Bình luận

Tiếp này Xin chào, đây là phần tiếp theo của confession # 10986. Ở phần đầu, tôi đã kể 3 vấn đề mà gia đình và bản thân gặp phải: kỳ thị vùng miền – bạo hành gia đình – quấy rối tình dục. Cảm ơn các bạn đã đọc và nêu ý kiến. Tôi đã đọc từng comment bên dưới bài chia sẻ. Tôi xin cảm ơn những bạn đã gửi lời động viên, an ủi, khích lệ. Tôi xin cảm ơn các bạn đã chia sẻ câu chuyện của chính các bạn và những lời khuyên hữu ích không chỉ dành cho tôi mà còn dành cho tất cả những bạn đồng cảnh ngộ. Sự cảm thông của các bạn giúp tôi mạnh mẽ hơn. Vì vậy, tôi viết tiếp confession này vì muốn trao đổi thêm về những vấn đề đã kể. 1/ Phân biệt vùng miền: tôi thấy có 3 luồng ý kiến về vấn đề này: -Đồng cảm. -Phủ nhận. -Hoang mang. Với những bạn đã gặp phải sự phân biệt kỳ thị, tôi hiểu cảm giác khó chịu, uất ức đó. Nó gây cản trở nhiều trong cuộc sống thường ngày của chúng ta. Nó khiến chúng ta mất lòng tin với mọi người vì cảm giác mình bị cô lập. Ảnh hưởng nặng nề nhất của chuyện này xảy ra khi chúng ta còn nhỏ. Bởi còn nhỏ thì chúng ta cảm thấy yếu đuối, hoang mang, sợ hãi, như có bạn kể là chỉ biết khóc khi thấy gia đình mình bị ức hiếp, một bạn khác kể là có người bạn học vì bị kỳ thị mà không dám nói chuyện. Sự kỳ thị đáng sợ đến mức làm cho một đứa trẻ tự ti đến nỗi không dám mở miệng. Với những bạn phủ nhận, điều này cho thấy không phải nơi nào cũng xảy ra nạn kỳ thị. Đó là điều đáng mừng. Vậy với những bạn mang niềm tin về sự hòa đồng, bình đẳng, không phân biệt, tôi mong các bạn sẽ tạo ra một thế hệ không có sự phân biệt kỳ thị. Môi trường sống như vậy mới giúp mỗi cá nhân phát huy được năng lực, điểm mạnh của mình, mà không hề e ngại dù mình có khác biệt với người xung quanh, ví dụ như giọng nói. Với những bạn hoang mang, tôi xin nói rõ sự phân biệt kỳ thị vùng miền thường xảy ra ở tỉnh lẻ vì tính cục bộ, địa phương. Tôi đồng ý với một số bạn đã nói thành phố Hồ Chí Minh là vùng đất cởi mở, dễ sống. Nếu các bạn muốn vào miền Nam học hay lập nghiệp thì cứ mạnh dạn vào đây sinh sống và trải nghiệm, đừng e ngại gì cả. Vì như có bạn nói, đi nhiều, tiếp xúc nhiều thì mình mới có cái nhìn toàn diện.  Tôi xin nói rõ. Tôi kể chuyện gia đình mình bị kỳ thị không phải để nói người miền nào tốt hơn mà tôi muốn nói sự phân biệt kỳ thị vẫn còn tồn tại. Một phần là do hệ lụy chiến tranh để lại. Tôi muốn kể những khó khăn gia đình mình gặp phải để mọi người biết nỗi sợ mà tôi đã trải qua khi là còn là một đứa trẻ. Tôi kể chuyện mình với hy vọng mọi người sẽ xóa bỏ nạn kỳ thị, để ai cũng được sống thoải mái, là chính mình, mà không phải bị cô lập, không bị đối xử tệ. 2/ Bạo hành gia đình: tôi chú ý đến ý kiến của một bạn, bạn ấy nói rằng một số người xem bạo hành gia đình là bình thường. Tôi đồng ý với bạn. Vì có người xem nhẹ nạn bạo hành gia đình mà nhiều người phải chịu đựng bạo hành cả đời. Có người nói với tôi rằng, bạn có biết vì sao người chồng lại dám đánh đập, hành hạ vợ mình mà không sợ không. Vì họ biết vợ họ không đủ sức phản kháng. Những người chồng vũ phu không biết hoặc giả vờ không biết bạo hành với chính vợ mình cũng là phạm tội. Nếu chúng ta thử đứng ở vai trò ba mẹ, sinh con ra, yêu thương, nuôi