Bình luận

Thực ra đường học k phải là con đường duy nhất dẫn đến thành công Nhưng có học thì vẫn hơn ít ra mình còn có kiến thức sau này Nhưng nếu biết mình k đủ sức để thi vaò trường thật tốt thì đi làm cũng được À hoặc là chọn một thứ tiếng học thật giỏi ý xin việc ms dễ Tớ đã chọn TIẾNG VIỆT và giờ vẫn thất nghiệp đây ??? Chốt :Gắng theo đuổi ước mơ và học nha
c ơi, c động viên em gái nhất định phải đi học tiếp nha c <3 dù có khó khăn như thế nào, dù lên đại học có phải đi làm thêm sml nhưng vẫn vui và hạnh phúc hơn nhiều so với việc ngày ngày lên xưởng làm 1 việc c ạ. cố lên chị <3 = tâm sự của 1 người bỏ học làm công nhân=
Đồng cảm :( Cám ơn vì gia đình đã hy sinh cho con rất nhiều . Đặc biệt cám ơn và xin lỗi anh đã từ bỏ ước mơ của mình chỉ vì người em này :'( hứa sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng mọi người <3
Mình cũng có em nhưng là em trai... Là chị mà đâu phải anh trai. Cũng không thể hiểu em mình ntn khi nó đang ở tuổi mới lớn. Ước mơ là gì. Thích gì. Lắm khi là nó đang lạc lối trong chính suy nghĩ của nó. Nhưng mình cũng không thể nói chuyện và san sẻ mọi thứ... Lắm khi cũng muốn đóng vai anh trai để cùng nó,cùng nhau vượt qua mọi chuyện nó đang gặp phải nhưng cứ sợ không làm tròn vai trò đó. ... Lắm khi nó ương bướng chỉ biết la mắng nó. Mắng xong rồi lại thương nó nhiều hơn..... Ai cũng thế thôi làm anh hay chị cả đều có những suy nghĩ như thế. Thương em nhiều nhưng chẳng thể nào nói thành lời.. =]].
Học đại học là một trong muôn vàn con đuờng đi đến thành công. Mình thấy 2 chị e đều là nguời có cá tính đấy. Nếu chỉ đơn giản là muốn e gái trải nghiệm học đại học thì không nên. Bạn nói e bạn học không tốt lắm, nhưng có cá tính và khôn ngoan. Hãy tin tuởng vào e gái bạn thay vì khuyên nó làm theo trải nghiệm của bạn. Chắc gì e gái bạn thích điều này.
Thật ra thì muốn thành công đâu phải cứ buộc phải học đại học đâu. Bạn đi thẳng Trần Duy Hưng khi nào thấy Huỳnh Thúc Kháng thì rẽ phải. Đến ngã tư đầu tiên rẽ trái là Thành Công đó =]]z
Chào e cô gái: T viết đây cho e vì những cảm xúc không phải là nhất thời. Mà là sự từng trải-Với e. Ranh giới giữa đúng và sai nó mong manh lắm e ạ. Không ĐH vẫn thành công, học ĐH về quê đi cày đầy đấy thây. Nhưng e ạ. Thanh xuân là thứ mà e nên và cần sử dụng 1 cách hợp lý và ý nghĩa. Đừng vứt nó vào mấy cái xí nghiệp đầy hoá chất hay chất thải.tội nghiệp nó e. Rồi nữa. Khó khăn ư. Nhiều lắm e. E biết đi xe đạp k?? Hồi tập xe e thấy khó không?? E ngã bao lần chỉ vì tội đạp xe mà chỉ nhìn xuống đất. Từng đấy đủ khó chưa e?? Ắt hẳn là chưa. thế thì bé hơn đi: để đi được e ngã bao lần đổ bao nhiêu nước mắt e nhớ hết không? Mọc răng ngứa lắm không cho tay vào miệng e không chịu đc. Khó không e? Khó để biết mình đang đúng hay sai. Đi ngược hay đi xuôi . Đang mặc áo giữa đám ng cởi truồng hay là mặc áo mưa khi trời nắng . Nhưng e ạ: Đúng sai quan trọng. Nhưng cái thành công trong đúng và sai chính là thời điểm, "thời điểm" e ạ. ĐH không cho ta tất cả. nhưng là cái thể hiện cho trình độ văn hoá mỗi ng. Là cái mà để nhận ra rằng thằng đi học về nhà làm ruộng nó khác với thằng ở nhà đi cày. Rồi nữa e ơi. Khó khăn khi e nghĩ có nen đi học hay không?? Kinh tế, gia đình, nếu đi học đủ tự tin đi làm thêm năm nhất không? Hỗ trợ kinh tế gđ??? Rồi ở giảng đường đại học sẽ cho e biết tất cả.
