Bình luận

mình ước gì.... Em trai mình nhận ra được, vì HIỆN TẠI nó ĐÃ VÀ ĐANG làm khổ mẹ tớ như thớt của những năm trc đây, bỏ học, đòi đi làm để có tiền tiêu xài, ko nghĩ đến tương lai và hậu qả, thật sự hết lời, chỉ mong có tự Cảnh Tỉnh bản thân mà thôi!
Lời cảnh tỉnh cho các thanh niên. Thay vì dành thời gian cho facebook, cày game với bạn bè, chơi bời cùng người yêu thì hãy dành thời gian cho bộ mẹ, dùng những khoản tiền nhỏ để mua tặng bố mẹ những thứ nhỏ nhắn như đôi giày. Đừng cố sống cố chết theo đuổi những thứ phù du để rồi 1 ngày lại ngồi khóc lóc như bạn thớt. Hạnh phúc đơn giản chỉ cần bên người mình thương yêu là đủ rồi. :(
Mh cũng nhớ mẹ mh lắm, rất rất nhớ mẹ. Muốn trở về ngày xưa khi có mẹ bên cạnh, dc mẹ qtâm, y thương chăm sóc. Bây giờ muốn có mẹ bên cạnh cũng k dc nữa rồi. Nhiêu lúc mh hối hận vì trước đây đã rất nhiều lần cãi lại mẹ. Bây giờ con chỉ muốn nói mong mẹ hãy tha thứ cho con, con yêu mẹ nhiều lắm. Chị e con sẽ cố gắng sống thật tốt mẹ ạ.
thật lòng chia buồn với anh. Chắc lúc viết bài này anh đã khóc rất nhiều. Tới đoạn sau em thấy được cảm xúc lẫn lộn của anh ở cách anh xưng hô không còn thống nhất. Hãy mạnh mẽ lên nhé.
Chị hiểu cảm giác của em, mẹ chị đi 2 ngày rồi đi luôn, bác chị bảo trước khi mất mẹ gọi tên chị em chị,hỏi chị em chị đang ở đâu. Để viết ra những dòng này cũng mất 9 năm để nỗi đau lắng lại trong lòng. Giờ chị cố gắng sống tốt vì bố và những người yêu thương chị. Cố lên nhé chàng trai, mẹ ở trên trời sẽ luôn dõi theo em, vậy nên cố gắng sống tốt và hạnh phúc nhé.
Mình cũng học y đi thực tập nhiều bệnh viện nhưng chưa bao giờ gặp trường hợp nào y bác sĩ vô trách nhiệm như vậy cả. Bài viết của b đã khiến mình suy ngẫm rất nhiều và mình nghĩ sẽ cố gắng hơn biết đâu sẽ giúp được ai đó trong lúc tuyệt vọng để không có trường hợp nào đau lòng như vậy nữa. Hy vọng b sớm vượt qua nỗi đau này, chúc b sức khỏe và mọi điều hạnh phúc sẽ đến với b .
B vẫn còn may mắn khi vào những giờ phút cuối cùng còn được nắm tay và nhìn thấy mẹ ..còn t ngay cả nói 1 câu yêu bố và xin lỗi bố còn ko có cơ hội để nói ra ..
Bác sỹ không khám bệnh, không ra y lệnh thì mình thách điều dưỡng nào dám cho thuốc để mẹ bạn uống. Mẹ bạn bị lao vậy thì bạn cũng nên đi kiểm tra sức khoẻ sớm đi, bạn thuộc nhóm đối tượng có nguy cơ cao nhé. Đôi lời nhắn gửi và chia buồn cùng bạn.
Xin chia buồn với bạn. Bố tớ cũng vừa mới bỏ t đi giống mẹ bạn nên t hiểu. Nhưng bạn à, t chia buồn với bạn nhưng không đồng tình với những gì bạn nói. Từ ngày bố tớ bị bệnh- tớ được chạy đi chạy lại rất nhiều bệnh viện nhưng t chưa hề thấy bv nào mà bs không khám cho bệnh nhân mà lại cho thuốc cả. Và như bạn nói bạn thương mẹ, vậy thì bạn quan tâm mẹ bạn? Chỉ cần quan tâm mẹ bạn hơn chút thôi, mọi chuyện sẽ khác rồi. Tớ chỉ muốn bạn có cái nhìn khách quan chứ đừng nói về nvyt như vậy, thật sự là quá oan cho họ.
