Bình luận

23 là cái tuổi chông chênh nhất. K tiền, k tình cũng k sự nghiệp. Cảm thấy mọi thứ đều trống rỗng, đều mới lạ, sụp đổ. Rồi mọi thứ sẽ tốt đẹp lên thôi. Cố lên cô gái ạ!
Cứ cố học cho ra trường, chụp ảnh kỷ yếu, kỷ khỏe các thứ để rồi ra trường mới biết mọi thứ mới chỉ vừa bắt đầu.Với những bạn bố mẹ đã đặt gạch chỗ cho trước thì ko nói vì họ may mắn, còn phần còn lại ngoài nghị lực và sự cố gắng ra chẳng gì cố thể giúp đc bạn. Cứ ra trường, đi làm, bị chửi 1 2 năm đi rồi ắt sẽ có cách đứng vững bạn à, còn những ai bỏ bạn trong lúc khó khăn thì nên nhìn nhận đó là một sự may mắn vì ko trước thì sau bạn à. ....Bên kia đỉnh dốc, người ta đồn thế thôi, ở nơi kia chỉ là ẩn số...câu hát mình thích
A 27 tuổi đây mà vẫn còn non lắm, xh mà em chả có khi nào là đủ khôn và chín chắn cả, cứ cố gắng dần dần r mọi thứ sẽ đâu vào đó hết, còn vde tcam ko yêu thằng này mình còn thằng khác lo gì cứ còn đầy đủ bố mẹ là oke r, chúc e may mắn ^^
đấy, ngta lúc đi học sôi nổi, năng nổ, được bạn bè ngưỡng mộ mà ra trường còn chênh vênh thế này. kiểu tự kỉ ngoài đi học là nằm bẹp ở nhà như mình k biết lúc ra trg có bị dìm chết ngay không :v
Có vẻ bạn chia sẻ khá nhiều về công việc sale, mình nghĩ bạn nên tìm hiểu bản chất "dân sale" là thế nào đã :) có những người đi học năng động, sôi nổi, thành tích tốt nhưng khi làm sale thì lại thấy không hợp, nhưng có người ít nói hơn, lúc nào cũng cặm cụi ai nhìn cũng nghĩ k phải dân sale nhưng lúc nào cũng doanh số cao chót vót. Cái chính là tìm ra "phong cách" của riêng bản thân mình. Mình đã từng làm sale doanh nghiệp cũng như sale dự án, mình nghĩ bạn nên quan sát nhiều hơn, không ngại đi, không ngại giao tiếp với khách hàng. Khéo trong giao tiếp ứng xử, nhiệt tình trong công việc và kiên trì với mục tiêu nếu muốn theo nghề nhé. Cố lên!
Tầm tuổi này ai cũng thế mà b, nhưng sau khi nghỉ làm vc ở những nơi đó b đã thu được nhiều kinh nghiệm và kiến thức đấy còn gì. Còn nếu k chạy xe ôm như mình này tự do cả tài chính lẫn thời gian ?
Tiếng Anh khá là có dùng dc ko, chứ làm Ngân hàng vị trí sale thì cũng có dùng dc đâu, tự tin Tiếng Anh ngon thì làm cái Ielts 7.5 rồi đi dạy ở các trung tâm, phiên dịch kiếm cũng ác đấy. Ko thì cố mà chen chân vào mấy vị trí back vậy thôi. Cùng lắm thì bán trà đá, bán nước mía, mùa này cũng dc :3
Có lẽ là em không hợp nghề sales chăng? Sao em không thử tìm một lựa chọn khác. Trước hết đừng vội thất vọng về bản thân. Có lẽ ở đây những người dưới 30t ko ai là ko cảm thấy mình đang thua kém người khác về mặt nào đó. Hãy đi gặp gỡ bạn bè, và làm mình phấn chấn lên. Sau đó hãy thử cho mình những cơ hội mới nhé!
