉ ậm ừ tbooi ? Người lớn kì lắm mang ta đến thế giới rồi bỏ ta đi lúc nào ko hay. Chân trọng những j đang có. Mong bác sớm khỏe. Thân!
Bố tớ cũng mất khi tớ học năm 4 vì ung thư. Từ lúc phát hiện đến lúc bố đi là vỏn vẹn 5 tháng. Trước kia, chưa bao giờ tớ nghĩ phải ghen tị với người khác vì họ có bố. Vậy mà vài năm nay đôi lúc lại ứa nước mắt chỉ vì nhìn thấy cảnh ông bố bế đứa con đi trên đường.
Lại là rượu sao nó làm hư biết bao mái ấm gia đình mất đi tình thương yêu trong gia đình.. chị hãy cố gắng chăm sóc ba cho thật tốt vào. Ông còn chửi là còn thương chị lắm. Cố gắng lên...
Buổi trước tớ cũng chăm Bố ở Bv Bạch Mai, bố tớ bị viêm phổi nhẹ.Tớ ở bv cũng hơn nửa tháng, Bố tớ bị nhẹ nằm 1 tháng rồi về nhà uống thuốc. Khi chưa có kết quả chính xác phải mất 1 tuần tớ ở bv ko ngủ được và khóc hoài à, dấu ko cho bố biết sau khi biết kết quả mừng quá trời à... Tớ hay nói chuyện với mấy anh, chị chăm người bệnh, nhìn thấy họ khóc khi người nhà bị ung thư, bv trả về. Không hiểu sao thấy thuơng họ lạ, dù chỉ vô tình gặp, vô tình quen biết nhưng cảm giác như người thân ý...
Chị ạ, sống chết là quy luật của tạo hóa, chỉ có điều là nó đến nhanh hay chậm mà thôi. Ai rồi cũng phải trải qua ngày tháng đó, ngày mình phải rời xa người thân yêu nhất trên đời, đau, cảm giác ấy không thể diễn tả được bằng lời. Nhưng quy luật của tạo hoá là như vậy, không thể thay đổi được nên chúng ta đành học cách chấp nhận nó, chỉ mong những tháng năm còn lại chị sẽ mạnh mẽ, đem lại niềm vui cho bố của chị, dù biết là đau lắm nhưng hãy mạnh mẽ lên chị nhé. Bên cạnh chị vẫn còn có anh trai và bạn bè nữa mà. Thương chị.
Bố của bạn là một người đàn ông vĩ đại. Đọc tâm sự của bạn mà không cầm được nước mắt! Khi chúng ta trưởng thành là lúc những người thân yêu dần rời xa chúng ta. Mình cũng chẳng mong giàu có, lắm tiền nhiều của mà chỉ mong được ăn cơm cùng đầy đủ các thành viên mỗi ngày. Chỉ đơn giản thế thôi. Nhưng đời người tránh sao được sinh lão bệnh tử. Cố lên bạn nhé! Chăm sóc bố thật tốt nhé!
Có lẽ những lời nói trong lúc say của bố chị đuổi chị đi lấy chồng có lẽ cũng là nỗi lo canh cánh trong lòng bố chị thôi , mong lo cho chị có một gia đình rồi thì bố chị mới yên tâm về cuộc sống của chị . Dù sao cũng thật mạnh mẽ lên chị nhé !
Lúc mình chưa sinh ra ba mình đã mổ, giờ mình 24t ba mình lại mổ... Họ kêu mổ lần này nguy hiểm... 00:00 Mình đang đợi ở trc phòng mổ... Điều quan trọng bây giờ là bạn phải thật MẠNH MẼ và LẠC QUAN,để bố bạn có thể thấy hạnh phúc nhất trong quãng thời gian còn lại. CỐ LÊN !!!