T đã khóc . Thực sự c quá giống t . Mẹ t cũng bị lao . Và những ngày tháng cấp 3 mẹ t cũng suốt ngày phải lôi t từ tiệm Net về . May mắn thay t vẫn đỗ được đại học . Đọc cái cfs mà c viết mà 1 thằng con trai chỉ bị mẹ đánh mới khóc đã khóc ngon lành . T nhớ mẹ . T về với mẹ t đây
Sinh lão bệnh tử. Quy luật đời người. Mà cái lão số phận lại bỏ qua chữ lão , ngon lành gieo rắc vào người phụ nữ ấy chữ bệnh rồi tử . Ngày mất mẹ thật sự là ngày sụp đổ của tớ, nên tớ hiểu cái cảm giác này. Mạnh mẽ lên cậu , tất cả rồi sẽ ổn thôi :)
T cũng đã trải qua cái cảm giác thế này, những ngày cuối cùng nhất, mẹ vẫn k muốn để t ngửi mùi của bệnh viện, cứ bảo đi học đi. Từ bé đến h vẫn chưa bao giờ có thể nói ra miệng câu con yêu mẹ, và h thì là không bao giờ còn cơ hội nữa
Nếu mình là người mẹ ! Gia đình vẫn còn chồng mình, ông bà nội ngoại thì mình còn cố gắng dành dụm tiền cho con học ĐH chứ ko đi chữa bệnh vì nếu có chuyện gì thì còn bố nó và ông bà nội ngoại , nhưng nếu nhà ko có ai như này chỉ có 2 mẹ con nương tựa vào nhau mà lại ra đi như thế thì con mình nó ở trên đời này một mình càng bơ vơ tội nghiệp hơn càng cảm thấy ko còn động lực nữa ... Đi học mà mất mẹ thì mình ko hề muốn chút nào!!!!
Bệnh Lao giai đoạn cuối thì ko can thiệp đc mấy đâu bạn.ko phải do nv y tế vô tâm.mà y học bất lực trước Lao kháng thuốc của mẹ bạn.có hối hận thì hối hận ko đưa mẹ đi khám cẩn thận và điều trị Lao theo liệu trình đầy đủ.nếu có bảo hiểm y tế thì đc phát thuốc miễn phí theo chương trình phòng chống Lao quốc gia cơ bạn ạ
Suy nghĩ: bạn có thể tám chuyện với n.y bạn bè hàng tiếng đồng hồ nhưng khi gọi về bố mẹ dk mấy phút? Bạn vô tư làm trò với lũ bạn mà khi nc với bố mẹ bạn có làm họ cười hay chỉ là gọi về xin tiền, xin nọ xin kia? N.y bạn ốm đau, tới tháng các bạn đều tận tình thuốc men, bất chấp cả sĩ diện đi mua Bvs mà khi bố mẹ bạn ốm thử hỏi bạn có biết hay biết chỉ gọi hỏi thăm qua loa?.... Và cho đến khi điều tồi tệ nhất xảy ra bố mẹ bạn qua đời thì bạn đều sẽ khóc, suy ngẫm, hối hận và ' giá như '! Trước khi điều đó xảy ra tôi mong bạn hãy thay đổi suy nghĩ bấy lâu để sau này thay vì suy ngẫm hối hận giá như thì bạn ngồi nhớ lại những khoảnh khắc hạnh phúc nhất bên bố mẹ bạn - những người vĩ đại nhất!
Thực sự rất cảm động...mình thấu hiểu hoàn cảnh của bạn...cố lên bạn nhé.... và hỡi thế hệ các bạn trẻ ..các bạn là tương lai của đất nước này...đừng tiếp tay cho tiêu cực...hãy mạnh mẽ lên án tiêu cực...đừng vô cảm và vô trách nhiệm nữa...nếu ko rồi con cháu chúng ta sẽ là nạn nhân của những di sản xấu xa chúng ta để lại...hãy để việc đc chăm sóc y tế là bình đẳng với tất cả mọi người....
