Bình luận

Tớ cũng nhiều lần muốn tự tử.Đó là suốt những năm tháng kinh hoàng.Lên đại học là sự giải thoát của tớ.Dù tớ đã nhận ra đó là sự yêu thương lo lắng thái quá,là lúc mất bình tĩnh thì có những cái tát nhức lòng.Nhưng tớ không dám nghĩ lại nữa,tớ sợ hãi lắm.Đọc lại những stt oan ức,uất ức ngày xưa ấy mà tớ thương mình lắm.Không một ai biết,không một ai tỏ.
Nếu bạn đọc được những dòng này thì mong rằng bạn hãy cố gắng. Gắng lên nhé. Gắng nhiều vào. Để có một cs tốt. Hạnh phúc sẽ mỉm cười với những người biết cố gắng. Chúc bạn thành công. Hãy sống cho mình bạn nhé
Không chừng chị là con nuôi đấy ạ ._. Đùa, cùng là con mà kiểu phân biệt đối xử như thế, thật không đáng làm cha làm mẹ. Nếu đã ghét nhau thế ý, một là nói chuyện thẳng thắn, hai là chờ đủ lông đủ cánh rồi cắt đứt luôn đi. Chẳng việc gì phải xin xỏ đi làm tình nguyện, ĐI LÀM TÌNH NGUYỆN chứ có phải đi ăn trộm đâu. Rồi thì quăng laptop, -.- Laptop đấy!! Gieo nhân nào ắt gặp quả nấy, em tin bố mẹ đã k thương chị, kiểu gì cũng bị báo ứng :)
Có đấy b. Là mình đây. Từ lúc sinh ra đến h chưa một lần nghe ba nói 1 câu ngọt ngào với mình, thay vào đó là những lần đập đánh và đòi giết chết, lm gì cũng bị chửi trong khi chẳng hở đc tí nào, việc nhà rồi làm thêm rồi đi học, nhưng ba k hề hiểu 1 tí nào , còn chửi rủa cầu cho chết r chửi tôi là đồ "ko não" ,"não chó" .,... nhiều lắm, đi học về bị chửi là đi đứng đg, đi lm đỉ ,... đi học xe hư chẳng bit gọi ai nên đành gọi về nhà và nhận đc câu từ ba" mi chết luôn đừng mò về nhà nữa" :) . Lúc đó chỉ muốn chết thật, trog ng chẳng có lấy 1 ngàn để sửa xe, cứ thế dắt bộ gần tiếng đồng hồ dưới mưa tầm tã .. Và ko bao giơ cho tôi 1 đồng mua j cả, thấy ăn mặc đàng hoàng cũng chửi cũng đập, nhiều lần cầm gỗ đánh vào ng tôi đến bầm dập v, tuổi thơ của tôi là những trận nhừ tử như thế, đi học nghe bạn bè kể này kia, r thấy đc ba nó chở đi học, còn mình lủi thủi đi bộ , ngày nào cũng v, đi học cũng thấp thõm k bit về có bik đánh ko. Cứ thế đến bh, cứ thấy mặt là chửi r đòi đuổi ra khỏi nhà, nhiều lúc nghĩ mình đã lm gì sai mà phải chịu như này nữa. Đi chơi thì hiếm lắm ,cả năm chẳng đc đi vài lần. Lúc thi đại học thì đốt tài liệu , ném đèn hoc ko cho tôi học . Nằm viện 1 tuần k một lần lên thăm cũng chẳng gọi 1 cuộc. Nghĩ sao mà tủi thân quá . Nhìn mặt là cứ ưng đánh cho chết ms vừa lòng hay sao ấy. Mà tôi đã cố gắng làm vc, vc này r vc kia r đi học, nhưng dường như ... Còn mẹ tôi. Ko có tiếng nói, ns là bị chửi. Bh chỉ bit cố gắng đc ngày nào hay nngày đó thôi. Tình cảm gia đình là gì??? :'( Ba tôi năm nay 42t.