Hoàn cảnh của mk gần giống bạn. Khác là nguời bị ung thư là mình, cũng gđ cuối. Mẹ đã phải lên chăm mình suốt 3 tháng nay. Có những lúc mình đã nghĩ rất tiêu cực. Mắc ung thư đã khổ mà ung thư vùng đầu cổ như mình và bố bạn thì càng khổ hơn. Ăn k ăn đc mà nói cũng k nói được. Gđ nào thì cx phải chữa trị bạn à. Có những ng gđ cuối vẫn chữa trị và sống đc mười mấy năm. Thế nên hãy lạc quan và là chỗ dựa tinh thần cho bố b nhé. Mạnh mẽ lên cô gái !
Mạnh mẽ lên bạn. mình cũng đã từng trải qua khoảng thời gian sợ hãi tột cùng khi bệnh viện chuẩn đoán cho bố mình bệnh ung thư. Lúc đó mình và bố ở bệnh viện thực sự như chân không bước nổi, bố còn ném cả phiếu xét nghiệm vào thùng rác ở đó không muốn mang về nhà. Nhưng phúc đức sao sau bao lần kiểm tra đi kiểm tra lại ở các bệnh viện lớn nhỏ thì đó chỉ là một kết quả nhầm lẫn. Tuy chỉ là nhầm lẫn nhưng cũng đủ cho mình và gia đình hoảng loạn trong cuộc chiến sinh tử. Lúc đó cuộc sống thật tuyệt vọng, dương như mình muốn gánh chịu mọi nỗi đau thay bố. Đi qua nỗi đau mình mới có thể cảm nhận được , sau cùng bản thân vẫn phải tự mạnh mẽ và cứng rắn để vượt qua nỗi đau đó , tiếp tục chiến đấu với nó. Cố gắng nên bạn nhé, cuộc sống ai cũng có những nỗi bất hạnh riêng nên lại càng phải kiên cường để âm thầm chiến đấu. Ai sinh ra cũng đã đuowjc an bài một số mệnh riêng rồi nên đau buồn và tuyệt vọng cũng chỉ làm mình thêm yếu đuối và ko tự tìm thấy lối thoát thôi
Em vẫn tự nhủ với mình nhưu bố nói "chỉ là một chuyến công tác xa " mà thôi.Đã hơn 7 tháng rồi,em đã mãi mãi chẳng được nhìn thấy bố em nữa.Đừng buồn lâu chị nhé.Mãnh mẽ và chăm sóc người bố đáng kính của chị.Tâts cả sẽ ổn.Em tin như thế
Ngày hôm ấy, 20/11/2009, kết quả khối u ở cổ là khối u ác tính. Mỗi lần nghĩ đến má chỉ biết khóc. Sợ thấy má khóc, sợ những điều con làm khiến má buồn, đến bây giờ vẫn chưa biết con thật sự muốn làm gì. Chỉ cần còn nhìn thấy nụ cười ấy thì cuộc đời con còn hạnh phúc. Ơn trời, má con vẫn mạnh khỏe <3
Bố t cũng thế, cũng nghiện rượu, nhiều khi còn chẳng thể làm chủ bản thân mình , cũng ung thư thực quản, h cả di căn rồi, nhưng trời thương bố t đc gần 10 rồi đấy, 10 năm là từng ấy tháng ngày mẹ con t chạy vạy từ viện này sang viện nọ, t nghỉ cả làm thay mẹ chăm bố vì bố t ko phải chỉ mình ung thư, nhưng bố t thương 2ce t lắm, t đi làm xa về là cơm nc là hỏi han ăn gì về bố nấu. Bố có xấu có bệnh tật có thế nào vẫn là bố mình. Chúc 2ae bạn vững vàng tâm lý, con chúc bác mau khỏe....
