Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/confessionsqnu
admin
4 năm trước
#11437 Đây là một câu chuyện của bạn mình, cũng từng là sinh viên của
Hình mô tả cho bài confession
#11437 Đây là một câu chuyện của bạn mình, cũng từng là sinh viên của QNU. Ngày bạn đám cưới, mình đã không đến dự được. Mình cứ nghĩ đám cưới của bạn cũng bình thường như bao người khác, nhưng hóa ra không phải vậy. Khi biết chuyện, mình bỗng thấy cổ họng như nghẹn đắng, chẳng nói được lời nào. Mình cảm thấy có lỗi quá :( ___________________________________________________________ HẠNH PHÚC LÀ THỨ CHẲNG DỄ DÀNG GÌ CÓ ĐƯỢC... 22 tuổi, yêu nhau hơn 4 năm, chúng tôi cứ ngỡ tìm được bến đỗ hạnh phúc của cuộc đời mình. Vậy mà tất cả những gì chúng tôi có được <a href="https://confession.vn/13453-co-ai-lan-au-ua-crush-i-choi-ma-chay-mat-dep-nhu-minh-minh-cu-tu/" title="chỉ" alt="chỉ">chỉ</a> là sự lừa dối... Ngày yêu nhau, ba <a href="https://confession.vn/can-uoc-bao-ton-gap-_________________________-camchamchi/" title="mẹ anh" alt="mẹ anh">mẹ anh</a> ấy chỉ cười, bảo rằng, cố gắng học đi, ra trường rồi cưới. Ngày ra trường, ba mẹ anh ấy bảo rằng, tương lai sự nghiệp chưa có, tìm việc làm đi, rồi hẵng cưới. Ngày có việc làm ổn định, anh ấy dẫn tôi về nhà xin cưới, ba mẹ anh ấy bảo rằng, đám cưới của con họ phải có đủ cha mẹ họ hàng hai bên, còn tôi thì chẳng có ba...Ở cái ngưỡng tuổi vừa bước ra đời, tôi như lần đầu tiên bị một gáo nước lạnh dội vào mặt... Chúng tôi yêu nhau và thực sự muốn ở bên cạnh nhau, bất chấp mọi khó khăn, mọi lý do, chúng tôi vẫn xin họ cho chúng tôi được ở bên cạnh nhau. Mẹ anh ấy gặp tôi và bảo rằng: "Tụi con còn trẻ, sớm muộn gì cũng sẽ cưới nhau. Bây gờ mới có việc, tương lai chưa ổn định, con cứ dọn về nhà cô ở trước cho tiện, thêm một hai năm nữa tụi con có tiền, sự nghiệp ổn định, đủ sức lo cho gia đình rồi cưới". Đó là gáo nước lạnh thứ hai... Anh ấy yêu tôi... Anh ấy dùng mọi cách, khuyên giải, năn nỉ, ép buộc,... để họ sang nhà tôi hỏi cưới. Và họ đã đến nhà tôi. Vừa bước vào nhà, trước mặt mẹ cùng dì, cậu, họ hàng tôi, câu đầu tiên mẹ anh ấy nói là: " Con bé ... có bầu hay sao mà bảo con tôi về giục cưới?" Gáo nước thứ ba dội thẳng vào mặt, tê tái... Nhưng vẫn không làm cho chúng tôi tuyệt vọng <a href="https://confession.vn/10222-cho-em-hoi-co-ai-ngoc-nhu-em-khong-yeu-tham-mot-nguoi-ca-10-nam-nay-roi-tu-hoi-cap-2-noi-ra-ch/" title="về một" alt="về một">về một</a> tương lai hạnh phúc... Họ ngồi nói chuyện với họ hàng tôi, họ đưa ra đủ thứ lý do: chúng tôi còn trẻ, chúng tôi chưa ổn định, chúng tôi chưa biết lo cho