Cfs thường là nơi tìn sự đồng cảm, tìm người ủbg hộ thôi. Hơi khắt khe nhưng thấy như thớt viết lên đây để tôn lên mình tốt đẹp á, nếu thật sự thương thì tìm cách mà giúp em thớt với THỰC HIỆN nó, cảm giác thấy thớt giả tạo sao sao ấy, phát tởm
Còn nhớ ngày mk quyết định ko hk dh, đi làm ngoài hà nội h đó cũng đang h làm, eg ở quê điện cho mình bảo' hay e ko thi đại học nữa nha, e chỉ thi tốt nghiệp thôi' thực sự lúc đó nghe mà nhói lắm, là atrai mà nghe eg mình nói vậy nước mắt cũng chảy, chỉ biết bảo e thôi m cứ đi học đi, t lo được cho m nhưng rồi nó cũng ko thi đại học. Nhiều lúc nghĩ mình vô dụng ko lo dc cho ng thân gd, chẳng ai muốn eg hay etrai mình phải khổ, ra đời bươm chải kiếm sống cả. C giác đó chẳng bh quên được, hôm đó mình đã phải suy nghĩ suốt nó bỏ dh liệu cuộc sống sau này có tốt hơn ko? Hay lại khổ như a nó. Thấm thoát cũng đã 2 năm, nó bỏ học theo mình đi làm, rồi sắp tới lấy ck, thực sự ko muốn nó lấy sớm vì nó còn quá trẻ, còn quá nhiều ước mơ, tuổi of nó là đi khám phá, hiểu được cuộc sống , có dc kiến thức ra ngoài xã hội rồi mới biết nghĩ đến việc cưới. Ko muốn nó phải khổ, ko biết về gia đình bên ấy có đối tốt với nó như là bên gd mẹ đẻ ko nữa. Tương lai mờ mịt quá. Đời ng ngắn ngủi. Sinh ra lớn lên và chết đi, bám lấy xã hội mà sống, ko còn thời gian để dành cho mình một chuyến du lịch tận hưởng hết hương vị của cuộc sống này.
Chào cả 2 chị em. Chị hi vọng em gái của em sẽ đọc dc những dòng chị viết. Chị học kinh tế quốc dân .Chị cũng sinh ra trong gia đình khó khăn. Tự lập và cá tính. Năm nhất chị đã tự đi gia sư và vẫn học hành ổn. Hồi đó chị đi dạy 2 ca 5 đến 7h tối. 7 h đến 9 h đêm căn giờ giữa 2 ca cách nhau 15.30 phút để có thể đúng giờ đi dạy. Chị đã vượt qua 4 năm đại học tự lo cho bản thân tự mua xe máy. Tự mua laptop . Gia đình mỗi tháng hỗ trợ 1 triệu . Có khi k cần gửi. Hãy đi học để trải nghiệm môi trường sinh viên năng động. Tìm 1 những ng bạn tốt. Tìm dc 1 người chồng xứng tầm với mình . Đừng chôn vùi mơ ước khi em quá trẻ. Cuộc sống khó khăn nhưng hãy tiến bước. Đừng lùi. Khi ra đại học rồi em hãy liên hệ chị nhé. Chị sẽ bày cho em kinh nghiệm gia sư và tâm sự khi em buồn. Bây giờ chị kinh doanh hệ thống trang sức . Em cần chị có thể hỗ trợ công việc làm thêm cho em. Chúc em đạt đến đỉnh vinh quang mà em muốn.
Mình 98er đây....cách đây 1 năm, chắc 100ng thì 99 người khuyên mình nhất định phải học đại học... Người lớn nói rằng còn trẻ mà hãy đi học đi. Lúc cha mẹ còn nuôi đk, đừng ra đời bươn chải làm gì khổ lắm, sau này cứng cáo hẵng lo. 18t chưa phải tuổi lo về kinh tế đâu con. Còn anh chị thì bảo, học đại học vui lắm e à, xa gia đình sống cuộc sống sinh viên thú vị lắm. Vẽ ra bao nhiêu màu hồng, cố gắng thuyết phục mình rằng dù học trường nào thì ít nhất cũng phải trải đời sinh viên để sau k hối hận. Rồi là.... Dù gì nếu ra trừơng k xin đựợc việc cũng đã cứng cáp hơn nhiều này nọ. Có lý đấy. Nhưng mình lại nghĩ khác. Từ lúc lên cấp 3, mình đã khẳng định rằng, mình sẽ k học bất cứ một trường nào sau cấp 3 nữa, mình chỉ học để. Vừa đậu tốt nghiệp thôi, mình dành thời gian cho việc chơi là phần nhiều. Trải qua hết thú vui, cũng như nhiều cung bậc cảm xúc của tuổi học trò...kết bạn nhiều hơn. Nghich phá nhiều hơn ( k quá đáng nhé, mình có chừng mực). Để rồi sau khi tốt nghiệp mình đã k và chưa bao giờ hối hận về những gì mình đã làm. Cấp 3 chơi đủ rồi. Học một cái nghề chắc tay, hoặc đi đây đi đó làm việc trải nghiệm cuộc sống bên ngoài. Rất là thú vị. Chưa bao h mình hối hận