7h về mà áp lực ư? T đây mới đi làm, từ ngày thứ 3 trở đi tăng ca đều như vắt chanh 8h mới về. Học dốt Dịch thì sai be bét suốt ngày bị mắng. Chả lẽ lại bỏ việc. Áp lực công việc vẹo nào chả có. Cố mà làm đi
Đi làm đúng kiểu như học sinh yếu nhất lớp vậy, bị tất cả mọi bên liên quan chửi :)) lúc đi học quen học giỏi dc m.n tán dương khen thưởng nhiều nên mới đầu đi làm có chút ko quen thôi em, sau bị chửi riết thành quen :)) lì lợm mới bám trụ dc :D biết thế ngày xưa cứ học kém để học cách chịu đựng :D
:)))) lỗi là tại bạn chưa đủ xinh để các anh cùng phòng quan tâm. Chưa đu xinh để sếp dịu dàng và take care thôi. Cứ xinh đi rồi bằng cấp cũng chả là cái thá gì :)))
23 đang còn quá trẻ em ah. 23 chưa nói hết được điều gì vì vậy đừng thất vọng, hãy cố gắng lên. Nếu em không hợp với nghề sale thì em có thể chuyển sang marketing hay các ngành khách. Bước chậm và chắc từ những bước nhỏ nhất thành công sẽ đến thôi em
Ôi, mới có 23t. Mà chả nhẽ mỗi lần sếp mắng lại định nghỉ việc à. Ai mới đi làm cũng thế hết, những cái mình học trong trường chỉ là phần nhỏ so với thực tế cv thôi. Tóm lại, cố gắng mà làm, làm ko tốt sếp mắng thì phải cố mà làm tốt hơn, hơn nữa ko nên mang cv lúc về nhà để nghĩ ngợi làm gì. Tự phiền não làm gì
k sao đâu e, chưa thất nghiệp là hạnh phúc rồi. Vì trước đó e kỳ vọng quá nhiều nên giờ hụt hẫng thôi. Và cg k may cho e là cả cviec + tình cảm "k hẹn mà gặp". Cố lên cô gái. Khi trải qua nhiều thứ còn tồi tệ hơn thì những vấn đề này không là gì cả. Dù có thế nào vẫn phải Sống vui vẻ :)
19t: Vì cãi lời ba mẹ cố tình thi ko tốt để vào 1 trường ko theo ý ba mẹ mà bị cắt toàn bộ viện trợ. Cuộc sống bắt đầu sang trang mới. 19t: Vì cái ý tưởng mà làm đủ nghề tự nuôi sống và có tiền trang trải đại học, từ bưng bê, dọn dẹp, phát tờ rơi... 20t: Sau 1,5 năm vất vả thì may mắn mỉm cười, quen dần và lên làm leader 1 team chuyên tổ chức sự kiện nên thu nhập khá ( 20 - 30tr/tháng ) 23t: Bỏ bằng ĐH dù còn vài môn nữa là đủ ra trường vì cảm thấy không cần thiết. 23t: Nghe lời gia đình nhờ ng quen xin vào làm ở đài TH cáp VTV ( có ng quen xin, và làm có hiêu quả nên chả cần bằng cấp ). Và đó là quyết định sai lầm khiến sự nghiệp của mình chững lại mất 2 năm. 25t: Mở 1 quán cafe khá lớn và bắt đầu kinh doanh lại sau khi bỏ việc "nhà nước". "3 tháng sau chia tay bạn gái sau 5 năm yêu" 25t: Cuôc sống bé tắc, một đứa sống tc nên suy sụp. Công việc kinh doanh khó khăn, quán cafe không ai để ý.. Vài tháng sau từ việc có chút vốn liếng mà sập hết vác trong người số nợ khoảng 150tr. 25t: Sau thời điểm nợ nần, từ 1 đứa được mọi người khen là biết phấn đầu, từ 1 đứa sống cực kì thoải mái chuyện tiền bạc mà trở nên thay đổi. Gia đình bắt đầu nói sao mày bỏ cv nhà nước để rồi thế, hàng xóm bắt đầu kể những câu chuyện về 1 thằng "tưởng mình giỏi mà bỏ việc ngon lành đi kinh doanh". Cuộc sống bế tắc, lỗ đít nở hoa - Tình yêu 5 năm, sự nghiệp cố gắng lụi tàn trong phút chốc. Tắc hơn cả bể phốt so với bạn thớt :) Cơ mà sĩ diện của 1 thằng đàn ông không cho phép mình như vây. Cả thế giới có thể chửi mình nhưng gia đình thì không thể thấy mình là 1 đứa bất tài, không thể để ba mẹ lo dù là 1 xu ! 26t: ( Hiện tại ) Sau khi nguôi ngoai được chuyện tc, mất 6 tháng để đứng lên trả nợ. Và tiếp tục cố gắng phấn đấu đến giờ. Nhận ra vài điều và sống thoáng hơn: - Khi mình khó khăn bạn bè bỏ gần hết ( còn đứa bạn thân giúp 1 ít ), không hi vọng vào phép màu hay có ai tốt bụng đưa tay ra giúp. Tự đứng dậy mới là vương đạo. - Hồi đó còn đi xe đẹp, xài đt hịn sau này thì xe số, đt thì cái cũ mua lâu dùng tạm dù điều kiện cũng chả đến nỗi. - Sống nhẹ nhàng thoải mái hơn, ít suy nghĩ chuyện tình cảm. Cái gì đến sẽ đến tự nhiên. Thay vào đó dành nhiều thời gian cho gia đình hơn. P/s: Đây là nick clone, mình chỉ muốn viết ra để chia sẻ thui ~~
