Bình luận

Thích cái kết quá. Tự hỏi mình yêu 4 năm mới cưới bh rốt cục tình yêu còn lại gì ?. Chả còn gì ngoài đứa con là thứ rằng buộc. Cuộc sống bị cuốn đi bởi những thú vui ngoài kia mất rồi. Kết hôn rồii. Vợ k phải là tất cả nữa
Phụ nữ kết hôn chẳng mong gì hơn là có 1 gia đình, 1 ngôi nhà và 1 người chồng cho mình cảm giác an toàn, mà tình yêu thì chưa bao giờ đi đôi cùng an toàn cả mà đi cùng n là ghen tuông, là giận hờn thậm chí là hận nếu chẳng trọn vẹn, vậy thì tại sao k chọn sự an toàn?? Cuộc sống này k chỉ có tình yêu, vì đi cùng n là vô vàn những đau khổ, nếu tìm đc 1 ng tốt ,yêu mình, có thể cho mình 1 cuộc sống an yên , thì sao lại phải bỏ lỡ vì những suy nghĩ k đâu. Cứ làm điều mà trái tim cho là đúng thì chẳng sợ phải hối hận đâu
Đấy là c lấy được anh chồng tốt k phải lo nghĩ về kinh tế thôi.Nếu mà lấy phải người k đủ điều kiện kinh tế, k được đi làm như đi chơi, mấy ngày lại đi du lịch mà k yêu người ta thì c chịu đựng được bao nhiêu thời gian khi k có tình yêu tình thương, mai sau có con cái cái gì cũng cần có tiền lúc đó c sẽ thế nào.
Thương cho thằng chồng kia vaiz. Như kể thì nhà nó có điều kiện, nó thiếu gì gái, chẳng qua nó ngu thôi. Chuyện kể tiếp thế này theo webtretho :)): 1 thời gian sau thằng ny con này yêu sống chết quay lại, con này lao vào ngoại tình, cuối cùng cũng bị phát hiện và bỏ nhau
Cuối cùng thì yêu cũng sẽ biến thành thương, nó giúp ng ta ở lại bên nhau đến hơi thở cuối cùng. Đừng có dại mà theo đuổi ng mình yêu, chẳng qua cái ko có đc bao giờ cũng đẹp đẽ Thứ phù hợp với mình nhất mới là cáu tốt đẹp nhất. Đúng quá.
Mỗi người có một sự lựa chọn. Yên thân là một lựa chọn. Sống bình an là một lựa chọn. Ko ngó nhìn, ko cân đong đo đếm vs cuộc sống xung quanh là một lựa chọn.Lựa chọn nào cũng có cái giá của nó. Bình yên cũng có cái giá của nó. Có thể cô gái ấy đã đánh đổi năm tháng thanh xuân của mình cho chàng trai năm ấy, những đau, thương, cay, đắng đều nếm trãi cả. Và đi qua những tổn thương ấy, đã đến lúc cần cho trái tim được chốn yên bình. Yêu hay thương sẽ ko còn quan trọng vs người đã từng nếm đủ những đắng cay của nó, cái cần nhất là cảm giác an nhiên.
Người ta vẫn cứ bảo hãy lấy một người yêu mình. Vậy thử nghĩ. Bạn thức dậy mỗi sáng bên cạnh người mà bạn không muốn. Họ không có mùi hương mà bạn thích, bạn không trò chuyện nhiều vì cả 2 không có nhiều chủ đề chung. Bạn không có động lực để dậy sớm làm bữa sáng cho họ, hay pha cho họ 1 tách cafe. Bạn không muốn hoàn thiện bản thân hơn trong mắt đối phương. Việc bạn cố gắng để yêu một người, thời gian đôi lúc không phải là giải pháp.