gia đình,..., đợi 2 năm nữa rồi cưới. Khi những lý do họ đưa ra bị phản bác, họ lại hứa hẹn, bảo rằng bây giờ đang trúng 2 tháng nhuận, xấu, đợi qua hết 2 tháng rồi tính chuyện cưới hỏi. Và chúng tôi lại tin, lại hy vọng... Chúng tôi hy vọng, tin, và chờ... Hai tháng trôi qua trong im lặng, và họ vẫn tiếp tục lặng im... Anh ấy đợi mãi mới về nhà giục. Họ xuống nhà tôi lần nữa, báo với chúng tôi rằng, 2 chúng tôi không hợp tuổi, năm nay không cưới được, sang năm sau mới có ngày tốt. Nhưng năm sau anh ấy bị gọi đi nghĩa vụ quân sự rồi, đợi khi nào anh ấy về, lúc ấy hẵng tính. Đợi được thì đợi, đợi không được thì thôi. Họ là nhà trai, họ có quyền quyết định... Sau đó, khi về tới nhà, ngay lập tức ba mẹ anh ấy bắt anh ấy chia tay với tôi, và bắt anh ấy phải bỏ việc để rời xa tôi, đi đến một thành phố khác làm. Mẹ anh ấy còn tuyên bố: "Tao nói rồi mà mày không nghe, không chia tay nó, coi chừng tao kêu xã hội đen!" Có lẽ đấy là lần đầu tiên trong cuộc đời chúng tôi nhận ra rằng, cuộc sống này tràn đầy giả tạo, mưu toan và không đẹp, không suôn sẻ như chúng tôi vẫn mơ tưởng. Chúng tôi thấy đau, đau lắm. Và anh ấy còn đau hơn tôi gấp bội lần, khi nhận ra ba mẹ mình là như thế nào... Nhưng anh ấy quyết tâm không từ bỏ... Anh ấy nhờ sự giúp đỡ của tất cả mọi người xung quanh, để nói giúp anh ấy, khuyên giải ba mẹ anh ấy. Và ba mẹ anh ấy tuyên bố: nhà tôi nghèo vậy, đừng hòng họ cưới! Tôi đeo theo anh ấy cốt cũng vì tiền thôi chứ yêu thương gì! Vâng, tôi đã hiểu, mọi lý do, chung quy lại cũng chỉ vì nhà tôi nghèo, tôi không có ba, tôi muốn lợi dụng anh ấy mà thôi... Thật xót xa... Anh ấy gần như muốn nổi điên lên. Để xoa dịu, ba anh ấy bảo rằng: Tao nói tụi bay không nghe, thì tụi bay muốn làm gì làm, tụi bay muốn cưới thì tự cưới đi"! Vâng, ông ấy là người lớn, ông ấy đã nói dõng dạc, rành mạch như thế, nhưng khi anh ấy hỏi mượn sổ hộ khẩu để đi đăng kí kết hôn, thì ông ấy lại bảo rằng: " Mày muốn đi đâu thì đi, mày cứ chơi chán rồi về. Còn sổ hộ khẩu, đừng hòng tao đưa!" Chúng tôi đã hiểu, họ sẽ mãi mãi không bao giờ cho phép chúng tôi ở bên nhau, vì tôi nghèo... Nhưng có một điều tôi mãi vẫn không biết được, rằng họ cũng có con gái, nếu một ngày con gái họ cũng bị đối xử giống như tôi, không biết họ sẽ vui hay buồn ... Người ta bảo, gian nan mới biết chân tình, và cảm ơn cuộc đời đã cho tôi biết rằng, tôi đã chọn đúng người đàn ông để gửi gắm cuộc đời. Anh ấy không bỏ rơi tôi. Anh ấy bảo, công ơn ba mẹ rồi anh ấy sẽ trả, nhưng anh ấy sẽ không bao giờ đánh mất tôi. Anh ấy lựa chọn rời xa gia đình, rời xa chốn lừa lọc, toan tính, để chọn