Đọc mà rơm rớm, bố em được cái tính tằn tiện ăn vào máu rồi, bố lúc nào cũng chắt chiu từng đồng 1 để nuôi mấy ce ăn học, nhiều hôm bố đi làm về vỗ vỗ ngực: "Tức ngực, đau hết cả ngực" "Bố đi khám đi, xem có sao không rồi còn kê thuốc" "Giờ đi khám lại hết mấy trăm nữa, tiền đâu" "..." Nhiều lúc e muốn mua đồ cho bố, bố lại nói tiền mày lấy đâu mà mua những thứ này, để tiền mà đóng học con ạ.... (E có đi làm thêm nữa nên cũng có xíu xíu muốn mua cho bố) Giờ e chỉ cầu mong sao cho sức khoẻ bố em luôn ổn định để chúng e có cơ hội được báo hiếu! Mạnh mẽ lên chị nhé! 2 chị e cùng cố gắng!!!!!
Em đã từng như chị. Cảm thấy ghét ba cho đến khi ba bị ung thư vòm họng. Mọi thứ với em bây giờ chỉ là hối hận trong muộn màng. Em không thể về kịp nhìn ba lần cuối và nói con xin lỗi. Ba mãi là ba của con. Con yêu ba. :((( Con xin lỗi ba.
Hmm có lẽ em cũng hơi giống chị. Em sống với bà ngoại từ bé, bà rất khó tính và nóng nảy, từ bác mẹ dì hồi bé đến cháu bà, chắc chắn đều chịu đòn bà rồi. Bà hay mắng chửi, hồi bé nghe tủi thân, nhưng thực ra lớn mới hiểu do bà quá khổ, cuộc đời baf khổ nên bà mới như vậy. Thế nhưng bà rất tốt tính, luôn luôn nghĩ cho ng khác :( vậy mà bà em mới mất rồi :((( giờ nhớ, nghĩ chả còn ng để nấu cho mình ăn cả chửi mình nữa :(((( hiu dù gì chị cũng cố lên nhé :(
Thật ra thì giải đoạn nào, ung thư gì nếu chưa chính thức điều trị khó mà đánh giá nặng nhẹ em ah. ngày này, nhiều loại ung thư đã điều trị đc bằng phẫu thuật, hóa -xạ trị, thuốc miễn dịch. quan trọng cơ thể đáp ứng với thuốc như thế nào. Có những bệnh nhân di căn, sau phẫu thuật, hóa xạ trị vẫn sống 5-10 nâm thậm trí lâu hơn nếu tuân thủ phác đồ của bs. vậy nên, hiện tại mong em bình tĩnh để chăm sóc chú và hi vọng chú hợp tác để có kq đtri tốt nhất.
Từ nhỏ mình đã từng nghĩ bố ko thương mình vì luôn luôn chiều chuộng em gái mình, còn mình thì suốt ngày bị mắng. Có rất nhiều lý do, hay có lẽ bố nghĩ mình ko phải con của bố. Hồi xưa kỷ niệm của mình đó là những trận đòn roi của bố chỉ vì ko nấu cơm, ham chơi, nghịch bẩn, có lần e gái mình tự cắt vào tay, mình cũng bị đánh. Nhiều lúc thấy khoảng cách giữa mình với bố quá xa vời, khi nào chỉ có 2 bố con ở nhà ko nói đc với nhau lời nào. Bố mình mất năm mình lên lớp 9. Khoảnh khắc bố mình sắp mất mình ko được bên cạnh để chứng kiến, nghe qua điện thoại bố chỉ bảo lúc này chỉ muốn nghe giọng của 2 đứa con, mọi người hỏi bố thương ai nhất câu trả lời vẫn vậy. Từ đấy mình ko còn nhìn thấy bố nữa, nhưng trong thâm tâm mình hiểu bố vẫn luôn yêu thương mình chỉ là tình yêu thương đó sâu đến nỗi ko biểu lộ được ra ngoài thôi. Hồi đó mình khóc nhiều, cho đến giờ đã hơn 7 năm rồi nhớ lại lúc đó mình vẫn cảm thấy đau nhói. Nghe câu chuyện của bạn mình thực sự rất xúc động, nó gợi cho tớ bao nhiêu kỷ niệm hồi còn nhỏ khi vẫn còn bố và khoảnh khắc bố rời xa mình mãi mãi. Có lẽ mình vẫn may mắn hơn vì còn có mẹ, có ông bà nội luôn đứng phía sau. Nhưng thực sự ko còn bố nó vẫn cứ là một nỗi buồn day dứt và ẩn sâu mãi trong lòng, đó là một cảm giác mất mát, thiệt thòi và đau đớn nhất trong đời. Tớ rất hi vọng bạn có thể vững tin và mạnh mẽ nếu có bất cứ tình huống xấu nhất có thể xảy ra, hãy tin rằng dù ở đâu bố sẽ vẫn mãi yêu thương và trân trọng bạn mà thôi.