Mình thì nghĩ khác. Cuộc sống luôn có những cơ hội cho những ng biết tìm kiếm. Tại sao các bạn lại trách bạn ấy? Mình đi làm, mình bỏ sức lao động để nhận về thành quả chứ mình có đi xin không của ai đâu? Sếp và nhân viên thực chất là mối quan hệ cộng sinh cùng có lợi. Không ai cho không ai và k ai xin ai. Vì thế nếu nv làm việc k tốt. Sếp có thể góp ý thẳng thắn và nhân viên tự hoàn thiện. Chứ k phải dùng những lời lẽ xúc phạm nhau. Làm như thế công việc có tốt lên đc không ah? Xin thưa là không. Mình 24, bấp bênh và chông chênh. Chưa có gì trong tay. Nhưng mỗi ng chỉ có một cuộc sống thôi các bạn ah. Hãy tìm một công việc mà ở đó bạn được cống hiến trong niềm vui và sự ghi nhận... mình nghĩ bạn nên cho mình một thời gian để tìm kiếm mục tiêu ... k phải bỏ cuộc mà là dừng lại nghỉ ngơi để tiếp tục với mức năng lượng gấp nhiều lần đang có. Chúc bạn luôn vui!
Đã từng vì như vậy, áp lực stress,tụt canxi, ko có bạn bè,bố mẹ ở xa,phải làm báo cáo tài chính cuối năm cho kịp ko hết hạn, rồi hàng hóa hàng ngày khiến chị suy kiệt,ngất vì quá sức, đang chuyền máu trào ra,vì người thấp bé, ko có ai giúp cao hơn cấp giúp ống chuyền,y tá trực ngủ quên k gọi được, tới khi đi ktra thì máu trào quá nhiều, nằm 1 mình trong bệnh viện giống như cả thế giới đang quay lại với bản thân.ko giám nói với bô mẹ vì sợ bm lo, nên phải đối mặt và tự lập, trải qua vài lần thành quen. khi nào bất ổn ra bệnh viên, nếu mọi việc ko cách giải ngồi thiền,nghe thuyết giảng đạo phật là cách chị lấy lại tinh thần. ĐÃ Có lúc trầm cảm tới mức đi làm về ngồi xó phòng khóc vì bị những áp lực từ cv, đồng nghiệp chơi xâu.... nhiều khi kiểu muôn giết ng rồi ý chứ. nhưng rồi mọi chuyện củng ổn và bản thân mạnh mẽ hơn rât nhiều . co những lúc bố mẹ thấy ốm đến tuyệt vọng đã bắt về nhà, nhưng vì cái tự trọng, vì nhận thức bản thân đã lớn, cần phải đối mặt , ko ai có thể giúp mình ngoài bản thân mình. Nếu việc gì khó quá, ko cách giải quyết thi cứ để tự nhiên, cái gi đến rôi đến, đi là lẽ nên đi, Hoc cách thuận duyện thì mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn chúng ta nghĩ
chẳng có việc gì hợp ngay từ đầu cả, chỉ trải qua rèn luyện mà thành thói quen nghề nghiệp thôi, mình bị sếp chửi suốt nhưng vẫn trụ lại, lúc đầu công việc cũng khá khó khăn, tưởng như có thể bỏ tất cả, nhưng giờ đã thành thói quen rồi, kiểu nó vào guống ý, cứ làm thôi. Hãy kiên nhẫn... Có 1 câu thế này: Hãy làm những gì người khác muốn, cho đến khi bạn đủ khả năng làm điều mình muốn. :D
Mình tốt nghiệp cấp 3 ra đi làm các thể loại từ công nhân - bưng bê - kế toán cho đến quản lý (/không học đại học - cũng không có quan hệ vai vế) Do dòng đời đưa đẩy :) Bị lừa lọc lợi dụng bắt lại các kiểu các thứ ... Do mìh học tiếng nên đến hiện tại đang làm cho cty nước ngoài có được mức lương 600$ cao hơn so với các bạn bằng tuổi nhưng để có được mức lương như vậy rấy stress cực kỳ áp lực!! Thế mới nói kiếm được đồng tiền không dễ dàng.. nhưng mình muốn khuyên bạn 1 điều thà rằng stress trong công việc mình yêu thích chứ đừng gượng ép bản thân làm 1 điều gì đó bạn k thích chỉ vì đồng lương nhé -=)))