tôi. Trời không phụ lòng người, chúng tôi vẫn đăng kí kết hôn mà không cần sổ hộ khẩu. Anh ấy bảo rằng, dù không có đủ họ hàng hai bên, nhưng anh ấy vẫn muốn cho tôi một lế cưới đàng hoàng, vì đời người chỉ có một lần. Thế là chúng tôi quyết định tự tổ chức đám cưới, dù cho sẽ nợ nần. Chúng tôi có niềm tin, tin khi mọi gian khó qua đi, chúng tôi sẽ được hạnh phúc. Gia đình anh ấy tạm yên ắng, nhưng chúng tôi lại gặp phải những khó khăn tiếp theo. Anh ấy trước giờ được bảo bọc, không biết gì về đời, ba mẹ cho bao nhiêu thì tiêu bấy nhiêu, giờ ra đi, chính là hai bàn tay trắng. Còn nhà tôi nghèo, mẹ đau bệnh, em nhỏ, công việc mới bắt đầu. Tiền đâu để tổ chức đám cưới bây giờ? Chúng tôi bắt đầu hỏi mượn bạn bè, người thân. Đúng là lúc hoạn nạn mới biết ai là bạn, ai cũng lảng tránh, ai cũng không có tiền. Chỉ có 3,4 người bạn đồng ý cho chúng tôi mượn. Bế tắc, buồn bã, tuyệt vọng, chúng tôi đánh bạo đi vay tiền. Thế là mọi công tác chuẩn bị cho đám cưới ngay lập tức tiến hành một cách khẩn trương. Mẹ tôi cũng đồng ý cho chúng tôi tổ chức, nhưng bà vừa xót con, vừa buồn cho số phận. Phận nghèo, mãi phải khổ hay sao? Ngày đám cưới, bà con một số người lảng tránh không dự, rằng có quen biết, sợ mất lòng ba mẹ anh ấy, rằng cẩn thận gia đình anh ấy phá đám cưới.... Đúng là trời không thương thì không thương cho tới cùng, ngay sáng ngày cưới, mưa bão ngập trời, nước lũ dâng lên. Hai đứa phải đi bộ lội nước mấy tiếng liền để đến địa điểm tổ chức. Thời tiết như vậy, người có lòng cũng không đến được. Bạn bè đến chúc phúc chỉ vỏn vẹn hai mươi mấy người, cộng thêm bà con họ hàng bên phía tôi, chỉ có vậy... Nhưng chúng tôi không buồn. Bởi bây giờ, chúng tôi chính thức được ở bên nhau, chính thức được công nhận. Bỏ lại đằng sau sự phản đối, bỏ lại những xì xào bàn tán, rằng tôi có bầu nên vội cưới, rằng tôi đeo bám anh ấy vì tiền,... Không sao cả, chúng tôi đã là vợ chồng. Đó có lẽ là ngày hạnh phúc nhất, ngày vui nhất trong đời, cũng là ngày xúc động nhất, biết ơn tất cả mọi người đã cố gắng đến chúc phúc cùng chúng tôi. Khó khăn qua rồi, mưa bão qua rồi, chúng tôi nhất định sẽ hạnh phúc!!! Độc Bước. Có lẽ bây giờ những câu chuyện này như chỉ có trong cổ tích, nhưng dù có dù không tất cả cũng chỉ để nói lên một điều; yêu nhau nhiều thì hãy vì nhau, cả cuộc đời đừng vội buông lời chia cách- khi mà bản thân ta còn có thể giữ được người mình thương. Nếu hết yêu hãy giải thoát cho nhau, nếu cần nhau xin hãy vì nhau đến bạc đầu..<3. Đừng vội trao nhau những lời hứa để rồi vội vã ra đi khi trời chợt đổ mưa- để lại mình ai trong cô đơn, lạnh lẽo.