Những gì bạn đã trải qua thật sự là một gánh nặng tâm lý. Mình đã từng vô lực đứng trước sự ra đi của một bệnh nhân K vòm họng, nó thực sự ko nhẹ nhàng trong thời gian cuối đời. Vì vậy, bạn nên làm những việc gì đó mà ông ấy mong muốn, hay những việc mà ông ấy có thể mỉm cười. Hãy tâm sự và quan tâm vs ông ấy nhiều hơn. Mặc dù thấy ông là ng khô khan, nát rượu nhưng vs con cái chắc chắn ông luôn có và dành một tình cảm đặc biệt mà ko ai có. Bằng cách nào đó bạn hãy làm ông ấy đc vui vẻ, hạnh phúc. Cố lên bạn.
E cũng đã trải qua giai đoạn như chị , ngày mà biết kết quả từ bệnh viên bố bị bệnh hiểm nghèo là chuỗi ngày e khóc lóc mắt mũi sưng vù vì chỉ nghĩ rằng cuộc sống sau này sẽ ntn nếu k có bố bên cạnh Nguoi bố mà e y quý vô cùng! Chạy chữa hết bv nay đến viện kia nhưng k hề thuyên giảm , nhìn bố đau đớn mà m k làm đc gi đau lắm chị ạ chỉ biết rằng thực hiện những mong mỏi của bố mà thoii .đã 5 tháng kể từ ngày e k còn đc gặp bố ,nhưng chị ạ cố lên nhé bố luôn dẽo theo chúng ta mà !
Mình cũng từng như bạn, cha mình cố chấp và gia trưởng hơn, mình cũng từng ghét cha. Nhưng sau đó nhớ lại những lúc cha quan tâm lo lắng cho mình thì lại thương.khi cha mất mình cứ ngỡ như mơ, tẩm liệm rồi mình đứng bên quan tài cứ gõ gõ vô quan tài chỉ mong có khi nào cha chưa chết, sẽ tỉnh lại rồi gõ đáp lại mình. Ba năm rồi mình vẫn nhớ cha, mỗi lần về nhà chỉ mong được nhìn thấy cha
Bố a cũng vậy và bố ra đi cũng ngót 14 năm r. Mỗi lần nhớ về bố chỉ là những lần say r, duy nhất có lần tỉnh là 2 bố con cùng ngồi nhặt rau nấu cơm chung ^^ đọc câu chuyện e viết mà a lại 1 lần rớt nc mắt nhớ bố!!!
Đọc bài của chị làm em k cầm được nước mắt, cũng đã 2 tháng kể từ ngày chúng em vĩnh viễn mất đi người bố - người chúng em yêu quý vô cùng. Bố em mắc bệnh hiểm nghèo, bố đau từ Tết âm lịch 2017 cho đến ngày bố đi. Cả đời k đau ốm đến cuối đời nhìn bố bị những cơn đau hành hạ bản thân làm con k giúp được gì cảm thấy mình thật vô dụng. Thứ 5 ngày 11-5-2017 bác sĩ bảo mẹ con em đem bố về, họ đã cố gắng hết sức nhưng bố k qua khỏi, là ngày với em bầu trời như sụp xuống. Bố ra đi cũng với nổi canh cánh trong lòng là 3 đứa con chưa đến nơi đến chốn. Nhưng em may mắn hơn chị vì em còn có mẹ. Bame nào cũng yêu thương, lo lắng cho con của mình hết, lời dặn của Bác với anh trai chị đã nói lên tất cả. Em hiểu được cảm giác chị trải qua bây giờ. Cố gắng lên chị nhé!
