Bình luận

Liệu mà khỏi rồi kiếm điểm A điểm B đi ô nội ! Rồi ra trường báo hiếu với bố mẹ bằng công vc tử tế , thu nhập cao Không nói nhiều nữa , có khách book chuyến rồi , đi đây
Có ai đi chụp x-quang bs chỉ vào phim nói bị cái này bị cái kia còn mình nhìn vào mãi cũng chẳng hiểu cái qq gì hết không??
Những confession như này luôn làm mỗi người chúng ta cảm thấy quý giá cuộc sống hơn,biết yêu thương cha mẹ hơn,biết quan tâm người khác hơn.Vì mỗi khoảnh khắc chúng ta sống đều vô cùng quý giá nên hãy biết trân trọng các bạn à.Hi vọng phép màu sẽ xuất hiện,mạnh mẽ lên em
Cũng đang nằm trong bệnh viện, và đang đọc những dòng này. Mình cũng đã phải vào viện 2 lần, 2 lần mẹ biết tin mẹ đều đòi ra Hà Nội chăm. Cũng may bệnh k nặng lắm, nên mình bảo mẹ con có thể tự lo được, cạnh con còn có chị gái chăm. Bố mẹ nào mà chẳng thương con, bệnh t nhẹ mà bố mẹ còn lo lắng như thế, thì mẹ cậu chắc hẳn còn lo lắng gấp bội. Cố gắng lên cậu nhé, đừng bao giờ bỏ cuộc.
Đi khắp thế gian ko ai tốt bằng mẹ . Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ. Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha. Chỉ có cha mẹ là yêu thương chúng ta vô điều kiện. Mình rất cảm động khi đọc câu chuyện của bạn. Mong bạn hãy mạnh mẽ , bản lĩnh để vượt qua nhé. Cầu chúc cho bạn và chị gái sớm bình phục. Và bme bạn có thật nhiều sức khỏe . Cố lên nhé !
"Ta đi trọn kiếp con người cũng không đi hết mấy lời mẹ ru" . Chúc bạn sẽ giống như chị bạn và sớm được về nhà!
Đọc bài viết của bạn này càng làm con biết ơn bố mẹ vô cùng, cảm ơn bố mẹ đã nuôi nấng lo lắng cho con. Con cầu mong những điều bình an tới bố mẹ ,con rất hạnh phúc khi đc lm con của bố mẹ ? Con cũng đã từng gần như ko còn cơ hội sống vì bênh tim bẩm sinh ,có những người đã khuyên bố mẹ ko nên cứu chữa nữa vì nhà mình nghèo lm ,họ bảo rằng còn trẻ còn đẻ đc đứa, nhưng không bố mẹ vay mượn khắp nơi, 3 tháng trầy trật mẹ đi lm, bố ở bệnh viện chăm con, 4 tuổi cái tuổi quá nhỏ để con nhận thức đc sự nhọc nhằn của bố mẹ, bây h thì con đã lớn rồi con cũng dân cảm nhận ? những lần đau quá vì vết mổ con đã cắn bố, con đau một thì bố mẹ đau 10. Nhưng tất cả rồi cũng đã qua, con đc sống và con biết ơn tất cả những gì bố mẹ lm cho con ? con nợ bố mẹ cả một cuộc đời .
C là 1 ng con của gia đình, biết thương bố mẹ thế là tốt rồi. Cuộc sống k lấy hết của chúng ta cái gì cả. Cố kên bạn , qua giông bão trời lại xanh nắng thôi... :) luôn tin vào cuộc sống bạn nhé , vì cuộc đời cần những người có tình yêu như bạn. À, có vài bạn ý kiến k phải neuer mà đăng lên đây, ý kiến của các bạn khôn lắm. Hihi. Cứ neuer mới đăng đc à, t cũng là bộ đội , nhà k khá giả, thi đỗ đh nhưng bố mẹ ở quê vất vả quá, nói bố là trượt đh rồi xin đi lính, t vẫn thường xuyên theo dõi neu cfs. Liệu sai à
Đọc xong cfs này mình đã khóc. Nhớ lại tai nạn 3 năm trước, bố mẹ đã khổ vì mình, đã khóc vì mình ntn :( trên đời này, chỉ có bố mẹ là thương con vô điều kiện mà thôi
Mình cũng đang thi hết kì, đọc được cfs này mà rơi nước mắt. trải qua cảm giác đau ốm, bệnh tật, sắp bị những căn bệnh cướp đi người thân là thứ cảm giác kinh khủng nhất, đau đớn nhất. Nhưng may mắn vẫn luôn mỉm cười đâu đó. Mong cho bạn sẽ sớm vượt qua được bệnh tật, khỏe mạnh nhé.