bố mình thì mất rồi. câu chuyện của bạn gần giống như của mình. nhưng đc cái đôi lúc mình nên suy nghĩ xa hơn một tí mình có làm j sai k, hay bạn chỉ bao che cho tội lỗi của mình. và đưa tội lỗi của bố mẹ bạn ra ánh sáng. bố mẹ dù có sai tới đâu cũng là người tạo ra mình, tạo ra cái hình hài như bay giờ. Bạn còn nói đc 2 chử xin tiền thì bạn chưa có quyền j nói họ cả. Mình nghĩ trong lòng, chỉ giận chứ k than oán. bạn kể như hận họ vậy. Thiệt chứ bạn còn ăn bám họ đấy. Nếu có gan làm giàu rồi về nhà, khi đó bạn muốn biết sao đối sử vậy xét nghiệm biết liền, hiện tại cứ cố gắng làm ra má chi tiêu.
Theo mình thấy thì bố vs con gái có thứ tcam gì đó rất đặc biệt.cái gọi là tình cha con không diễn tả hết được.thế mà đọc cfs của bạn thấy thương bạn quá.phải gọi là bất hạnh luôn.chắc nhiều ng nghĩ giống mình là bạn k phải con đẻ của bố.chắc bạn phải mạnh dạn nc vs mẹ bạn rồi.đời còn dài mà.cố lên
Nói thế này nhé! Sinh con ra mỗi người một tính cách. Với những đứa nhu mì, chăm chỉ ba mẹ sẽ có cách dạy dỗ khác đứa ham chơi, thiếu suy nghĩ. Chẳng ba mẹ nào không thương con cả, họ chỉ thể hiện theo cách khác nhau. Nếu bạn là đứa ham chơi thì bạn sẽ rất dễ sa ngã, điều đó buộc ba mẹ phải nghiêm khắc với bạn hơn để giữ gìn được cho bạn. Đừng nhìn vào đó rồi đố kị với chị em mình vì sau này nó sẽ nảy sinh rất nhiều chuyện tiêu cực. Mình cũng từng trải qua quãng thời gian đó nên mình hiểu cảm giác của bạn. Tuy nhiên sau này trưởng thành bạn sẽ hiểu, đến giờ này mình phải luôn cảm ơn ba mẹ đã luôn nghiêm khắc với mình - thậm chí nghiêm khắc nhất nhà. Tính mình hay nóng vội, không kiên nhẫn, thêm cái ham chơi hơn ham học, nếu buông thả chắc chắn sẽ hư hỏng. Còn em gái mình, tính nó hiền, suy nghĩ chững chạc, rất chăm chỉ nên ba mẹ luôn để nó tự do hơn. Tuổi thơ của mình ko hề có phim ảnh (hoàn châu cách cách, tân dòng sông ly biệt, bản tình ca mùa đông hay bất cứ bộ phim nào hot thời bấy giờ), lên lớp giờ ra chơi bạn bè toàn nói về phim ảnh, mình thì trố mắt nhìn nhưng ko hề hiểu. Đơn giản ko cho mình xem phim bởi vì biết chắc mình mà ham phim mình sẽ lười học. Còn em gái mình, nó thích mở tivi tắt tivi lúc nào tuỳ thích. Chẳng phải nhìn ánh mắt của ai, nhưng bởi vì nó là người chăm ngoan, nó biết sắp xếp thời gian học tập xong xem tivi giải lao rồi lại học tiếp. Đấy! Ko phải ko thương nên đối xử khác biệt. Mà vì thương nên mới tìm ra phương pháp giáo dục đối với từng đứa con của mình. Mong rằng bạn sẽ sớm hiểu ra!