Bố anh mất được 15 năm rồi, khi anh mới 13 tuổi, khi đó anh còn quá nhỏ để nhận thức. Khi anh lớn 1 chút, anh biết thương bố, thương mẹ thì bố yên nghỉ rồi. Lớn thêm chút nữa tình yêu anh dành cho Bố anh thương mẹ nhiều hơn. Cho anh chia sẻ 1 chút với em. Anh hy vọng, dù thời gian còn nhiều hay ít em hãy sắp xếp công việc chăm sóc bố nhiều hơn, có lẽ thời gian này. Khi còn có thể ta hãy cứ chăm sóc cho bố, hãy là chỗ dựa cho bố em ah. Anh nghĩ rằng bố em luôn tự hào về anh trai em và em, cũng lớn, biết suy nghĩ và 1 chút thành công rồi, nhưng ông sẽ không nói ra đâu, như bố anh rất yêu quý anh, nhưng ông sẽ không nói ra những lời tình cảm, ông biến thành hành động hết rồi. Có những thứ là quy luật tự nhiên rồi: "Sinh, lão, bệnh, tử", nên còn được khi nào, ta hãy làm cho bố vui em nhé. Tâm sự, kể cho bố nghe anh trai và em trưởng thành lớn như thế nào? Các cụ rất thích tâm sự, thích lắng nghe, nhìn thấy con cái trưởng thành, ông sẽ mãn nguyện em ah. Những hành động sẽ làm bố vui nhiều lắm. Cố gắng lên nhé cô gái. A tin là em sẽ vượt qua được thôi.
Ba em ngày nào cũng uống, không nhiều thì ít, lại thêm hút thuốc. Cũng gà trống nuôi 3 đứa con 10 năm nay. Ngày nào em cũng nơm nớp nỗi lo ba em bị bệnh như thế này. Nhưng em có nói thế nào ba cũng chứng nào tật nấy. Em mới 17, không có mẹ đã quá đau đớn rồi ...
Đọc mới thấy nhớ bố. Bố ít nói. Lại nóng tính. Nhưng thương mình vô bòe bến . Nhớ cái lúc mình nhập viện. Nằm trong phòng cấp cứu. Truyền nước thì máu cứ chảy ngược lại bình. Bố cứ nhấp nhỏm bên cạnh mãi thôi. Mình thiếp đi bố lại khẽ lấy chăn đắp. 2 chị em nhập viện 1 lúc bố ns mẹ đi chăm em. Để bố chăm con gái cho. Bố ít ns nhưng lại làm rất nhiều. Lúc nào cũng lo con gái k lấy đc ck thôi. Bố bảo cái tính m nhue vậy ai mà thèm lấy chứ. R lát sau lại con gái rượu của bố đâu... con k giỏi bày tỏ cảm xúc nhưng tận sâu đáy lòng. Con thật sự cảm oen ông trời đã cho bố là bố của con...
Bố mk cũng bị ung thư thanh quản. Mk cũng là ng đi khám cùng bố và cũng là ng đầu tiên nghe bác sĩ nói về bệnh tình của bố. Thật...hết nước mắt, lo lắng, sợ hãi, hơl hết là thương bố...cố gồng mìh ko đk khóc trc mặt bố...vậy mà lúc từ phòng bệnh đi ra...thấy mắt bố đỏ hoe, lại xoa đầu mk rồi ns "bố chưa chết đk đâu" rôi bố cười...nghĩ lại từ lúc lớn lên, mk ko thân thiết với bố, cũng ko hay hỏi han, nói chx, tâm sự vs bố nữa. Giờ bố mk vẫn đang điều trị bên K. Chỉ mong bố khoẻ rồi sống vui vẻ cùng gdinh. Dù khó khăn, nợ nần...nhưng Bố còn có Chúng col. "Cố gắng lên bố, con HI VỌNG...."