Tràn dịch màng phổi nó không nghiêm trọng thế đâu, chọc hút dịch rồi dẫn lưu dịch thôi ... Quan trọng là tìm nguyên nhân gây tràn dịch thôi ... Mạnh mẽ lên chàng trai nhé ...
Thầy Lý lớp 11 của tôi nói " đã xác định bệnh của m chữa cũng chết,hãy im lặng mà chết,chạy chữa rồi m cũng chết ,m đi mà để 1 món nợ khổng lồ cho ng còn sống,tội lắm"....vì thầy từng chết hụt. Chúc b mau khỏe và báo hiếu bố mẹ
Chỉ những khi ta hoặc người thân trong gia đình ta phải nằm viện, phải đối diện với dao kéo, kim tiêm, thuốc men. Đối diện với hình ảnh nhăn nhó,mệt nhọc, đau đớn. Đối diện với sự quan tâm , lo lắng, chăm sóc tận tình của người thân và bạn bè thì từ lúc ấy thực sự ta mới biết trân trọng bản thân, trân trọng gia đình hơn. Hôm nay đang khỏe mạnh, mai không biết thế nào . Cuộc sống là vậy. Nên khi đã lớn, trưởng thành thì để không hối hận thì hãy dành thời gian quan tâm gia đình nhiều hơn các bạn ạ .
Không kìm nổi nước mắt, ở cái tuổi khỏe mạnh nhất mà phải chịu bệnh hiểm nghèo thật sự rất tuyệt vọng, bố mẹ nào cũng khó mà chịu được khi con mình như thế. Mong bạn khỏe mạnh để có thể đền đáp công ơn của cha mẹ !!!
Ít ra. Bạn vẫn còn may mắn hơn tôi. Tôi, cái tuổi 22 sinh viên năm 3 ước mơ còn phía trước, con đường đại học của tôi còn dang dở. Vậy mà, đùng một cái, đi học về tôi bị xe tông, là otô tông gãy nát 1chân. Vẫn may mắn là không bị cưa chân. Nhưng 7tháng rồi, tôi vẫn chỉ có thể nằm, ngồi trên giường bệnh. Mẹ ở nhà công việc lợn gà, bố nuôi tôi, khóc cùng tôi, đau cùng tôi.thay vì 1-2 lần phẫu thuật thì tôi đã phải trải qua 11 lần rồi, và còn không biết bao nhiêu lần nữa. Bạn may mắn hơn vì vẫn còn cơ hội học tiếp. Còn tôi, chưa biết có đi lại được không thì nghĩ gì đến chuyện học. Khoản nợ của bạn chưa chắc đã hơn 300tr như tôi... cố lên
Hiểu được cảm giác thương bố mẹ thế nào của anh 18t em cũng vào viện,bệnh của em nặng hơn của anh nó là ung thư máu h vẫn cứ điều trị đã hơn năm rưỡi Thương bố mẹ vất vả vì mình nhưng cố gắng chữa cho khỏe để rồi giúp đỡ bố mẹ để bố mẹ đỡ vất vả thôi Chúc anh sớm khỏi bệnh và báo hiếu cho bố mẹ
Mình đã trải qua cảm giác của bạn, cái cảm giác hai mẹ con 3 tháng ròng đi hết viện này viện kia chỉ mong tìm ra bệnh, rồi mẹ khóc ngất khi biết bị khối u khả năng lớn là ác tính, đi khắp các viện Thái Bình rồi Hà Nội mong tìm sự sống cho mình. Để rồi dừng lại ở Bv K, lại hai mẹ con. Mẹ mình cũng tìm đủ mọi cách kể cả đi tứ xứ cầu cho mình khỏi bệnh. May mắn là phẫu thuật thành công, mẹ đã cho mình sự sống lần nữa. Đến tận bây giờ đã qua 5 năm rồi, mình nhiều lúc vẫn phải nhập viện điều trị, lắm lúc kiệt quệ nhưng vẫn là mẹ là mẹ bên mình. Mình biết là mình nợ mẹ nhiều lắm :( Nên cố lên cậu gắng sống thật tốt để báo hiếu, chăm lo cho mẹ sau này