Bình luận

Hôm nay mùng 1.6 mà viết về bố mẹ, chắc chắn bố mẹ sắp có tin vui rồi. Bố mẹ đợi tin con nhé <3 =))))
Vì bố mẹ t nông dân nên t muốn học để nay mai mong cs tốt hơn để báo đáp bme và lo cho tương lai. ?❤️
Dù có những lúc trái tim tớ từng chịu không ít tổn thương từ bm, nhưng xhien trong cdoi này là do bm. Cho nên, tổn thương mấy cũng chịu được. Chỉ cần sau này cả gd sống vui vẻ là được
tôi chẳng có gì phải xấu hổ khi nói với người ta rằng bố mẹ tôi làm nông, và tôi tự hào khi gđ tôi không có điều kiện như nhà ngta nhưng bố mẹ chưa từng để tôi thua bạn bè cái gì cả. tôi yêu bố mẹ tôi nhiều lắm!
Nông dân bây giờ đỡ khổ r mà bố mẹ tớ cũng làm nông nhưng làm thì chỉ có mùa vụ thôi với lại thay vì viết như này sắp gặt rồi sao ko về giúp bố mẹ đi . Viết chẳng có tí mục đích gì cả.
Vừa tốt nghiệp, đang thời gian ở nhà chờ bằng, lúc trưa đang ngủ vừa tỉnh nghe mẹ nói với cha : "tru bò rẻ, lợn không ai mua, ga thì dịch cụ rủ chết hết, ló thì ít năng suất, kho chưa mở, giá rẻ ri không biết mần răng cha mi hầy. Con cái học hành, thuế má đến nơi, phân lân đạm dòm vô mô đay biết ". Nghe mà mặn chát cả cổ họng.
"vì là nông dân nên không biết..." mình cảm thấy hơi thiển cận. nông dân thời đại công nghệ bây giờ giỏi lắm bạn ạ, làm trang trại tự động, điều khiển hệ thống từ xa, mấy cái smart phone chỉ là muỗi thôi.do bố mẹ bạn kém thôi chứ đừng mang từ "vì là nông dân " vào đây để cố nhấn mạnh rằng họ kém về những đồ hiện đại
Bố mẹ là nông dân thì có sao chứ?. Bạn bè nói với tôi họ già nua xấu xí. Nhưng tôi thấy bố mẹ tôi đẹp là được rồi Họ nói nhà tôi nghèo, thiếu thốn. Nhưng tôi thấy nhà tôi nghèo vật chất giàu tình thương là đủ rồi Bố mẹ tôi là nông dân tôi tự hào về họ. Tôi nợ họ công ơn sinh thàn, giáo dục.
bố mẹ mình ngày xưa cũng là nông dân , bán mặt cho đất bán lưng cho trời, 1 nắng 2 sương nuôi mình , nhiều đêm 3h nghe tiếng cối xay sữa kẽo kẹt, lắm lúc trong nhà ko còn đủ cơm ăn, ba mẹ vẫn nhường cho mình, cuộc sống thiếu thốn nhưng đầy ắp tiếng cười hạnh phúc, giờ lớn rồi ngẫm lại thấy thương mẹ nhiều, nhưng vì con trai nên ko thể hiện cảm xúc qua hành động , lời nói. Dù vậy, ba mẹ vẫn tuyệt vời nhất trong trái tim con. con yêu bố mẹ <3
Sinh viên nghèo, con nhà nông, tính cách hòa đồng thật thà thánh thiện, cần tiền để đóng học đỡ cho bố mẹ. Nhận trông cả đêm lẫn ngày các bé gái từ 16-22 tuổi trong phạm vi địa bàn khắp HN . Đảm bảo bé ngoan, ko khóc, ăn ngon ngủ kĩ, chóng lớn lên trông thấy trong suốt thời gian từ khi bắt đầu nhận trông giữ. Xin thề, xin hứa, xin đảm bảo :))
"Vì bố mẹ tớ là nông dân nên quanh năm chỉ trong ngôi làng nhỏ bé. Chẳng dám bỏ nhà để đi du lịch thăm quan vài ngày vì lo mấy con gà ai cho ăn, lợn trong chuồng ai chăm, lúa ngoài đồng ai nom" nghe quen lắm
Vì bố mẹ tớ nôbg dân nên chẳng bao giờ nghĩ hôm nay ăn gì. ngày mai ra sao mà chỉ nghĩ không biết con bé có ăn đủ chất không. tiền còn hay hết Vì bố mẹ tớ nông dân nên tới mùa thì chẳng bao giờ đau ốm mà đi mua thuốc uống. Vì bố mẹ tớ nông dân nên không biết trà sữa. cái viên chiên là gì. con mua về thì kêu m ăn ba cái thứ phí tiền Đừng bao giờ buồn vì bố mẹ mình là nông dân. Bởi vì tình cảm của họ không tỉ lệ thuậ. với tiền bạc đâu.