Thật ra cái bạn thấy được chưa chắc đã là tất cả. Có thể bh thong dong vui vẻ nhưng biết đâu sau đấy là những nỗi niềm. Ai cũng có nỗi niềm riêng cả. Nhỡ đâu chỉ thương nhau mà ở bên nhau rồi đến một ngày người thứ ba xuất hiện cái tình yêu mãnh liệt nảy sinh có thể lí trí mà k gạt đi cái thương kia. T e là khó. Vì dù sao yêu và được yêu, yêu thương vẫn là tốt nhất chứ đừng nên yêu hay thương không thôi. Có yêu thì mới thương. K thì rất dễ lẫn với thương hại nữa. Mà bất cứ ai cũng k muốn thuong hại. Chỉ mong như chị nói, mong bạn chị là thương trước rồi yêu sau . Vẫn là thương yêu chứ kp thương hại một ng chồng tốt với mình mà ở lại vì cho rằng mình nên thế. :)
Thôi thì yêu làm chi để rồi đau khổ, yêu rồi cuối cùng cũng có được gì đâu, ngoài thất vọng và nước mắt... Cứ thế đi qua tuổi xuân vậy, vui có bạn bè, buồn cũng có chúng nó, mà đôi khi chỉ có một mình... Từ bao giờ cũng k muốn yêu ai, cũng chả muốn ai yêu mình, chơi vơi lạc lõng giữa tuổi trẻ ngạo ngễ... Đợi, đợi ng mình thương,ng thương mình, và đợi đến 1 lúc nào đó có lẽ lấy đại 1 ai đó, ng mà mình k nói yêu, cũng chả nói thương, chỉ là cảm thấy cần nhau trong cuộc đời này là đủ, ng mà thời gian đong đầy tất cả, gắn bó với nhau cả cuộc đời...! Tuổi trẻ k có hẹn hò, k có tình yêu, có buồn đến vô vị k nhỉ...?
Ai định nghĩ được yêu và có ai định nghĩ được thương Người ta ns lửa gần rôm lâu ngày cũng cháy... Đúng thế tại sao ng ta yêu nhau mấy năm trời vẫn có thể chia tay.. Tại sao co người ms gặp nhau vài lần đã yêu, đã thương..... Đừng bao giời hỏi tại sao cả? Vì tình cảm xuất phát từ sâu trong tim. 2 ng đến với nhau... Cưới nhau...chưa chắc họ đã yêu đã thương..... Nhưng vì sao họ lại có một cuộc sống hạnh phúc.... Nhưng ngược lại một cặp đôi khác cưới nhau tình yêu tràng đầy, tình thương vô cùng lớn... mà s vẫn đỗ vỡ. Ai lý giả được... ? Phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng... Đúng vậy.... - tình yêu không quyết định được..... Quan trọng trong hôn nhân là cả 2 có biết a trân trọng và vun đắp hay không?
Suy cho cùng là đúng hay sai cũng k còn quan trọng nữa,có lúc người ta sống với nhau bằng tình nghĩa vẫn dài lâu đó thôi. Nếu đủ an phận, đủ lý trí sau mọi tổn thương thì cứ lựa chọn người yêu mình cho đời bớt sóng gió đi :)
"Suy cho cùng tuổi trẻ sinh ra là để vấp ngã, thất bại là để mơ ngày thành công. Nhưng... khi quay đầu nhìn lại quãng đường đó... thành công hay thất bại... lắm lúc, chẳng biết điều gì lưu luyến trong tâm can nhiều hơn..." Đôi khi có những điều hạnh phúc giản đơn xung quanh ta nhưng mãi chẳng nhận ra !
Cũng đã từng kiếm một người thương mình, mà cuối cùng cũng ko ở lại đến giây phút cuối, có lẽ mình đã cầu toàn quá nên đánh mất ty của ng đó, cũng có lẽ ng đó ko yêu mình đủ nhiều để vượt qua...giờ cũng chỉ muốn lấy chồng 1 cách bình yên, cùng nhau vun đắp, không thử thách gì nữa, mệt rồi...
