Bình luận

Nhiều người nói , họ là bame , phải tôn trọng. Đồng ý!!! Nhưng có những việc người ta đâu trải qua , nên đâu biết nó như nào.
Mấy ng ở ngoài thì ns hay lắm....kêu dẫu sao cũng là người sinh thành....nhưng trong cuộc ms hiểu là có nhưng người đéo xứng đáng làm bố
Đau lòng quá ạ. Thật ra thì xh rất nhiều hoàn cảnh như chị, chúng ta k lựa chọn được nơi mình sinh ra nhưng cta có thể lựa chọn được nơi mình sống. Bây giờ cs chị cũng khá ổn rồi mà, ba chị thì chắc chẳng bh thay đổi đc đâu, mỗi ng 1 số phận. =))))
Bố chẳng say, bố rất tốt nhưng bố nóng tính. Từ bé nguyên nhân duy nhất mà bố mẹ cãi nhau chỉ vì một chữ "tiền". Lúc bé không biết đã bao nhiêu lần cùng mẹ nhảy tường, vượt rào dâm bụt để khỏi bị bố đánh. Hình ảnh ánh đèn dầu mập mờ qua khe cửa liếp buồng nhà bác hàng xóm vẫn luôn hằn sâu trong tâm trí. Mỗi lần bị bố đuổi, hai mẹ con lại chạy sang bên đó và cố gắng nín thở để bố chạy qua không biết. Lớn lên tí khỏe mạnh rồi cũng chẳng để bố đánh mẹ nữa. Đi học rồi đi làm cuộc sống cũng bớt khó khăn hơn. Bố mẹ cũng không đánh nhau nữa. Ai cũng có những kí ức tuổi thơ đáng quên. Điều quan trọng là chúng ta đối xử với kí ức đó ra sao và khắc phục nó thế nào mà thôi.
Mình đang tự hỏi là : Ba của bạn bị "Khùng" hả. Tại sao lại có thể làm được những chuyện như thế, mình đã từng chứng kiến rất nhiều vụ bạo lực ra đình nhưng chưa thấy như vậy bao giờ, trong thời gian ấy chắc bạn bị khủng hoảng lắm Mẹ bạn khổ rất nhiều và cho mình hỏi là em của bạn không đi học hay sao mà đã đi làm sớm vậy, lúc đó bạn mới đi học đại học Kết : Dù gì cũng là ba mình, cho dù ba có đánh đập ra sao, nhưng đó vẫn là ba mình, ổng không làm tròn trách nhiệm làm cha, ổng đáng trách NHƯNG bạn cũng đừng quên ai là người sinh ra bạn và đừng bao giờ bỏ ba.
Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, bạn có một người ba vũ phu nhưng bù lại bạn có một người mẹ tình nguyện hi sinh tất cả vì bạn, có người em ngoan ngoãn, có họ hàng yêu thương. Đặt quá khứ xuống và gắng sống tốt hơn nữa đi bạn. Mẹ bạn vất vả nhiều rồi hãy cố gắng để mẹ bạn có thể nghỉ ngơi. Còn về bố bạn, dù thế nào đó cũng là người sinh ra mình, có thể sau này bác già rồi bác sẽ nghĩ khác và hối hận vì đã đối xử với người yêu thương mình như thế. Việc của bạn là sống thật tốt và khi rảnh, dù chỉ là 5, 10 phút ghé qua nhà thăm bà nội là trước nhất, tiếp đó là bố. Còn về tình yêu, chỉ là bạn chưa gặp đúng người thôi. Sẽ có người xuất hiện yêu bạn còn hơn chính bản thân bạn. Ít nhất khiến từ BẤT HẠNH không bao giờ xuất hiện nữa và giúp bạn buông bỏ quá khứ ấy.
Bạn ak . Dù gì cũng là ba của bạn mà. Dù ông ấy sai cũng là người đã góp công sinh ra bạn. Bạn k thể bỏ ông ấy đc. Bạn bỏ ông ấy người đời nói là đúng rồi. Mình khuyên bạn nên tới thăm ba bạn. Động viên chia sẽ. Nếu mình là bạn. Mình sẽ tôn trọng ba. Mua đồ cho ba. Mua cho ba rượu. Mua thêm ít cồn sát trùng y tế 90* pha sẵn vào rượu. Sợ ba uống rượu nhẹ k đã mồm. Rồi lại mua cho ba thuốc lá thuốc lào. Bồi bổ cho ba để ba to gan mập phổi. Mình vừa làm tròn chữ hiếu. Mà ổng lại sớm bỏ mình mà đi. Chẳng còn ai ns mình bỏ ổng đi nữa. K thì đồ mồi xào thuốc chuột cho nhanh gọn.
Người ngoài thì làm sao hiểu được cảm giác của chúng ta chứ.họ có chịu những thứ mình đã trải qua đâu.
