Bình luận

Ngày trước bố mình cũng hay vũ phu vì bố mẹ mình còn rất trẻ,năm nay mình năm 2 ĐH r mà bố mẹ mình mới 38tuổi thôi. Hồi mình hc lớp 8,9 bmẹ mình còn trẻ nên xảy ra cãi vã nhiều lắm. Bố luôn đánh mẹ,mẹ luôn phải chạy đi,có khi không dám chạy sang nhà hàng xóm vì sợ mn nghĩ này nọ mẹ lai phải trốn ở trong vườn. Mình biết nhưng ko lm gì đc,m đã nhiều lần khuyên mẹ li hôn di,chính mình muốn như vâỵ mình ko cần đầy đủ gia đình,nhưng mẹ bảo còn bố 1 mình sơn bố chán đời lại ko làm ăn lại sa vào tệ nạn,ko thể bỏ bố đc. Rồi mẹ cố chịu đến bây giờ thì ngoài cái nghèo ra thật sự gđ m rất hạnh phúc. Nhưng những trận bố đánh mẹ đổ máu mình vẫn ko quên đc..ai cũng có nỗi khổ riêng,tuy bạn khổ hơn mình nhưng hãy hc tốt và báo đáp mẹ bạn nhé. Yêu quý bạn.
E biết, khi chị đang ghi những tâm sự này là lúc chị đang khóc , nhưng mà chị ơi, hãy mạnh mẽ lên . Những lúc như thế chị lại phải càng trưởng thành hơn. Gia đình là nơi ta trở về sau những mệt nhọc của cuộc sống, ấy vậy mà ... Cuộc sống đó hơn cả địa ngục nữa, thương mẹ chị, người mà vì con cái và gia đình mà cố gắng . Ông bố ấy thật tồi tệ, ng ta thường ns người đàn ông thường là trụ cột của gđ, mà bây giờ ông chỉ biết lêu lỏng,ăn chơi, nghiện ngập :-( ... Hạnh phúc nó nằm ở đâu ? Chị hãy cố gắng học tập thật tốt để khi ra trường có một công việc ổn định nhé . Đừng phụ tấm lòng mẹ chị nhé . . :-)
Bố mày cũng chả có tình nghĩa gì với mày, cũng chẳng nuôi cơm mày được ngày nào, thậm chí đánh đập chị em mày như thế, gặp mày hiền chứ gặp tao là tao cho ông ấy lại vào tù thêm vài năm cho rồi :v
Có những lúc tôi đọc cfs mà chẳng thể nào nghĩ gì đó vui hay cần lên top nữa cả, đau đến lạ. Tôi may mắn hơn bạn, có lẽ sẽ chẳng bao giờ hiểu được bạn phải chịu những gì để có thể ngồi khóc cùng bạn một lúc cũng được cho vơi lòng đi. Nhưng bạn à, tôi thấy bạn mạnh mẽ, mạnh mẽ đến lạ, nếu có đọc được những dòng này thì xin cảm ơn bạn, cảm ơn những con người cho ta thấy niềm tin vào cuộc sống, cảm ơn cho chúng tôi thấy cuộc đời còn tươi đẹp và nhiều ý nghĩa. Chúc bạn sẽ luôn gặp may mắn và hạnh phúc.
Cũng đã khá lâu rồi mình chưa về nhà, bọn bạn mình cứ đôi ba tháng lại về một lần. Mình cũng biết buồn chứ. Nhưng đến kì nghỉ thì mình toàn nói dối trên này đôi khi là học tiếng Anh, đôi khi là ở lại làm assignment để không phải về nhà. Mẹ mình thì gọi suốt, nhưng sực nhớ, chưa bao giờ mình nghe điện thoại của mẹ quá 30 giây... Bạn cũ thường hỏi sao tao chả bao giờ thấy mày về nhà vậy, mày phải sinh viên không đấy? Mình cũng chỉ đáp bố mày thích ở đây chơi game cho sướng. Sáng đi học rồi lủi thủi về một mình và làm bạn với cái laptop thôi, thích thì code, không thì MMO. Nhiều lúc như vậy là cách tốt nhất để không có thời gian để suy nghĩ nhiều. Hôm trước thằng em trai mình nhắn tin báo: "anh Hai xem điểm thi ĐH của em cao lắm đấy" mà vừa vui vừa buồn. Khá lâu rồi chưa được cú nó cái nào, bây giờ nó lớn quá, cao hơn anh nó cả cái đầu ...
Tớ cũng có một tuổi thơ chẳng êm đẹp gì. Nói chung đàn ông mà uống rượu suốt ngày. Thì bê tha. Lắm. Cậu vẫn còn có mẹ và e. Cố gắng lên cậu nhé. ^^
Thương chị, thương mẹ chị, thương cả gia đình chị. Sống với một người bố nghiện ngập, lại bảo thủ, nóng tính, cực đoan như vậy chẳng dễ dàng gì. Khó khăn, cay đắng chị trải qua người trong cuộc mới hiểu, chỉ khâm phục chị sau bao nhiêu trông gai như vậy vẫn vững vàng vượt qua, không ghét bỏ người đàn ông bội bạc là bố của chị, thậm chí là đem lòng thương xót <3 Chúc chị mạnh mẽ!