nấng, con đến tuổi lập gia đình, lại bị chồng nó bạo hành thì chúng ta sẽ đau lòng biết bao nhiêu. Có khi nghĩ lại, thà để con mình sống độc thân, có khi còn hạnh phúc hơn. Tôi kể chuyện nhà mình ra với mong muốn các bạn chia sẻ hoặc tạo ra những trang web chống bạo hành gia đình. Mọi người cần hiểu rõ hơn về bạo hành gia đình. Nạn nhân cần phải lên tiếng, cần được bảo vệ và giúp đỡ. Hệ lụy của bạo hành gia đình là khôn lường, không chỉ ảnh hưởng đến nạn nhân mà còn gây ra nỗi ám ảnh đến những đứa con. Bạo hành không chỉ về thể xác mà còn có bạo hành về tinh thần, bạo hành về kinh tế tài chính, bạo hành về tình dục. Tôi xem những bài nói trên TED talks (có cả phụ đề tiếng Việt), tôi thấy ở các nước tiên tiến vẫn có bạo hành gia đình. Giải pháp là người bị hại cần dũng cảm lên tiếng, mọi người xung quanh cần giúp đỡ, chứ không nên thờ ơ, vô cảm. Tôi xin tạm dừng ở đây. Tôi mong bài viết này sẽ được đăng. Xin cảm ơn đã đọc và chia sẻ.
Mình vào nam sao thấy mấy cha miền nam quý mình như vàng nhỉ. Lại còn hẹn hò gả con gái cho, cơ bản con gái các ông cũng xinh, nhà đại gia nên thấy cũng thích. Mà cái giọn gái miền nam ngọt lịm, nịnh trai thì chỉ có chết. Tiếc là đó là chuyện 10 năm trước hồi mình đi Mỹ về.
Ý kiến của mình nhé: Miền Nam ghét mình Bắc? Đúng, ghét rất ghét là đằng khác luôn ấy. Em dân Trung vào đây đúng 2 năm, chuyển trọ 2 lần và hiện đang sống chung lầu với 3/4 phòng còn lại là người Bắc ( biển số xe 47). Thật sự cái ác cảm ghét người Bắc không phải tự dưng có đâu anh/chị ạ. Dân Nam sống phóng khoáng, thân thiện lắm. Họ sẵn lòng giúp đỡ chứ không như mấy anh/chị Bắc đâu. Thử hỏi 1 đứa con gái 19 tuổi bị tai nạn. Gào khản cả cổ không có lấy 1 anh thanh niên nào trong 6 anh đang sống tại đấy lên tiếng giúp đỡ -_-. may chỉ có 1 anh giữ xe chỗ trọ chạy lên giúp :(. Rồi thử hỏi 11,12h đêm mấy anh/chị không đóng cửa học bài mà toàn ra bật đèn công suất lớn chỗ hành lang để học. Một lần muốn ngủ sớm nên em ra tắt điện thế là bị chửi sml -_- haha,Mấy chị bảo sao mày ngu thế, không biết tiết kiệm à? À dạ vâng, cái đấy người ta gọi là khôn lõi đấy ạ! Nói chung, Nam Bắc gì cũng có kẻ xấu người tốt, nhưng mấy anh/chị khi vào Nam cũng đừng để lại nhiều ấn tượng xấu đến như vậy
sao người miền nam lại ghét miền bắc và ngược lại vậy ta,t là người miền trung Quảng Bình,nói k phải có ý gì xấu cả nhưng vào miền Nam thì thấy bọn bắc kì này nọ,rồi nam kì này nọ ,t k biết quá khứ ntn và làm sao lại ghét bỏ nhau lâu đến như thế,anh rể t là người miền Bắc,a ấy rất hiền lành dễ gần lại thương người và rất lễ phép,nhưng k hiểu vì sao lại mang trong mình 2 chữ bắc kì,thật sự k hiểu đc
mình người Bắc Trung Bộ vào Nam Trung Bộ sống cũng bị kì thị. chúng nó suốt ngày nhại giọng r trêu r chửi. con nít mà có biết gì đâu, may mắn là lớn lên 1 chút m học trong môi trường có học hơn nên cũng đỡ, tuy nhiên vẫn bị chú ý bởi mái tóc dài chấm mông và cái giọng lơ lơ Bắc :). Còn việc b bị lạm dụng, đừng hỏi vì sao luôn là mình? bởi vì mình xui xẻo thôi, còn bọn biến thái bệnh hoạn chúng nó rất rất nhiều. và rất nhiều ng là nạn nhân nhưng k ai nói ra bạn ạ. là thân con gái chỉ biết cẩn thận, đề phòng hơn thôi. cố lên b nhé!