Chúng ta bằng tuổi nhau. Và những gì chúng ta từng trải qua cũng khá giống nhau, bạn tin không? Tôi cũng như bạn, không tin vào đàn ông, không tin vào cái gọi là gia đình. Hình như đã quá lâu rồi, tôi còn chẳng nhớ được hai chữ hạnh phúc viết thế nào. Tôi vẫn luôn nghĩ rằng, sau này, tôi sẽ ráng kiếm tiền, làm một bà mẹ đơn thân. Tôi sẽ làm thay cho con tôi cả phần của một ông bố. Nhiều người đứng bên ngoài chỉ trích tôi, nói tôi thật điên rồ. Tôi không quan tâm. Vì, chẳng ai có thể hiểu được, vì sao mà mọi chuyện lại phải đến nông nỗi ấy. Không ai hiểu được tất thảy những gì tôi đã từng trải qua, rằng tôi đã đau đớn như thế nào trong suốt những năm tháng đó. Chúng ta, vốn đã là những đứa trẻ bị ông trời bỏ mặc ngay từ khi sinh ra rồi. Chỉ có thể tự đứng vững bằng đôi chân của chính mình thôi. Cầu mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với bạn, cô gái.
Mấy bạn nói bố có công sinh ra con. Nhưng với những người bố tệ bạc như thế này mình nghĩ ông ấy chẳng có gì là "công sinh" cả. Nói thẳng ra đó chỉ là một lần sung sướng xong rồi chấm hết. Đó cũng gọi là "công" sao? Trong câu chuyênh này, bao nhiêu vất vả khổ đau là người mẹ, bạn chỉ cần sống tốt và phụng dưỡng mẹ bạn là đc rồi.
Đọc xong mình cảm thấy có phần nào đó đồng cảm lắm với bạn. Dù hoàn cảnh lớn lên không đến nổi thê thảm như bạn nhưng cũng là con nhà nghèo, tự thân cố gắng mà lớn lên, trong thời thơ ấu của mình 3 mình phạm rất nhiều lỗi lầm, hay cãi vã với mẹ và cũng làm cho nhà mình nghèo như bây giờ. Ờ mà cũng mai, mình cũng học giỏi (có lẽ sẽ có tương lai). Mình cũng bị suy nghĩ tiêu cực như bạn.
Bố mình cũng phạm 1 lỗi mà mình k biết có thể tha thứ nổi cho ông không. Đã rất nhiều đêm mình cắn môi cố nén chặt tiếng nức nở, mình tuyệt vọng giữa hận và thương ông. Mình cố hàn gắn bao nhiêu thì ông ấy càng muốn gia đình tan nát bấy nhiêu, ông ấy đuổi mình đi rồi. Mình đi luôn khỏi căn nhà ấy, trong 1 sáng mưa lạnh, may mà k ốm :) Người bên nội cũng khuyên giải chán, họ ở xa thì sao hiểu những gì đã diễn ra trong căn nhà ấy, k thấy mình thay đổi suy nghĩ, họ quay ra nhiếc móc mình, nói k có bố sẽ khổ này nọ, k có bố mày k lấy được chồng, k ai coi trọng 1 đứa k có bố, nói mình học cao mà bố láo :) mình im lặng, chẳng buồn phân bua. Bố mẹ mình cũng sắp li hôn rồi. Mẹ mình sắp hết khổ rồi :)
Giống nhà tôi quá. Chỉ có điều nhà tôi còn kinh khủng hơn và mẹ mình thì k ly dị bố, mặc cho trăm ngàn lần bị bố đánh khóc trách sao mẹ k bỏ bố. Dao rựa, thủy tinh, chày. .. đủ thứ trên đời mang ra mà quăng ném. năm 4 tuổi k hiểu bực gì ở chỗ làm cầm day lưng quật, đũa gãy hết, và người bê bết máu, may có người lôi ra, n lần bị dìm cổ xuống nc, hoặc túm tóc đập vào tường. Mỗi năm cũng ngót nghét đến 100 lần nv. Tháng nào cũng có, chửi có, đánh có, sỉ nhục có Lớp 10 bị đánh cho tối mặt mũi, bh vẫn còn cái vết áo c3 rách toạc do chai bia đâm,11 k kém, năm nhất vẫn bị đánh chảy máu đầu luôn, bn cái mũ bảo hiểm bị nát vì đánh vào mặt , vào người. Người ta cũng suốt ngày ns, con này láo, bố m mà m ns nv, con vs cái,...mà chẳng bh cứ thử như người ta 1 lần có nhà mà ngủ ngoài đg xem, Dù sao, bh già rồi, k uống dc nhiều nữa, và cũng chẳng đánh đuổi dc ai hết nên nhà yên hơn chút. Trc mình cũng nhu bạn này, k tin, k care, vì mẹ mìnhlà minh chứng tốt nhất rồi, sống bo mình và tự ti vs cuộc sống, bh cũng đỡ, tự lập, thỉng thoảng ms về nhà nên bt như bao người khác. Nhubg có những cái kbh quên
T cũng giống hoàn cảnh b đến 80%...Bảo t thăm sao, đừng hòng. Sau này ốm đau bệnh tật t cho $$ thế thôi, bảo t chăm sóc đừng mơ. Chỉ những người ở trong hoàn cảnh đó mới biết ntn. Sau này mà mất t chỉ lo việc ma chay cho thôi, t sẽ không rơi nước mắt đâu, bổn phận thì vẫn làm vì dù sao người đó có công sinh nhưng không có công duõng...