Cố gắng lên bạn! T bằng giỏi NUCE, tiếng Anh 6.5 IELTS. Không phải xin việc, vì cũng khá nhiều nơi tuyển dụng. Tháng đầu tiên: 1.5 tr (làm đc 20 ngày). Tháng thứ 2: 3.5tr. ... vấn đề là t khá vui vẻ với nó. Nhưng đừng quan tâm quá mấy con số đó, đừng đặt nó làm mục tiêu của bạn. Hãy nhìn vào chính bản thân mình, của ngày hôm nay và ngày hôm qua. Đừng so sánh với ai, mà so sánh chính bản thân mình. Đặt mục tiêu lớn 1 chút, khi còn trẻ, được bóc lột cũng là 1 niềm vui. Không đc mất kiểm soát, hãy tự tin vào bản thân mình! May mắn sẽ đến với những người không ngừng cố gắng! Cách bạn nhìn thế giới quan trọng hơn thế giới nhìn bạn như thế nào. Mọi thứ sẽ ok theo cách của b thôi! ^^
Mình đây này tốt nghiệp sư phạm đi dạy mầm non 5 năm trời. Bỗng 1 ngày đẹp zời tự nhiên thấy chán thế là nghỉ việc. Vẫn nói với gia đình là đi dạy nhưg lang thag mất vài tháng k có 1 định hướng j. Bỗng tự nhiên có cơ hội thế là mình chuyển sag 1 côg việc mà nó chả liên quan j đến ngành mình học cả. Đó là làm sale bảo hiểm cho đến h cũng đc gần 7 năm. Áp lực doanh số thì làm sale nào chả bị. Nhưg mình vẫn thấy may mắn vì quyết định bỏ nghề cũ. Làm bh mình còn làm thêm đc nhiều việc khác. Cơ hội kiếm tiềm càng nhiều hơn. Chỉ là mình có cố gắng có muôn làm hay k thôi.
Mình 23 tuổi còn chưa thi nổi 450 toeic để ra trường, đc như bạn đã ngon. Mà thật sự, đi làm ko nghe chửi đừng hòng khá lên đc. Cứ yên tâm đê, mặc định những thứ đang trải qua là điều phải có trong cuộc đời, sẽ thấy nó nhẹ nhàng hơn nhiều đó
Chị ơi đừq bi quan quá.. chị cố gắng lên.. qua 23t chị sẽ thấy ổn hơn nhiều.. thật đấy.. e k học NEU mà học ngoại ngữ. Nên có môn Cơ sở văn hóa Việt Nam.. cô giáo nói nhiều về vần đề cuộc sốq có cả tuổi tác nữa.. cô ns ở độ tuổi 23 và 27 là 2t thườq k may mắn và suôn sẽ cho lắm troq vc và cả tình yêu nữa.. cô còn ns 2 tuổi này nhất định k đc lấy Ck nữa chị.. chị cố lên.. coi nhữq vấp ngã ấy là kinh nghiệm cho chị để lần sau k vấp pải lần nữa.. bước qua 2 tuổi này chị dễ dàng thành công hơn ..chúc chị thành công
Aiza, em cgai, sv mới ra trường, đi làm còn bị mắng lên mắng xuống. Ừ thì, cái nào chưa được thì rút kinh nghiệm. Cái nào nói chưa đúng thì nhẹ nhàng ý kiến lại. Còn bị mắng thì tai này bò qua tai kia là hết. Giữ trong lòng cho bực bội làm gì. Mới đầu bị mắng cũng tủi thân ghê lắm vì mình cũng cố gắng nhiều. Nhưng riết rồi cũng thấy đó là chuyện bt thôi. Phải tự làm mình mạnh mẽ lên, mặt phải dày thêm chút, k có gì áp lực và đáng sợ bằng việc bạn tự đặt áp lực cho mình cả. Học cách lớn lên mỗi ngày. Vì cuộc sống chẳng màu hồng chút nào đâu ^^
Còn trẻ mà e, cố lên, ai cũng trải qua giai đoạn như em thôi, bị mắng chửi nhiều thì bản lĩnh hơn thôi, làm sales là khi khách hàng từ chối mình cười và thấy bình thường vì điều đó là rất bình thường, khách hàng đồng ý và chốt deal cho mới là bất bình thường :)))) kệ đời đi, còn trẻ mà, cứ để bọn nó mắng, chửi, vùi dập mình chán đi :))) bị nhiều rồi đến một lúc bản thân ta cũng tự trưởng thành thôi. Chúc em luôn vững tin và may mắn!
