Bình luận

Ai còn mẹ, xin đừng làm mẹ khóc. Ai mất mẹ rồi, làm ơn hãy trân trọng những người thân còn lại.
Tôi khóc thật đó bạn. Những ai mất cha mẹ r ms pk khi còn cha mẹ bên cạnh thật đáng trân quý. Mong bạn cố gắng phấn đấu vì tương lai phía trước ❤
bố t mới mất được gần 3 tháng cũng vì ung thư... Hôm cưới a tôi, bố tôi nói rằng chỉ sống đc 2 ngày nữa thôi, tôi biết bố không thể qua khỏi, nhưng vẫn không tin. 2 ngày sau, buổi sáng tôi chào bố để đi Hà nội, bố còn gọi tôi vào ăn cơm, tôi bực mình vì chậm xe nên nói bố cứ nghỉ ngơi đi, khoác vội chiếc balo lên và đi. Buổi tối, bố tôi đi thật... Ân hận rằng tôi ở với bố cả tháng trời, ấy vậy mà lúc bố đi, tôi lại k có mặt ở nhà... Cứ nhớ đến nụ cười của bố vào ngày a tôi cưới, tôi càng ân hận và không bao giờ quên...... :( Cha già rồi đúng không ???
Nỗi buồn luôn cần sự sẻ chia mà sẻ chia thì lại cần sự đồng cảm và thấu hiểu. Hoàn cảnh của bạn ko nhiều người đã trải qua nên để sẻ chia với bạn là rất khó. Mình chỉ khuyên bạn rằng mạnh mẽ lên cô gái. Có thể mẹ bạn ra đi để lại cho bạn cho gia đình bạn nhiều nỗi đau nhưng cũng chính là sự giải thoát cho nỗi đau mẹ bạn đang chịu.
Mỗi lần đọc được những bài như này lại càng thấy thấm thía câu " Cứ cho là cha mẹ còn sống được 20 năm nữa đi, mỗi năm về thăm cha mẹ một lần thì hết năm nay chỉ còn lại 19 lần thôi " quá. Chỉ mong cha mẹ được sống mạnh khỏe, không bệnh tật gì, chả cần giàu sang phú quý, như vậy là hạnh phúc lắm rồi. Phải làm sao để tốc độ thành công của con phải nhanh hơn tốc độ già đi của ba mẹ đây?
Lần đầu tiến đọc NEU cfs mà khóc :) Có những điều, chúng ta tưởng rằng nó hiển nhiên, lúc mất đi mới giật mình biết nó vô giá đến nhường nào.
Cha cũng mất được hơn một năm vì ung thư. Cha nằm viện cũng chỉ vào thăm được đôi ba lần,thấy mình cha cười,dù đau nhưng vẫn cố gắng che dấu. Vì không nói được nên cha tập tành viết tin nhắn,ngày nào cũng những dòng tin ấy :''em ăn chưa,cố gắng học hành,cha vẫn khỏe''.Thế mà rồi cha vẫn đi,đi thật xa. Nhớ cha,nhớ tất cả mọi thứ thuộc về cha... Cha à ....
Chỉ những người chịu đựng nỗi đau đó mới biết nó đau đến thế nào. Cả ng bệnh lẫn ng thân, đau cả thể xác và tinh thần. Hãy dồn hết tình yêu thương còn lại cho ng ba của chị nhé ?
Mạnh mẽ lên cô gái. Đôi khi sự ra đi của mẹ b lại khiến bản thân bà thôi đau đớn. Nó khiến b đau lòng và buồn đến cùng cực, nếu vậy hãy cứ khóc đi. Nhưng nhờ đó mà b trưởng thành hơn, hiểu đc tầm quan trọng của gd hơn. Ngoài kia còn rất nhiều người trải qua nổi đau như b, thậm chí hơn b, nhưng người ta vẫn nổ lực hết mình, vì phải sống luôn cả phần của người đã khuất mà. Chúc b luôn an yên và khỏe mạnh!
Ước gì lúc Mẹ đau nhất con được ở cạnh bên để Mẹ đi được thanh thản nhưng không! Con là đứa con bất hiếu, con có lỗi với Mẹ nhiều lắm. Ba năm rồi những hình ảnh đó con không quên được. Mỗi lần nhìn người ta tay trong tay với Mẹ tim con đau , nước mắt chảy ngược vào trong vì sợ ai đó nhìn thấy. Bây giờ lúc con yếu đuối nhất , con đau đớn thì con lại không được ôm Mẹ để khóc thật to... Mẹ ơi! Muộn thật rồi. Là con có lỗi, con xin lỗi Mẹ!