Chị tự ti đâm ra tự kỉ ám thị? Ra ngoai song mot tg coi the nao. Tinh thần thoải mái vặt vãnh bỏ qua vui vẻ hoà đồng với hàng xóm rồi họ cũng ko nhìn mình với con mắt xa lạ nữa. Cố lên để sống vui chị nhé.
Tôi là người Nam đây mà cũng ko đúng lắm phải nói là Miền Tây Nam Bộ mới đúng ở nơi tận cùng của đất nước hình chữ S. K phải người Nam nào cũng ghét người Bắc đâu thời tôi còn đi học cũng có vài đứa bạn từ ngoài Bắc chuyển vào học và là bạn rất thân đấy, còn nữa tôi cực kỳ thích con gái người Bắc vì tôi thấy giọng con gái Bắc nói nghe thích lắm kiểu như cực kỳ dễ thương
Mình là người miền Bắc nhưng sinh ra rồi lớn ở miền Nam. Ba mẹ ông bà vẫn nói giọng Bắc nên mình cũng không nói giọng Nam nhiều. Bao nhiêu năm đi học vẫn bị bạn bè gọi là đồ thứ Bắc kỳ lai. Tới khi chuyển về miền Bắc sống. Thì bạn bè ở đây lại nói giọng mình buồn cười này nọ. Mỗi lần mình nói chuyện hay đọc bài. Họ lại rúc rích cười với nhau rồi nhại lại giọng mình. . Có lầncô giáo phải gọi mình ra ngoài lấy đồ, sau đó nhắc cả lớp không được cười mình nữa. Trong khi đó, mình thấy mình vẫn nói giọng miền Bắc chỉ là mình hay dùng từ địa phương với có vài từ nói khác các bạn ấy thôi. Đó cũng là phân biệt.
Gần đây mình hay nghe nhiều về việc người Nam kì thị người Bắc nên thành ra càng ngày càng thấy hơi không có thiện cảm với người Nam, trước thấy ai nói giọng Nam là thích lắm, nghe hay hay,nhung nghĩ đến việc họ kì thị mình mình lại thấy...
Em nghĩ chị lên gặp chuyên gia tư vấn tâm lý. Họ có thể lắng nghe, giúp chị giải quyết vấn đề và cải thiện chất lượng đời sống tinh thần của chị. Em đã gặp nhiều trường hợp thay đổi cuộc sống nhờ tư vấn tâm lý. Mong chị ổn hơn.
Có một time mình cũng bị soi mói kỉu vậy. Mấy cha hàng xóm dâm dê nhìn mình từ trên xuống dưới, buông lời lả lơi, rỉ tai nhau r cười man trá. Từ đó mình quyết định đi ra ngoài đường ăn mặc kín đáo từ trên xuống dưới chẳng khác j bà già. Đến giờ gặp lại bạn cũ, nó cũng hay nhắc lại phong cách bà già đó của mình. Bây giờ mỗi lần ra đường ai mà huýt sáo ghẹo mình, mình vừa huýt lại tiếng gọi chó vừa giả vờ tìm chó. Có hôm đi qua ủy ban nhân dân, mấy cha ở đó chọc mình hỏi đi đâu, mình dõng dạc: Đi Ỉa. Lúc nào cũng phòng kẹp tăm trên đầu lỡ ai có làm gì thì còn tự vệ, mang theo cặp tap để tiện bỏ đá hay gạch ven đường vào quất, cũng may ông tr sinh ra chỗ đó của nó nhạy cảm. Tính mình cũng dữ nên giờ mấy cha hay chọc mình ở gần nhà k giám hó hé nữa :3 Bạn nên học mấy thế võ tự vệ đơn giản, nếu sau này lỡ bị ai đó chống chế bắt làm bậy bạ, cứ giả vờ chiều nó rồi tìm cách đạp vào chỗ đó, cái này có bày chi tiết trong video của Nguyễn Hoàng Khắc Hiếu. Mình cũng người bắc như bạn nè, bố mình tính cũng y bố bạn nên mình ngán mấy ông ng bắc lắm, thề sau này có chết cũng k lấy ng bắc. Từ khi mình xa nhà đi học ms thấy cuộc sống thoải mái hơn hẳn, ở nhà bị cái tư tưởng của bố áp đặt rất mệt mỏi. Ra khỏi nhà mở mang ms thấy thế giới thật rộng lớn.
