Bình luận

:v ông có bị ngu không. Tôi chỉ nhường ng già, phụ nữ có thai, trẻ em chấm hết. =)) Với thâm niên đi xe bus trên dưới 10 năm của tôi nhé. Trc khi nhường. Hỏi rõ. Cô bác xuống bến nào, xa không. Ng ta niềm nở nói chuyện, cảm ơn trc thì nhường. Ko thì đơn giản nói 1 câu, cô bác nhớ dặn phụ xe không lại quá bến đấy. =)) còn mấy thể loại mặt khinh khỉnh, mồm ngậm hột thị, thì té đê. Đeo tai nghe. Đọc truyện. :v xe bus là phương tiện công cộng, mình trả tiền vé. :v chỗ ngồi là của mình. Nhường hay ko nhường là quyền của mình.
đi xe bus chỉ nhường chỗ cho người già, trẻ nhỏ, người tàn tật và phụ nữ có thai với điều kiện tất nhiên xe bus phải hết chỗ, bạn sĩ diện hão nhường cho mấy đối tượng không cần phải nhường còn bực mình làm chi? ở văn hóa vn mình người nhiều tuổi hơn ít nói cám ơn người ít tuổi hơn lắm, họ thường nhủ thầm trong bụng và thường nở nụ cười thay cho 2 từ cám ơn.
Cái hồi còn là sinh viên. Hay đi xe bus, gặp tình trạng này nhiều kinh khủng. Cả mấy bạn sv nữ cũng ko nói được câu cảm ơn nữa cơ. Đến nản. Nhiều bạn cứ nghĩ như đó là điều hiển nhiên nên ko cần phải nói 2 cái từ đơn giản ấy.
Thực ra thì người ta ko nói cảm ơn là ko đúng. Nhưng mà cái tôi thấy ở đây là ông cũng rỗi việc cơ. Người ta ko nói cảm ơn ông thì ông khó chịu lúc đó thôi, còn phải hậm hực, giữ lại trong lòng để lên đây viết cfs giải toả làm gì. Tự nhiên lại mua dây buộc mình. Xã hội có người này người kia, chấp làm gì mấy người vô văn hoá chứ. :v
Đúng hôm lọc cọc 5 tiếng từ quê ra giáp bát, lên 32 sắp chết cm nó luôn. Đk lúc sau có bà cô lên xe, tóc tai lượn sóng, maxi tung bay, nước hoa sực nức lên. Chả ai nghĩ già mình cũng chả nhường. Sau xuống chỗ mình, ko ns gì, lấy tay chạm vào mình gảy như kêu chó. Cũng ko 1 lời cảm ơn.Mình vẫn đứng lên, đợi bà ta yên vị rồi bảo:" lần sau cô muốn ng khác nhường ghế thì cô ns họ sẽ đứng dậy. Đừng có gảy tay gãy chân". Sau đó bảo già, này nọ. Mình ns lại thì cũng 4 5 ng còn lại ns bà ta đến cứng họng ko ns đk gì luôn. Người Hà Nội ghét dân tỉnh lẻ, thế sao lên xe bus đi làm chi? Mẹ sinh ra là người đừng sống như chó
Úi, hẹn với thằng bạn ở Times luôn, thằng bạn thớt đẹp trai đấy. :v :v. Tôi thấy rằng việc nói cảm ơn khi người khác giúp đỡ mình là điều hiển nhiên, cái này đúng, nhưng thớt có thấy là mình hơi khó tính quá không, có như vậy thôi mà ôm hận về nhà viết cfs luôn à. Cái gì cho qua được thì mình cho qua, tại số người kia cũng không phải là nhiều mà. Hehe.
Hình như thớt nhạy cảm quá à :)) Lúc thớt đứng dậy cô ấy nghĩ thớt xuống xe nên ngồi luôn chứ k nghĩ thớt nhường chỗ thì sao :))))