Bình luận

Câu chuyện của bạn làm tôi nhớ đến câu chuyện của anh bạn thân anh trai tôi. 2 anh rất thân nhau, đi đâu cũng có nhau, 2 anh cùng bỏ học đại học cùng đi lính rồi cùng đi làm kiếm tiền. Anh như anh trai tôi vậy. Những năm tôi học cấp 2 ngày nào anh cũng dạy tôi học. Anh cao, đẹp trai, thông minh và quyết đoán. Những năm tôi đi học đại học 2 anh thường xuyên xuống thăm tôi. Những tưởng cuộc đời sẽ cứ như vậy. Ai ngờ tôi học năm thứ 4 anh bị tai nạn và ra đi mãi mãi. Anh tôi như khùng như điên, đêm nào cũng lên mộ uống rượu với anh. Mẹ anh suy sụp mãi ko gượng dậy được, mẹ tôi thì lo lắng ko yên. Hnao cũng phải xem anh tôi đi đâu làm j. Rồi anh tôi cũng vượt qua được và cũng lập gia đình nhưng tình bạn ấy mãi vẫn ở đó.
Đọc chuyện của Anh cay cả khoé mắt. Anh có một người bạn thật tốt, và bạn thân của Anh cũng có một người bạn thật tốt là Anh. Anh ấy chắc cũng vui lắm khi biết luôn có người nhớ về mình.
Anh hãy sống thật tốt và mạnh mẽ bước tiếp, thỉnh thoảng hỏi thăm cả bố mẹ bạn anh cho bạn anh yên tâm. Mong rằng ở một nơi nào đó rất xa bạn anh sẽ mỉm cười hạnh phúc khi thấy anh sống tốt, thấy bố mẹ anh ấy yên lòng dần trở lại. Người ở lại hãy viết tiếp những trang còn dang dở thật đẹp thay cho người đã khuất còn quá trẻ. Anh ấy không còn nhưng tình bạn của hai người sẽ còn mãi, là tình cảm thiêng liêng mà anh may mắn có được, trân trọng và khắc cốt ghi tâm.
5 năm trước anh 25 tuổi, bạn anh cũng 25 tuổi. 5 năm sau anh 30 tuổi, bạn anh vẫn 25 tuổi. Một câu chuyện thật buồn anh nhỉ. Nhưng anh thật may mắn vì có 1 người tri kỷ như vậy. Hãy sống thật tốt và thành công anh nhé. Sống thay cho ước mơ còn dang dỡ của bạn anh nữa. Mong anh ấy ở 1 nơi nào đó ở thế giới bên kia sẽ thật hạnh phúc.
Mình cũng ko biết đã bao lâu rồi... Có lẽ từ lần nó đi lấy chồng. Cảm giác nó ko phải là của mình nữa, ngày xưa về nhà là í ới gọi qua chơi, h phải qua con, chồng, mẹ chồng....dần chả nghĩ đến gọi nó mỗi khi về nữa. Face thay bằng cmt chém gió là stt than phiền, thi thoảng nhắn tin mình thay vì hỏi thăm thì lại vay tiền. Vậy đấy. Cuộc sống đôi khi nó nghiệt ngã vậy đấy.
Mai em cũng ra sân bay tiễn thằng bạn thân nhất của em đi Hàn! Học với nhau từ cấp 2, cùng đam mê sở thích, thi lại ĐH 2 lần, nhưng số nó đen. Trượt cả 2, lận đận mãi mới pv được đi hàn để phụ giúp, báo đáp mẹ nó (bố nó mới mất năm ngoái). Lúc khó khăn 2 thằng đều giúp nhau, giờ nó đi nghĩ cũng vui với buồn! Viết lên cho vơi lòng thôi!! :)
bạn thân hay tri kỷ. cũng đã lâu rồi không trò chuyện với nó, ngày xưa 2 thằng chè nước ngồi bàn tính chuyện tương lai, bây giờ mình thì công thành danh toại còn bạn ở nơi đâu. mình cũng không còn nhớ cái lần cuối cùng 2 đứa ngồi bên nhau chém gió về cái sự đời, về cách làm ăn về chuyện gái gú. chỉ nhớ được rằng cái lần đó cách đây phải được 4 năm, ngày mình ôm hết số tiền nó dành dụm được mang đi cá độ. bây giờ gặp lại mình chỉ thắc mắc là k biết nó có ngồi nói chuyện đàng hoàng hay lại động chân tay với mình đây, mình sợ máu và không chịu được đau. không biết bị chém có đau lắm không
Đọc xong tự dưng nước mắt rơi. Cuôc sống đúng là k thể nói trước được điều gì, sông chết chỉ cách nhau trong gang tấc , z nên hãy đối xử tốt với những người xung quanh mình, đừng để sau này phải hối tiếc về những gì mk đã làm.
Uhm Đôi khi giật mình hỏi : đã bao lâu rồi k uống nước hay tâm sự với bạn thân??? Giờ thấy cái chữ thân ôi sao nó chát chúa thế, thân ai ng nấy lo Chán hẳn. Nhiều ch muốn tâm sự nhưng lại sợ phiền bạn, lại thôi
Hãy thay anh ấy chăm sóc bố mẹ anh ấy nữa nhé. ?. Hãy bảo các con a xem họ như là ông bà của mình và hãy kể cho chúng nó biết bố nó đã từng có 1 ng bạn như thế a nhé. Có như thế a ấy mới có thể mỉm cười và yên nghỉ đc...
Tự nhiên thấy khoé mắt cay cay. Chúc mừng anh vì đã có 1 người bạn tốt. Chúc mừng bạn anh, vì dù anh ấy đã đi xa mãi mãi thì vẫn luôn có người bạn như anh luôn nhớ về ...
Hôm ấy trời mưa, bạn tôi nằng nặc muốn ăn kem đậu đỏ. Nó lái xe đi tìm bằng được hàng bán kem đậu đỏ, cuối cùng cũng mua được. Nó mời tôi, tôi bảo: Tao vốn không thích ăn kem, hai thằng đàn ông rủ nhau đi ăn kem lại càng dở hơi nhưng hôm nay nhất định phải ăn thử xem nó làm bằng cái gì mà mày phải đội mưa đi vòng quanh Hà Nội để tìm. Ăn xong nó hỏi có ngon không. Tôi nói còn thua xa kem Tràng Tiền, chẳng hiểu sao mày thích. Nó thở dài. Nó nói ngày trước người yêu thích kem đậu đỏ lắm, ngày nào ăn cũng được, đâm nó cũng nghiện. Chia tay lâu quá rồi cũng quên mất món này, hôm nay mưa gió tự nhiên tao dở chứng. Thói quen thôi, tao thậm chí còn giữ bao nhiêu que trúng thưởng ở nhà. Mày nhớ hả? Không tao quên cô ấy rồi. Thói quen thôi. Tao đã hỏi là nhớ ai đâu? Làm que nữa không, tao bắt đầu thấy ngon rồi. Bạn tôi cười. Gật đầu. Ký ức, quả là một thứ đáng sợ. From BeP