Bố mẹ nào cũng thương con , nhưng không phải ai cũng biết cách dạy con cho đúng . Người xưa có câu , thương cho roi cho vọt . 1 phần vì câu ấy mà nhiều bố mẹ nghĩ làm như vậy sẽ tốt cho con , nhưng thật sự , khi lạm dụng nó , thì những đứa trẻ khi lớn lên , trong tiềm thức của chúng sẽ có rất nhiều những vết thương . Một số thì bị lãnh cảm , sợ hãi tất cả mọi thứ , một số thì sẽ dùng bạo lực để chống lại bạo lực . Mình nghĩ , sau chuyện của bản thân , mình nên tự rút ra bài học để sau này , khi mình có con thì cả bản thân mình và chồng mình k nên dùng bạo lực với con , và mình cũng tin , sẽ đến 1 thời điểm , bản thân sẽ nhận ra , bố mẹ có 1 phần lỗi khi đã để lại trong con những vết thương , nhưng , mình càng có lỗi gấp trăm ngàn lần , khi mình đem lòng trách cứ lại những thứ họ cho là sẽ tốt với mình , khi nhận ra trên thế giới này , chỉ có họ là ng thương ta nhất , yêu ta vô điều kiện , dù là cách yêu thương chưa đúng mà thôi
Bạn có thể về nhà nhặt tóc của bố mẹ và đi xét nghiệm ADN thì sẽ có câu trả lời giải đáp tất cả thắc mắc từ trước giờ. Sẽ đau đấy, nhưng rồi sẽ mạnh mẽ hơn gấp nhiều lần bây giờ :)
Mk nghĩ thôi nhé . Bn có lẽ nào con riêng của mẹ . Nên ông bố vs hành xử như vậy . Mẹ bn k thể nói nên lời vì đó là sai lầm của bà . Ngậm đắng nuốt cay nhìn bn bị đối xử như vậy . Bất lực nhưng k lm đc gì . Mạnh mẽ lên , k ai nuôi mk mãi đc , phải tự mk lo lấy mk thôi .
Bạn nên làm kiếm khoảng tiền. Về lấy tóc của ông già với của bạn đi xét nghiệm. Nếu k phải cha con ruột thì đỡ buồn tủi hơn phần nào, chứ cha ruột mà đối xử với bạn như vậy thà không có còn hơn. Cảm thông với bạn lắm : (
Ủa việc j phải sống khổ thế Muốn đi đâu thì đi, lớn rồi tự lo cho bản thân rồi muốn làm j thì làm Ko ai cho về thì khỏi về :) Và tự đi tìm cho mình 1 gia đình mới :)
Cậu là con của mẹ cậu, nhưng không phải con của bố cậu đâu :) Chai lỳ cảm xúc sẽ không còn đau cậu ạ :) Gắng tự sống cuộc đời mình thôi. Dù gia đình cậu không hoàn hảo, nhưng rồi sẽ có người cho cậu cảm giác được yêu thương.
Trước đây tôi có 1 người bạn thân. Duy nhất lúc ấy. Cô ấy có hoàn cảnh như bạn.. nhưng giờ đây tôi trách tại sao cô ấy không mạnh mẽ như bạn. Vì khi nghe câu nói của mẹ rằng "mày chết luôn đi " thi cô ấy đã đau đớn tự vẫn. Tôi thực sự mong bạn hãy cố gắng vì đã cố gắng được đến đây rồi.. hãy mạnh mẽ lên vì đã tự có thể lo đc cho mình rồi. Nếu gia đình k tốt, hãy tự xây dựng gia đình khác cho mình
Bỏ đi, bố mẹ gì, thớt lớn rồi, chết cũng chả ai nói gì cả. Bỏ mặc, lấy chồng hay gì đấy, tự mình làm tự mình nuôi thân, cứ bị nhốt vào cái lồng mà bố thớt đưa ra thì cuộc sống còn gì thú vị. Bỏ gia đình thì cũng chả ai thèm nói gì đâu, cứ mặc kệ.giờ t chả biết nói gì nữa, kiểu như là từ ông đấy đấy, như là đéo có máu mủ gì, người dưng đi, tự sống một cuộc sống mới, cố gắng làm sao có thể thoát, biết là không dễ nhưng mong thớt hãy cố gắng
Chị phân tích với em một điều nhé. Thứ 1: nếu e hok phải con của cha mẹ e, thế thì vì sao họ phải nuôi em? Bắt đeầu từ những cái này để tìm hiểu vấn đề thân thế e nếu e thật sự cảm thấy họ không dành tình cảm cho em.