Đêm rồi. Cậu khiến t lặng người suy nghĩ về bà. Bà đang bệnh nặng và cũng ko đc bao lâu nữa. Nhưng thằng cháu mà bà chăm sóc suốt 18 năm quA lại ko thể về thăm bà. Vì nó đang vướng bận kì thi kết thúc năm nhất đại học. Con phép cậu t xin kể về bà nội. 1 người phụ nữ tuyệt vời nhất thế gian. Bà 1 người phụ nữ mất bố mẹ từ hồi 9 tuoỉi. Ae bà đều lớn nhưng lại ko quan tâm bà . 9 tuổi bà bắt đầu cs mưu sinh. Bà bán hoa quả ở chợ. Năm đó giặc đánh phá bà phải ra hn làm công mhân nhà máy đường. Rồi bà gặp ông.................. ....... 2 ông bà có 6 người con....nhưng ông lại mất năm 60 tuổi. Chỉ còn bà.. Và bố tớ là con út cậu ạ. Số phận thật may mắn khi cho tớ đc sinh ra trong gia đình của bà. Bố mẹ tớ làm ở hn. 2 tuổi. Mẹ cai sữa tớ. Giao tớ và a cho bà chăm sóc ( bà nội ở nhà mình và chăm sóc ae mình ). Bố mẹ đi làm. Cứ thế ở nhà bà chăm sóc 2 cháu. Hoìi đó bà là tất cả vì bà làm tất cả công việc. Sáng gọi cháu dậy. Cõng tớ đi mẫu giáo. Trưa lại đón tớ về. Các cậu biết ko. Ko có 1 buoỉi triưa nào bà để tớ về vs hàng xóm các cậu ạ. Dù nắng gắt hay miưa rào bà vẫn đến cõng tớ về. Về nhà bà cho cháu ăn cơm rồi dỗ cháu ngủ.... nhớ những hôm trời mưa. Nhà mái ngói bị dột. Bà lúi húi đi lấy bát lấy chậu hấng. Ko cháu bà bị trượt. Cứ thế tớ và a lớn dần. Rồi a thi vào đại học. Trc có 3 bà cháu. H chỉ còn tớ và bà thôi vì a học ở thái nguyên cơ. Bà chăm cháu dậy cháu nên người. Bà dậy tớ tất cả cách làm người các cậu ạ. Ko bao h có đòn roi đâu . Bao lần chốn ngủ trưa đi choi bà đều tìm đc và dắt về. Ko đánh ko mắng bà chỉ dỗ dành cháu. Ngày nào bà cũng chỉ nói h có 2 bà cháu, cháu ở nhà chơi vs bà. Tớ lớn dần.rồi tớ vào cấp 3 tg đi học nhiều hơn ở nhà các cậu ạ. Bà vẫn ở nhà cơm nước cho cháu. Đợi chá đi học về ròii ăn cả. Nhưng lúc. Đó mình ko biết. Tối cứ đi chơi điện tử đến 7h toíi ms về. Bà năm đó 87 tuỏi vẫn chờ cơm tớ. Tớ đi học bà vẫn ở nhà. Nhưng chỉ có 1 mình thôi. Những hôm về sớm. Các cậu có biết ko bà ngoìi trc hiên nhà. Cùng con rết. Bà luôn viốt ve nó và nói. Chỉ có tao vs m coi nhà. Cứ đạp se về đến sân. LÀ bà nói " a, chá tôi đã về roìi." Chắc bà ở nhà 1 mình buồn lắm phải ko bà. Nên bà mới ra ngoài hiên đợi cháu. Cháu vào 12. Đi học từ 7h sáng đến 9h tối ms về. Về thì bà đã ngủ mất rồi. Nhưng bà chưa ăn cơm đâu các cậu ạ. Tớ về . Bà bò dậy ăn cơm cùng tớ rồi mới đi ngủ. Bà vẫn ở nhà 1 mình chờ cháu. 1 năm 12 choii qua. Tớ nên đại học. Gia dsình tớ xa nhà hết rồi. Nhưng vẫn còn bà, bà vẫn ở căn nhà đó. Mong 2 cháu, nhớ 2 cháu, nhưng bà ko muốn 2 chá về . Chỉ mong 2 chá học cho nên người. Nên đại học đc niửa năm. Bà bị bệnh nặng. Càng ngày bẹnh càng nặng nhưng t lại ko thể về vs bà nhiều đc. Đến h. Bà yếu lắm rồi. Nhưng bà ơi. Cháu đang thi học kì. Chiều mai niữa thôi. Cháu sẽ ra bắt ngay xe về thăm bà. Cháu nhớ bà lắm. Bà đợi cháu nhé. Thằng chá yêu của bà sẽ về mà.
Có lẽ là đã không biết bao nhiêu lần nghe thấy câu nói * mất rồi. mất vì ung thư*. Khi mình học lớp 1, mình từng thấy một chị lớp 5 mất mẹ vì ung thư, chị ấy gào thét trong ngày đưa mẹ đi chôn cất. Khi học cấp 3, mình có một ng bạn học cùng lớp và cũng là họ hàng luôn, chỉ trong vòng mấy tháng mà mất đi cụ nội và ông bà nội, cũng là do ung thư. Khi mình học đại học, học ở học viện rất ít khi đk về nhà, người thân về phía đằng ngoại nhà mình cũng vì ung thư mà qua đời. Và mấy tháng trước đây, ông nội mình mất, ông bị ung thư mà giấu mọi người, chẳng nói ai cả, khi mình biết tin thì cũng là lúc bác sĩ bảo cho ông về nhà rồi, đau đớn hơn là mình đang đi du học và không thể về nhà được, chỉ có thể gọi cho ông trong 1 2 phút ngắn ngủi, chỉ kịp hỏi ông thế nào rồi và ông chỉ trả lời rằng ông ăn được.. Còn hơn 1 tháng nữa là mình về VN, muốn ra thăm mộ ông nội lắm rồi. Ông nội ơi, con sắp về thăm ông rồi này.....