Bình luận

Tôi cũng rất may mắn khi được là một trong số rất ít người thực hiện được ước mơ của mình. Hồi bé tôi ước mình được làm chú bộ đội cụ Hồ, cầm súng bảo vệ tổ quốc. Giờ đúng cầu gì ước thấy, e đi lính đc 1 năm r :v Thôi chào các bác e đi gác tiếp đây :))
Người ở trong thì muốn ra người ở ngoài thì muốn vào. Tôi là 1 gv và tôi sẽ nói vs bạn đó là 1 qd sai lầm. Là giáo viên ai cũng nhiệt huyêt và y nghề nhưng khi đồng lương ko đủ cho cs thì bạn ko thể thực hiện nổi ước mơ đó đâu.
Đầu tiên đọc đến đoạn thực tập ở công ty nước ngoài t đã mường tường ra cuộc tình giữa 1.55m và anh Tây 1.91m hóa ra ko phải, mừng cho bạn ! Hãy cứ theo đuổi đam mê bạn nhé, tôi đam mê tốc độ, những cung đường lạ và cả công nghệ nên mình chọn Grab, và hiện mình vẫn đang theo đuổi đam mê đó, bạn nào đi grab thì gọi mình nhé
Đọc bài của bạn, mình cũng tự hỏi ước mơ của mình là gì? Ngày bé thì ước mơ thành siêu nhân, trên đường đi học nhìn cột điện mà cứ nghĩ mình tót được từ đỉnh cột này sang cột kia. Lớn lên tí ước mơ làm cầu thủ bóng đá, để được chạy, được nghe tiếng la hét của khán giả. Rồi ca sĩ, rồi diễn viên, tiểu thuyết gia, họa sĩ truyện tranh, luật sư, thậm chí là nhà du hành vũ trụ. Giờ thì mình chỉ là một nhân viên bình thường trong một công ty xây dựng, chẳng có gì đáng để nhắc đến. Có lẽ càng lớn lên, ước mơ của con người càng thực tế hơn, có những ước mơ đã chết cùng hoài bão, khao khát tuổi trẻ, chết từ khi còn chưa thai nghén. Giờ, có lẽ mình chỉ một mơ ước rất nhỏ, có một tổ ấm, có một người vợ hiền, thỉnh thoảng chiều chiều ra ngoài hiên hóng gió, vợ nhổ tóc sâu cho mình, mân mê mái tóc. Ngắm mình già đi, rồi chết. Bạn à, cuộc sống nó nhiều màu sắc và cũng nhiều điều khắc nghiệt lắm, nhưng hãy luôn giữ cho mình, một ước mơ, dù là nhỏ nhoi. Và có một người để tin tưởng, để yêu, để dựa vào chẳng phải là một điều rất tuyệt vời hay sao? P/s: Đây là một cái cmt đã cũ, nhưng cũng là một cái tôi rất tâm đắc, sau hơn một năm, tôi lại dùng nó, bây giờ thì tôi đã tìm được một người để tin tưởng, yêu, và dựa vào, rất cảm ơn NEU Confessions.
hồi còn bé tôi đã từng mơ ước đc đứng trên bụp giảng với tà áo dài thước tha... nhưng r đến năm tôi vào lớp 4,mẹ từ cỏi chết trở về sau 2trận bệnh. thương mẹ thương ngoại chạy jk tìm bs đêm khuya... tôi đã hứa và ước sẽ trở thành bs. ước mơ đấy chưa 1lần tôi từ bỏ... nhưng vì khả năng k cho phép.t trượt đh y vs số điểm k cao 20đ. nhưng tôi k từ bỏ qđ đi đường vòng từ bật trung cấp. ai cũng bảo tôi ngu. trung cấp y ai đâu mà tuyển,số đ t đạt đc k thấp so vs những trg đh khác,s đeo đủi cái ngành k có tương lai? hi. thiếc nghĩ tương lai của t k cần ngkhac định hướng cho... tôi học là vì tôi thjk,1phần là vì tôi hứa. và t học là để có kiến thức để lo cho gđ. chứ k học để jk làm... kiếm tiền đúng là quan trọng nhưng sk gđ mới qtrong hơn.:))) đừng ai đặt vấn đề việc làm vs tôi... vs tôi nó có thì tốt. k thì thôi tôi k hối hận con đg mình đã và đang đi