Căn bản các bạn có tự ái quá cao mà thôi.lam ko tốt thì chấp nhận bị mắng là điều tất nhiên,bạn thấy áp lực sếp gây cho bạn.vậy bạn có nghĩ sếp ko có áp lực ah?sếp mắng thấy sai chỗ nào thì sửa chỗ đấy.ko biết thì hỏi.sợ nhất là sếp chả nói năng gì rồi đột nhiên bạn nhận đc cái thư cảm ơn vì những đóng góp cho cty trong thời gian qua mới là vấn đề nhé :v
Mới ra trường cứ làm hết mình tới lúc không chịu nổi thì thôi. Miễn là công việc ấy nuôi sống được bản thân. Làm chân tay, đêm về tìm tòi thêm về nghề nghiệp cũng đc. Bất kì nghề gì cũng đem lại kinh nghiệm, quan trọng là nhìn nhận nó như thế nào, tức là do lối suy nghĩ của bản thân mà ra. Dẹp tự ái cá nhân, cái tôi và suy nghĩ hơn thua đi. Đừng so sánh với ai, chỉ so sánh với bản thân mình hôm qua, tuần trước, tháng trước... Vài năm sau nhìn lại thấy những lúc yếu đuối, căng thẳng như bây giờ sao mà trẻ con, vớ vẩn thế :). Chúc các bạn mới ra trường thành công.
Cuộc sống sinh viên mới ra trường chưa bao giờ là dễ dàng. Và mình cũng chẳng phải ngoại lệ. Lúc mới ra trường mình hoang mang tột độ. Cũng có ý định làm trái ngành. Cũng có ý định bỏ mặc tất cả về quê nghỉ ngơi 1 thời gian. Cũng có ý định buông xuôi tất cả đến đâu hay đến đó. Tự so sánh mình với bạn bè xung quanh. Tự trách bản thân mình số phận không tốt bằng người ta. Nhưng rồi mình cũng đã vượt qua. Đúng giờ phút quan trọng thì mình đã tìm ra lối đi. Có thể là do may mắn đến với mình phút trót. Và rồi mình chấp nhận làm ở 1 nơi có thể là cơ sở vật chất không tốt nhưng nó cũng giúp mình vượt qua quãng thời gian đó. Và mình nhận ra rằng: Được làm việc bằng chính sức của mình đã là may mắn. Cứ cố gắng rồi sẽ có lúc thành công. Chậm rãi suy nghĩ rằng mình cần cái gì? Mình muốn làm việc gì? Rồi đi tìm việc như vậy để làm. Đó là những câu của 1 người đặc biệt đối với mình đã từng nói với mình lúc mình khó khăn nhất. Chúc bạn sớm tìm ra lối đi ^^
Tạm dừng mọi công việc trong nửa năm, đi du lịch đâu đó cho khuây khỏa đi bạn ơi. 23 tuổi vẫn còn trẻ, mọi người đang mắc sai lầm, đi làm để có tiền sống, chứ không phải sống để đi làm. Nghe thì có phần vô trách nhiệm nhưng cứ chịu trách nhiệm nhiều quá thì stress lắm.