Bình luận

Tôi. Gia đình vẫn còn đầy đủ. Sinh viên năm cuối. Trừ lúc đi học ở trường tất cả thời gian còn lại t đi làm thêm, làm chỗ này chỗ nọ, cuộc sống chỉ dành cho công việc với cùng mục đích là kiếm tiền để trang trải cuộc sống. Nhà ko có đk, mẹ phải đi làm thuê lo cho 2 đứa con gái ăn học. Chưa từng biết cái cảm giác vui chơi hưởng thụ như lũ bạn cùng trang lứa. Ko bạn bè, ko tình yêu, ở trọ 1 mình, đi đi về về 1 mình cả ngày ko gặp mn trong xóm trọ. Mỗi lần đến lớp, hầu hết chúng bạn nó chỉ hỏi "nay m làm ở đâu? Sao t đi đâu cũng thấy m làm ở đó z?" Nhưng vẫn cảm thấy mình may mắn hơn chủ thớt. Lúc mệt mỏi nhất vẫn có mẹ có e gái để tâm sự, quẳng đi gánh lo r tiếp tục. Chỉ muốn đc nghỉ ngơi 1 ngày thôi cũng không thể. Cố lên. NGÀY MAI SẼ KHÁC. Muốn tâm sự thổ lộ lòng mình nhưng SỢ lòng người r tự nhiên lại viết ra trong cmt này. Cảm thấy nhẹ nhõm trong lúc rối bời này.
Tôi cứ nghĩ làm người đàn ông của gia đình như tôi đây đã là rất mệt, chẳng ngờ làm người đàn ông không gia đình như bạn đã mệt lại còn buồn như vậy. Chúc bạn sớm tìm được gia đình của bạn, đừng bỏ cuộc nghen.
lúc bận rộn thì không nói, lúc rảnh rỗi một chút thì lại chợt nhận ra chẳng biết làm gì, không có một ai để tâm sự, cô đơn cũng không biết nói cùng ai. mình may mắn hơn còn cha còn mẹ, nhưng mình thật sự chẳng dám gọi về vì sợ thất vọng vì mình gọi về nói được 2 câu thì lại nhắc đến tiền, mình chả tiếc tiền cho bố mẹ bồi bổ tiêu xài nhưng ba mình cứ tìm cách moi tiền mình để bài bạc nên mình rất ức. mình đi làm rất cực khổ, bệnh cũng chẳng dám nghỉ, có những ngày cả người mỏi nhừ, sốt cao cũng phải vác xác đi làm, những lúc ấy mình rất thèm có 1 ai đó lắng nghe mình, nhưng trái múi giờ, bạn bè lúc ấy hoặc đã ngủ hoặc đang học hoặc làm, ở đây thì mình lại chẳng có bạn nhiều. nhiều hôm thấy rất mệt mỏi, tủi thân lại ngồi khóc một mình, khóc xong rồi thì lại phải quay về cái guồng quay ấy....
Cái mà anh có được như ngày hôm nay là cả 1 chặng đường dài.Nó được đánh đổi cả bằng mồ hôi,sức trẻ,tuổi thanh xuân,nước mắt khi những người thân yêu nhất lần lượt rời xa mình.Em rất khâm phục nghị lực sống của anh.Nghèo nhưng có chí.Trong cái xã hội này người như anh hiếm lắm ạ.Chúc a luôn mạnh mẽ,lạc quan,yêu đời hơn nữa.Ngoài kia có 1cô gái nào đó đang chờ anh đó.Anh sẽ không còn cô đơn đâu ạ.Cố lên anh nhé!
Nếu bạn cần tìm 1 ng lạ chỉ để trút nỗi lòng thì cứ ib mình :)) ở đời hk có ai hoàn mỹ hết bạn à có lẽ những ng khác hơn hơn bạn là họ có ba có mẹ nhưng cái số mà bạn đâu ai nói trc đc điều gì. Do vậy nên bạn càng pải nỗ lục hơn r cuối cùng bạn cũng sẽ thành công mà, có câu " có công mài sắt có ngày nên kim " nên hãy cố lên bạn nhé :))
Thực ra thì mọi thứ là do mình tạo ra mà. Bây giờ bạn cũng có tiền rồi đó thôi, bạn có thể tham gia các hoạt động thể thao, đến các thư viện, sắp xếp thời gian làm việc, vui chơi, tập gym chẳng hạn, tham gia các lớp học võ chẳng hạn...Các mối quan hệ sẽ được thiết lập từ đó chứ từ đâu. Mọi thứ là tại bạn đang thu mình lại đó chứ :)
Cố găng lên bạn à. Mình cũng có thời gian bế tắc. Nhưng mỗi khi có chuyện không vui. Mình lại nhớ đến cuốn sách "Tất cả chỉ là thử thách" - Của ông chủ tập đoàn HuynDai. Bạn thử đọc cuốn sách đó, và cuốn "Nhà giả kim" xem sao. Hy vọng sẽ thêm nghị lực hơn nữa.
Ô sời Nghèo thì lâu chứ Giàu thì mấy.Cứ kiếm tiền nhiều vào rồi lúc ấy ta sẽ là người kén chọn.5ting!