Nhà e cũng thuần nông như vậy. Nhiều lúc nghĩ lm gì để có tiền giúp bm. Đi lm thì đương nhiên bm ko cho. Số đen hơn nữa 4 năm đh ra tr mà ko làm đúng ngành nghề thì ko biết lúc đó tn! Haizz
Bố mẹ mình cũng làm nông dân, ngày xưa khổ lắm: bố mẹ phải nuôi 3 chị em ăn học, đến lúc các chị đi lấy ck nhà có chút để dành thì bố mình bị bệnh rồi ra đi mãi mãi, bố ốm gđ đã phải bán 4 con trâu và toàn bộ số tiền tiết kiệm để lo chạy chữa. Rồi tiền mất và người cũng mất. Giờ mình chỉ ước gọi 1 câu Bố và Bố trả lời mình thôi, tiền ko thể mua đc người và bố mẹ đâu. Nhớ bố lắm.
Cha mẹ mình cũng vậy,họ chỉ là những người nông dân k biết các ngày các ngày nghĩ trong tuần,k biết thế giới phồn hoa nơi đô thị như thế nào...nhưng họ luôn là bờ vai vững chắc,luôn quan tâm lo lắng cho con của mình k biết giờ này ăn uống gì chưa,tiền học tiền trọ ở nơi Sài Thành kia đủ k,và mình tự hào khi nói với tất cả moj ng cha mẹ mình là nông dân,nhưng họ luôn cho con cái học tới nơi tới chốn luôn quan tâm và lo lắng cho con họ mọi lúc mọi nơi
Tóc cha mẹ đã bạc đi nhiều Mỗi lần về quê mẹ nhờ nhổ tóc bạc Nhổ từng sợi tóc mà đôi lúc thấy cay cay khóe mắt. Tóc cha mẹ bạc từ khi nào k hay? Và nhận ra rằng mái đầu ấy ngày càng có nhiều sợi trắng. Cha mẹ đã vì tôi mà cần mẫn quanh năm ngày tháng, dãi dầu nắng mưa, nuôi tôi ăn học. Gần đây tự nhiên mẹ ho càng ngày càng nhiều hơn, mỗi lần gọi điện về cho mẹ. Mỗi câu mẹ nói là kèm cả 1 tiếng ho kéo dài. Con học y mà thấy mẹ ho cũng k biết phải làm gì cả. Tự nhiên thấy mình vô dụng.bố mẹ đã hy sinh thật nhiều. Nên con cũng sẽ cố gắng . Dù cha mẹ có là nông dân thì con vẫn luôn tự hào về cha mẹ.