E đang thắc mắc tự hỏi là k biết c có phải là con ruột của bố mẹ c ko hay là con riêng của mẹ c hoặc lý do nào khác? E không có ý gì đâu tại e thấy cách đối xử với con cái của bố mẹ c vô lý quá :< rõ là k công bằng tý nào hic
Đôi khi tổn thương lớn nhất trong mỗi ng lại do chính ng thân của mình mang lại...nhưng ksao b ạ, cứ cố gắng vì một ngày k xa b sẽ tự lập đc và chẳng cần bận tâm đến những điều đó nữa. Mạnh mẽ!!
Lí do vì sao người bố ghét con mình mà vẫn cư xử tốt với đứa con khác thì phải hỏi bà mẹ. Cô thớt gần như ko nhắc gì đến mẹ. Lẽ ra những thắc mắc đó cô phải hỏi mẹ cô. Chả bà mẹ nào để con mình, lại là con gái chịu đựng như thế cả. Có vẻ mẹ cô cũng ko quan tâm cô lắm :) thôi thì cố gắng lên mà sống, vì còn đường nào khác đâu? đến lúc phải lăn ra tự nuôi thân, tự đứng dậy. Giả thuyết cô ko phải con ruột bố cô cũng có thể đấy. Đời chuyện gì cũng xảy ra được mà.
bạn đang nhìn vấn đề một cách phiến diện, trước đây tôi cũng như vậy, nhưng từ khi có con tôi thay đổi suy nghĩ, thật sự nhiều khi đã hoạch định sẽ đối xử thật tốt nhưng rồi vì yếu tố ngoại cảnh tác động lại không kiểm soát được hành vi của bản thân =))
Đọc xong thấy có khi bạn đc mẹ bạn đẻ ra nhưng ko phải con bố bạn xoay quanh việc ông bố khó chịu vs mỗi bạn .... chứ chả ông bố đẻ nào mà quăng nguyên cái laptop vào mặt con
Chả hiểu sao chị gái b vô tâm thế đág lẽ chị e gái fsi qtam nhau chứ mà tớ thấy câu chuyeen b kể có vẻ b vs chị gái b ko thân nhau
Anh biết em chịu nhiều tổn thương cực khổ, những mất mát của em sau này sẽ được bù đắp mà. Ta nói cuộc sống luôn công bằng. Nếu khó khăn quá, em hãy đặt tay lên ngực và nghĩ : là một thằng đàn ông mình phải mạnh mẽ.
Bố mẹ còn thương con nuôi hơn con ruột ấy...t cũng giống thớt...nhà 4 anh em t thứ 2 mà bị đối sử bạc bẽo lắm...kinh tế tạm mà 3 đứa kia gì cũng đầy đủ...t thì chắc cả năm mới mua cho 1 bộ quần áo...động tí thì sai trong khi bọn kia k phải làm gì.Nghĩ tủi lắm nhưng may cũng có ng hoàn cảnh như mình..
Hồi bé Tôi cũng nhiều lúc nghĩ rằng bố mẹ ko thươg mình, mình ko phải là con ruột của bố mẹ...Nhưng không, lớn lên tôi mới nhận ra rằng, cái điều hồi bé mình nghĩ quả là sự thật :)
Sau này lấy chồng sẽ biết bố có thương không ! T lấy chồng rồi mới thấy bố thương mình thế nào. Ngày xưa bố t cũng đòn roi mắng chửi nhiều lắm , t còn nghĩ mình là con nuôi m ạ ? giờ nhớ bố lắm k về đc :(