Thuở bé nhiều hôm tôi bỏ chơi Cảm thương đứng ngó mẹ tôi ngồi Và bên chiếc rổ mùi thơm cũ Như tấm lòng thơm của mẹ tôi Lơ thơ chỉ rối sợi con con Những cái kim hư, hột nút mòn Tằn tiện để dành trong lọ nhỏ Vải lành gói ghém mấy khoanh tròn Lặng lẽ bàn tay lặng lẽ đưa Đắp từng miếng vá ấm con thơ Những mong đời mẹ, đời con mãi Gần gũi nhau cùng mối chỉ thưa... Mẹ ơi! chiếc áo con đã rách Con biết làm sao trở lại nhà Để mẹ vá giùm? con thấy lạnh Gió lùa nỗi nhớ thấm vào da
Thật sự giống tâm trạng của mình quá. Những ngày qua với mình thật sự như một cơn ác mộng vậy, mình vẫn chưa dám tin là mẹ mình đã mất, vì sự vô tâm mà mình k hiểu hết được bệnh tình của mẹ... học hành tất cả chỉ là nguỵ biện nếu đổi lại mình muốn thời gian quay về một tháng trước mình sẽ bỏ lại tất cả để về với mẹ... giờ mình sống mà như chết, mình hối hận lắm và căm ghét bản thân vô cùng... nghĩ mà muốn đi luôn.. mình k mạnh mẽ được...
Bạn này có vẻ oán trách bác sĩ. Nhưng bạn đâu biết phác đồ điều trị lao đâu cần phải ngày nào cũng thăm khám. Cái sai làm là mẹ bạn đã để quá lâu cơ thể suy kiệt, dùng thuốc không đúng đã lâu. Cũng chia buồn, thông cảm cho bạn, không tiền nó thiệt thòi lắm. Gắng học cho ra trường công việc ổn định,khi nào khó khăn hãy nghĩ đến sự hi sinh của mẹ. Mong bạn sẽ có 1 gia đình nhỏ hạnh phúc.
Có lúc tưởng mất tất cả nhưng con vẫn còn tình yêu của mẹ. Nếu chán bản thân đến mức không muốn sống, con cũng phải cố sống tốt vì mẹ. Nếu nỗi đau của cs này khiến con muốn từ bỏ nó, con phải nhớ đến nỗi đau mẹ trải qua khi mang con tới đây. Cả thế giới coi con là con khờ, thì con vẫn biết trong mắt mẹ con luôn là một nàng công chúa <3 mẹ!
Chia buồn với bạn trong cfs, mình có điều này muốn nói với bạn. Đó là việc bạn bảo ko oán giận các nv y tế vô tâm, thực ra họ k phải vô tâm, mà khi đó là họ ko thể làm gì hơn nữa thôi, lao phổi ho ra máu là biến chứng nặng nhưng mẹ bạn k điều trị đủ liệu trình (thuốc chống lao được cấp hoàn toàn miễn phí với bhyt, mình đoán vì lý do nào đó mà mẹ bạn k có bhyt) dẫn đến kháng thuốc thì điều trị rất khó khăn, tỷ lệ tử vong cao. Nếu bạn quan tâm mẹ hơn một chút, tìm hiểu bệnh lao, đi xin cấp bhyt vs đối tượng hộ nghèo, đích thân kiểm tra việc mẹ đi khám, khi đã được chỉ định điều trị bạn chỉ cần đến tyt hoặc nơi đk theo dõi bệnh lao nhận thuốc cho mẹ uống đều đặn đủ liệu trình là mẹ bạn có thể hoàn toàn khỏi bệnh. Hoặc bạn tìm hiểu và nói lại với mẹ thì mình tin mẹ bạn sẽ tự lo được cho bản thân.
Bệnh lao giai đoạn cuối? Chữa một tuần rồi gọi ra nói riêng??? Lao chứ có phải ung thư đâu. Với lại thuốc chữa lao được phát miễn phí tại địa phương mà.
Lần đầu đọc neu cfs mà ngồi khóc. Vừa thấy thương b. Lại vừa nhớ đến mẹ thấy có lỗi với bme hơn.... R tớ thấy mình may mắn hơn rất nhiều người. Cố lên bạn. Mẹ b sẽ luôn dõi theo b...
Thực ra cậu cũng cảnh như tôi của 4 năm trước Bh hối hận vì mình chưa bao h nói với mẹ một câu con yêu mẹ hay con cám ơn mẹ đã sinh ra con Bây h muốn nói cũng đã muộn rồi
Một đứa con trai viết ra được những dòng này thật đáng nể. Ráng mà sống cho tốt để mẹ cậu có thể ngậm cười nơi chín suối.
Cứ yên tâm vững bước bạn nhé. Mẹ bạn không còn đau nữa, mà đang vui và mỉm cười hạnh phúc khi có đứa con trai ngoan như bạn. Cố gắng lên.
" một khi mình mất đi thứ gì đó, mình mới nhận ra thứ đó quan trọng biết nhường nào" cố lên bạn vượt qua nỗi đau này, mẹ bạn đang trên trời luôn theo dõi con đường thành công của bạn!
Vì Chúa rất bận rộn nên người đã mang tới những người Mẹ cho chúng ta :) Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc