Bình luận

Tưởng lên cfs than thân là đẹp trai, nhiều tiền nhưng nhátt gái hayy chưa có gấu. =))) chứ khoe khoe cái cục gạch ấy. Dẹp....
Con trai tầm 30 ở VN mà ko lo cưới đi thì hay có triệu chứng "hâm hâm" đó :))) dù trước đó vẫn bình thường đẹp zai, phong độ ~~~
Chia sẻ chút chuyện vui,em nghĩ anh nên vào group adam hoặc EVA share sắp lây vợ.Chứ ở Neu toàn fa ,khoe thế này khác gì dội gáo nước lạnh vào mặt 1tr anh em ở đây.
Anh này, anh có chợt nhận ra, ba mẹ mình đã nhiều tuổi, và điều họ mong mỏi là nhìn thấy anh lấy vợ, nhìn đứa cháu yêu thương chào đời, rồi được đút cơm cho cháu, cõng cháu đi chơi khắp xóm, được bênh cháu mỗi dịp anh mắng nữa. Anh đã nghĩ đến những điều đó chưa? Mỗi chúng ta, đều thích cuộc sống tự do tự tại, thoải mái không ràng buộc, nhưng sống như vậy có phần nào khiến ba mẹ chạnh lòng không? Đôi khi em cũng muốn lập gia đình sớm nhưng khổ đã lựa chọn rồi nên chẳng thể thay đổi, em cũng suy nghĩ nhiều lắm, nếu anh ổn rồi thì nên lập gia đình đi, ba mẹ còn ở với ta chẳng được bao năm nữa đâu. Đôi khi làm một điều gì đó khiến ba mẹ an lòng, đó là hạnh phúc anh ạ. Em cũng chỉ đưa ra góp ý thôi, bởi vì rất khâm phục anh.
Tiền từ từ làm sẽ có. Mày xem mà lấy vợ đi. Người ta cái gì cũng có con cái nhà cửa. Ko xem lấy vợ đi rồi sau này già có mà vơ bèo vạt tép. Trích nguyên văn câu nói của bố trc khi kết thúc tất cả ca s cuộc điện thoại với con trai.
Tháng sau có cfs: Họ đã chia tay, từ đó chàng trai mẫn cảm với con gái, và chuyển sang cảm tình với đàn ông. Hàng tháng bố chàng trai vẫn gửi tiền cho cậu con trai mình, 1 năm sau đó,số tiền đó đủ mua một căn nhà. Và cậu cũng quyết định mua thêm Ôtô và cưới người đàn ông thuộc về đời mình. Một kết thúc viên mãn.
Rồi tới khi cha mẹ già yếu bạn mới thấy hối hận vì 10 năm đó. Như tôi bây giờ, tôi hối hận, day dứt nhiều vô kể. Cha tôi bệnh. Tranh thủ cha đang ở gần, cứ có thể là tôi bắt xe về thăm cha. Mỗi lần gọi điện bảo cuối tuần con về, giọng ông hồ hởi ra sao thì ngược lại, tôi khóc nghẹn ngào theo đó. Rồi tới cuối tuần mà chưa có mặt ở nhà là gọi điện hỏi han, trông ngóng. Tôi nghĩ và tôi biết nếu bây giờ tôi cứ xin việc đi, rồi kết hôn, rồi sinh con này nọ. Được ở gần gia đình. Có lẽ cha sẽ vui lắm. Cứ nghĩ mình gần 30. Cứ nghĩ út sắp đi làm, nghĩ anh cả cũng đi nước ngoài rồi. Thôi, thân gái bươn chải quá làm gì. Nhưng tôi không làm được điều đó, bệnh tình cha nặng hơn, mẹ già yếu thì cần nhiều tiền lắm. Chẳng thể để mặc mọi người chăm lo. Tôi phải cố làm ra chút ít. Như thế sau này mới yên tâm được. Có điều, cha bảo chắc không chờ tôi cưới ck được rồi. Lòng tôi đau xót biết bao nhiêu. Tôi sau này không biết hp riêng của mình ra sao, cũng không biết khi đi về rồi có thể mở lòng mình ra với ai đó không. Đó là sau này, vậy cứ để sau này tính. Hiện tại đi, thì phải đi thôi. Chỉ cầu cha mạnh khỏe đợi tôi về