Bởi bố mẹ tớ là nông dân Hàng năm mỗi độ Tết đến gần Phân do, giống má sau Tết ấy Tính toán thế nào năng suất tăng... Bởi bố mẹ tớ là nông dân Thưởng Tết, nghỉ ngơi chẳng một lần Cả đời lam lũ cùng sương gió Du lịch? Xa vời chẳng băn khoăn... Ừ, bố mẹ tớ là nông dân Facebook, zalo biết đâu lần Cả sinh nhật mình còn không nhớ Huống hồ ngày lễ lại để tâm? Bởi bố mẹ tớ là nông dân Tay chân thô ráp gấp bao lần Quần áo mượt mà đâu nghĩ đến Chỉ lo con nhỏ thiếu chi không... Bởi bố mẹ tớ là nông dân "Cái con" đen trắng xài bao năm Nhớ in 2 nút nghe và tắt Ấy mà gọi suốt con hỏi thăm... Bởi bố mẹ tớ là nông dân Nên tớ yêu thêm gấp trăm lần Chân lấm tay bùn nuôi tớ lớn Ừ, bố mẹ tớ là nông dân!!!
Tiện đây cho kể về bố mẹ tôi phát. Bố làm nghề thợ xây hơn 20 năm. Mẹ tôi làm đủ nghề từ nông,chăn nuôi,làm bánh,đi may,đi phụ hồ,đi công nhân. T sống và thấy cảnh khổ đó từ bé. Cái hồi mà kem có 1 trăm đồng ý, bạn bè đi học về đứa nào cũng có tiền mua. Tôi thèm lắm mà k dám hỏi .. mẹ cũng thương. Đi làm nhặt từng cái bao xi bán .. trưa tranh thủ đạp xe về mua cho con cái kem,nấu vội ho tý cơm,hấp tạm quả trứng kêu tôi ăn. Mẹ ăn vội ăn vàng với tý muối... quần áo mẹ may,mẹ thậm chí còn mặc lại cả quần áo của bà ngoại.... còn bố tối, ông là ng rất giỏi. Cái j ông cũng biết. T học 12 năm, bố tôi là ng dạy tôi làm toán vs hóa. Công thức bố đọc vanh vách... đi làm ai cho tý bánh kẹo hay quả thì k dám ăn, bỏ vào mũ mang về cho tôi.. giữa trưa hè, ve kêu âm ĩ, tôi,1 đứa con gái đầu đội trần, chạy ngược về khoe bố tấm giấy khen, đứng từ xa thấy tấm lưng nóng đỏ của bố,chỉ bít khóc rồi ngồi bệt xuống đống cát gần đó nhìn bố đang xây... đầu đội mũ cối,k mặc áo, mặc quần lao động rách hết chỗ nọ vá chỗ kia.. ng đi làm cùng bố thấy tôi cứ ngồi đó kêu bố xuống, bố đi tới hỏi: k về ở đây chết nắng... cảm giác muốn đc òa khóc ngay lúc đó. Rồi dơ tấm giấy khen đưa bố. Bố xoa đầu rồi lấy xe đạp lai tôi về ... cho nên bây giờ khi ra ngoài. T đặc biệt trân trọng những ng làm tay chân. Tôi yêu họ, như yêu chính bố mẹ tôi vậy
thời gian gõ phím bạn gọi về hỏi han bố mẹ có phải hơn k. tầm này đang mùa gặt, mà hn còn hiệu ứng foehn j j đấy. nắng kinh khủng. bạn gọi về hỏi thăm có phải hơn là ngồi đây tự hào là con nông dân k
Vì bố mẹ là nông dân mà mình phải nhắm mắt chịu thua nhiều người. Vì bố mẹ là nông dân nên chả biết mùi vị của mấy thức ăn, đồ uống mà các bạn vẫn thường sống ảo. Ừ thì bố mẹ nông dân nên thâu đêm ôn thi... vì bố mẹ nông dân nên lzi cũng phải nghĩ, sống không chỉ vì mình :(
Vì bố mẹ tớ là nông dân nên tớ nghĩ sẽ ở lại Hà Nội, thoát ra khỏi vùng quê nghèo đói. Cày cuốc. Nhớ nhà thì 2h bay cứ thế mà về. Chẳng ngại.
