Bình luận

Không đi đường Láng nữa thì chuyển qua đường Trần Duy Hưng đi ,cũng dài lắm . Biết đâu vơi đi đc nỗi buồn .
Bạn giống mình, nhưng khác cái chuyện của mình nó buồn, buồn 1 cách đến nghiệt ngã Chuyện của 4 năm về trước, năm mà mình vừa tốt nghiệp cấp 3, mình có đem lòng cảm mến 1 cô gái cũng tốt nghiệp khóa ấy Tốt nghiệp xong, em du học Đức. Mình ở lại VN, cũng có lúc chìm trong nỗi nhớ quay quắt đến chạnh lòng. Chênh lệch về múi giờ nên thỉnh thoảng lắm mới nhắn được lúc cả 2 đứa đều on 4 năm trước, mình 19 tuổi, cô ấy chưa đủ 18 tuổi 4 năm sau, mình 23 tuổi, cô ấy vẫn chưa đủ 18 tuổi, em ra đi trong 1 ngày mùa đông lạnh giá nơi xứ người. Viết cho những gì đã cũ....
Bạn tự đái vào chân mình như vậy có thấy vui không? Bạn quyết định đi đái vô chân đứa khác là 1 quyết định sáng suốt đấy. Chờ đợi gì 1 mqh không tên, vô nghĩa trong vô vọng. Chúc mừng bạn đã tìm được cái WC của đời mình!!!
" em à hãy ngừng nhặt lá cậu ấy không về nữa đâu em cũng đừng ướp hoa nụ tàn năm sau lại nở đôi giày mùa xuân đang thở xin em hãy đi khắp nơi tìm cậu ấy ở cuối trời rồi quay về bên tôi khóc" Ai rồi cũng khác :)
vậy mới nói: "vì anh (em) mà thành phố trở nên tươi đẹp trong mắt mình,nhưng cũng vì anh(em) mà thành phố này trở nên rộng lớn và xa lạ với em(anh) quá " :v trích: ngôn tình
Bạn gái, bạn đã sai lầm ngay từ khi bắt đầu rồi, khi mà bạn coi tình yêu ấy vĩ đại như coi đường Láng là con đường dài nhất Hà Nội. Từ xưa, con đường dài nhất Hà Nội là đường Nguyễn Văn Linh. Nhưng thật may, chúc mừng bạn, qua thời gian đã hiểu ra điều đó, nếu sau này viên mãn mà kể lại cho con cháu, thì nhớ đến con đường mang tên Tổng Bí Thư này nhé.