Chuẩn mà, hồi còn nhỏ nghĩ tình yêu là sức mạnh vượt qua tất cả, nhưng sống lâu mới thấy tình yêu không đủ sức đó đâu. Là thứ yếu thôi.
Một ngày nào đó, bạn của chị sẽ có lúc hối tiếc vì phút giây nào đó đã chọn anh kia như một biện pháp an toàn để giờ đây bẽ bàng... thương người và cả thương mình. Tình cảm, suy cho cùng là một chuyện khó nói, chúng ta nhiều khi cứ tự tin chọn người mình yêu mà gạt bỏ đi người yêu mình. Nhưng mà chị ơi, chị có thấy rằng, chọn anh ấy như một sự an toàn, khiến anh ấy trở nên đáng thương hay không, anh ấy đâu cần sự thương hại như vậy. Dù sao đi nữa, nếu một ngày phải đứng giữa ngã 3 đường, chọn giữa người mình yêu và người yêu mình, thì đừng chọn lựa gì cả, để mọi chuyện thuận theo tự nhiên đi, vì suy cho cùng chuyện yêu là chuyện của hai người, có đâu yêu thương một chiều nào là trọn vẹn.
Vì chồng cô ấy có điều kiện,chả lo nghĩ gì mới đi làm như đi chơi,dăm ba hôm xách vali du lịch.Còn nếu khó khăn,vất vả,sóng gió ập đến nhiều lúc có tình yêu mới có khả năng vượt qa đc ?
Mình đọc được ở đâu đó thế này : Khi người ta hết yêu nhau rồi thì người ra sống với nhau vì tình thương, vì vốn dĩ nếu cư là yêu nhau mà lao vào nhau thì há chẳng phải không khác gì chó lợn hay sao. Yêu và Thương đi kèm với nhau là vì vậy.
nếu nhất định phải cưới cũng đâu cần cưới ng mà mà mình k thương. Hạnh phúc là do mình tạo lấy, mắc gì phải kiếm đc 1 ng để thành vợ thành chồng rồi coi đó là hạnh phúc. Sống để đi tìm hạnh phúc do chính mình tạo ra, tự quyết định cảm xúc của bản thân. Tình yêu thì cũng nằm trong sự lựa chọn của não bộ
- "Để tôi luyện con người đau thương là cách hữu hiệu nhất", điên cuồng theo đuổi một ai đó chưa chắc họ đã toàn lòng nhìn mình :)) Chữ thương nhiều lúc lại quan trọng hơn một chữ yêu
Lâu lắm mình mới đọc 1 cái confession ko nói về vấn đề chia ly mà là hợp lại ? Cho đến cuối cùng , thứ phù hợp nhất với mình mới là cái tốt đẹp nhất ☹ ?
Do chị kia may mắn nên gặp đc ck tử tế chứ chuyện hôn nhân hên xui lắm. Lấy bừa nhưng tốt số còn lấy bừa mà gặp ko đúng ng thì đầy ra đó. Chuyện đừng theo đuổi người mình yêu hay ko cũng là 1 chuyện may rủi. Người tốt số thì lấy ng mình yêu hay ko yêu đều sung sướng chứ ng đã khổ thì lấy ai cũng khổ. Quan trọng mình lựa chọn kĩ càng trc khi quyết định và ko đc hối hận.