Vì bố mẹ tớ là nông dân nên đó là động lực cho tớ luôn cố gắng, để đó là niềm Tự hào mỗi khi tớ đạt được một bước ngoặt nhỏ trong đời. Vì bố mẹ tớ là nông dân nên sau giờ làm cởi bộ quần áo ra tớ cũng là một nông dân......
Bố mẹ t là nông dân, nhưng vẫn cố gắng để nuôi 4 chị em ăn học, dù vất vả, khó nhọc nhưng vẫn luôn mỉm cười và tự hào vì những đứa con. Bố mẹ là nông dân, nên t càng hiểu cái vất vả của những ng làm ruộng. Những hôm gặt xuyên trưa k về nhà, những tối soi đèn cố cấy thêm vài cái mạ. Những ngày cả nhà lôi kéo bạt lúa lên bờ, mồ hôi túa ra như tắm. Hay những lúc chạy mưa thở ko ra... Bố mẹ là nông dân, nên luôn dạy con phải biết cố gắng, biết vươn lên sau này đỡ khổ. Chỉ hết lòng hết dạ vì con. Thực ra, dù bố mẹ làm nghề gì thì cũng đều yêu thương con cái hết. Con ng ta sinh ra ko đc chọn gia đình, nhưng hoàn toàn đc chọn cách yêu thương và biết ơn ông bà, bố mẹ <3 <3 <3
Cảm ơn cậu ^_^ bố mẹ tớ cũng thế. Mà mẹ tớ đáng iu lắm nhé, tớ dạy mẹ cách sử dụng smartphone bao nhiu lần rồi hôm sau lại quên sạch, ngày nào cũng hỏi đi hỏi lại tớ :D Nhưng nhờ có bố mẹ nên mới có tớ ngày hôm nay. Tớ tự hào vì bố mẹ là nông dân.
" Nhìn thế này ai bảo con nhà HT" - câu nói mà người ngoài luôn nói khi gặp 3 anh em tôi Bố mẹ tôi nhịn ăn nhịn mặc để cho 3 anh em tôi ăn ngon mặc đẹp Bố tôi làm thợ xây bao nhiêu năm nay, trời nắng chang chang như thiêu như đốt mà có khi bố tôi vẫn phải đứng trên dàn giáo tầng 5 tầng 10. Và cứ thế, mùa hè nào bố tôi cũng sút cân. Mẹ tôi thì là 1 nông dân. Mẹ tôi hay đau ốm lắm, trong nhà không lúc nào không có thuốc của mẹ tôi. Nhưng mà đau ốm chẳng mấy khi làm mẹ tôi nghỉ làm. Mẹ tôi vẫn cứ đi, mặc kệ ốm, mặc kệ mưa, mặc kệ nắng. Đôi bàn tay của bố mẹ tôi chai sạn cả rồi. Còn tay tôi thì chỉ biết cầm bút, ngồi giảng đường điều hòa mát lạnh. Khi tôi biết đỗ ĐH, bố mẹ tôi vui lắm, hồi đấy bố mẹ hay khen tôi với mấy người quen. Thấy bố mẹ vui, tôi lúc đó thấy hạnh phúc lắm.Tôi cảm thấy dường như tôi đã làm được gì đó cho bố mẹ tôi. Nhưng không, cả năm nhất tôi chẳng làm được gì, thành quả học tập không tốt, làm thêm không đi, tiếng anh thì vẫn chưa biết. Tôi vẫn cứ sống nhởn nhơ mà không biết bố mẹ tôi ở nhà luôn cố gắng làm lụng để có tiền cho tôi mỗi tháng về lấy :(( Mẹ tôi thì vẫn cứ bảo: " học hành thì ăn uống cho đầy đủ vào , không thì không có ức mà học đâu, không phải lo tiền" :( Giờ thì tôi ân hận rồi, tôi sẽ cố gắng để sau này có thể đáp lại công sức, hy vọng mà bố mẹ đặt vào tôi :'(