"Đừng có dại mà theo đuổi người mình yêu, chẳng qua là cái không có được bao giờ cũng đẹp đẽ, nhưng chỉ là trong tưởng tượng thôi. Thực tế thì thứ phù hợp nhất với mình mới là cái tốt đẹp nhất. Một người phụ nữ nhất định phải chọn cho mình một đôi giày thật vừa vặn, chứ không phải một đôi giày đẹp mà đau chân. Đi lâu sẽ đau lắm đấy, vừa vặn bao giờ cũng tốt hơn. Không những là đi đứng mà còn có thể bay nhảy." <3 thấm quá :))
Tuổi trẻ ta thường khát khao 1 cái gì đó mãnh liệt, phải thật đặc biệt, chết đi sống lại vì tình yêu đó. Nhưng mà duyên vợ chồng phải tu 10 kiếp. Nó chỉ cần chữ THƯƠNG và TRÁCH NHIỆM, đã có thể răng long đầu bạc bên nhau. Nếu mà lấy được 1 người vừa YÊU, vừa THƯƠNG, lại còn có TRÁCH NHIỆM, biết CHIA SẺ thì đó là hạnh phúc viên mãn. Đời người chỉ như 1 con thuyền thả trôi theo dòng nước. Ai sẽ là du khách bước lên 1 con thuyền với ta. Cùng trôi, cùng trải qua bão tố.??? Chúc bạn luôn hạnh phúc với lựa chọn của mình.
Khi chữ thương nó đến trước chữ yêu, ta đã xem họ như 1 người thân trong gđ r, muốn đau nỗi đau cùng họ, muốn chia sẻ, quan tâm. Tự hỏi từ thương ấy có thể trở thành yêu được k?
yêu đơn thuần là cảm xúc , mà cảm xúc là loại tìh cảm nhất thời. đến cuối cùg chỉ cần bìh yên nắm tay một ng qa dòg đời là đủ
"Tao thà không giàu" nhưng cứ cuối tuần lại được đi du lịch khắp nơi thế cũng "tạm" được rồi. Gặp nhau 1 tuần rồi yêu nhau luôn, thử hỏi đấy là vì cái gì. "Không phải yêu" thì n là cái gì nhỉ :))
Tôi á. Tôi lại đang cố gắng kiếm thật nhiều tiền để không lấy chồng. Khi giàu rồi tôi sẽ ở nuôi bố mẹ, rồi làm từ thiện. Tôi k sợ cô đơn :))
Cũng giống như lô đề thôi. Đôi khi những con mình kết nổ đĩa ra đánh cả tháng không về. Còn những con vu vơ vớ vẩn lại về. Các em à. Lấy chồng thì phải mạo hiểm 1 chút. Đừng nghĩ rằng mình thông minh có thể lựa chọn một cách sáng suốt. Tuy anh nát như vậy thôi biết đâu sau này anh lại ngon thì sao. Ahihi
Đây là lần t2 tôi đọc confessions, nhưng lần này là chủ động, cái sự vô tình đọc lấy 1 câu chuyện mà hoá ra là cái duyên, t tính đọc confessions xem nó ra sao mà bọn bạn t hay đọc :)) t thầm nghĩ là t sẽ viết confessions đấy! Vậy mà ngay cái lần đầu chủ động đọc mà tôi thấy có bóng dáng bản thân trong đây, phải chăng là từng đổ vỡ nên t không còn muốn yêu nồng nhiệt, bạn k cho bản thân mình quá tin vào lời hứa vào tình yêu! T đè nặng chữ " thương " hơn chữ " yêu" t tin vào thời gian và sự chờ đợi, vào sự chủ động của đối phương hơn là những lời nói ngọt ngào ! Sẽ đến một độ tuổi bạn cảm thấy dè dặn trong việc yêu một người :)
Cuộc đời của mình chỉ có một. Và mình luôn quan niệm "hạnh phúc là hành trình chứ k ph đích đến". Dám yêu dám hận mới là tuổi trẻ. Chưa yêu đã sợ yêu quá nhiều rồi sợ đau chả phải cuộc sống an toàn trong sự nhạt nhẽo. Cái gì dễ dàng có được thì cũng dễ dàng đánh mất. Dù là ai là gì đi nữa có hàng ngàn câu chuyện như thế này xảy ra trước mắt thì mình cũng k thể phó mặc số phận của mình cho người mà mình không yêu thương được, mình luôn tin hạnh phúc là món quà của sự chân thành .