Trước t cũng vô nam chơi mấy tháng . hồi đó còn nhỏ thấy mình vô chơi cùng bọn trẻ con ở xóm với thằng em . em mình thì nó nói giọng nam vì nó sinh ra trong đó . mình vô đéo biết cái j bị bọn đấy chơi xấu . dấu dẹp rồi các thứ ..... tức mình cầm gạch đuổi đấm từng thằng 1 . sau hôm đó là tụi nó biết điều ngay . học tập nhé
Chỉ những người bị quấy rối tình dục mới hiểu được cái cảm giác hoang mang sợ hãi tột độ. Nhiều lúc đi ra đường luôn trong trạng thái sợ và căng dây thần kinh hết mức. Chỉ 1 tiếng động nhỏ thôi cũng đủ để giật mình và run rẩy.?
tôi là người bắc chuyển học vào nam khi còn nhỏ cũng chịu khá nhiều áp lực, đè nén về tinh thần do giọng nói của mình. ngày còn nhỏ không biết bao nhiêu lần bị nhại giọng, bị nghe " bắc kì ăn cá rô phi, ăn nhầm lựu đạn chết cha bắc kì''. nhưng may mắn do học khá hơn các bạn cùng trang lứa nên tôi ko bị cô lập, thêm nữa cha mẹ tôi là người làm ăn nên cũng ko để ai gây chuyện với mình. Dù sao Sài Gòn cũng là 1 vùng đất ko quá khó để sống :))
Đọc thì mới biết có nhiều mảnh đời bất hạnh hơn mình Bị bố đánh thì sao, đâu bằng hành hạ bằng lời lẽ cay nghiệt Bị bạn bè phản bội thì sao, đâu bằng bị hàng xóm láng giềng kì thị, đâu bằng người thân trong gia đình bạo hành tinh thần khủng khiếp. Đời bất công với bạn quá nhưng bạn à, là con gái, nhất định phải mạnh mẽ, tất cả sẽ qua thôi, ngẩng cao đầu và bước tiếp nhé bạn.
Thật sự mình thấy hơi nhiều người Nam sẽ ghét người Bắc, có thể vì tính cách hoặc CS (Thôi không tổ lái) nhưng đó chỉ là số ít thôi, người Nam vốn thân thiện mà. Mình lại không tin có một xóm người lại kì thị nặng nề như vậy! Các vấn đề còn lại, hầu như ông trời muốn bạn trải qua tất cả để xem bạn mạnh mẽ đến đâu. Vì mình chưa thấy ai lại khổ như vậy, chắc phải đến bây giờ bạn cũng chịu nhiều tổn thương rồi. Vì mình không hiểu được tâm tư cũng như nỗi đau đó, cũng như chưa trải qua thì chỉ khuyên bạn nên mạnh mẽ, tìm một người bạn để sẻ chia hay đơn giản là tâm sự với mẹ để có thể kịp thời giải quyết. Chúc bạn may mắn :)
Trong đây thấy Nam-Bắc bình thường. Hàng xóm láng giềng người Nam kẻ Bắc vẫn tối lửa tắt đèn có nhau ;)
*tóm tắt- sub* Cái chuyện muôn đời kì thị lẫn nhau thôi Nhà miền Bắc thế rồi vô Nam ở Lúc nhỏ thì luôn bị người ta khinh ghẻ Bố sĩ diện nhiều, nên để kệ vậy thôi Chuyển đi rồi nhưng mọi chuyện chưa trôi Bố đánh mẹ, thế rồi hành hạ cả Áp lực thu chi làm gia đình sơ sác quá Chẳng biết làm gì, chẳng biết ngả vào đâu Ai biết về tệ nan ấu dâm- đau Tôi cũng bị, trước sau đều là khổ Đủ thứ thanh niên, trẻ già rồi lớn nhỏ Tôi sợ mọi người, sợ họ lại miệt khinh Tôi ghét ba mình, tôi thương mẹ hi sinh Tôi ghét cả cái tình hình hiện tại Bắc với Nam một nhà mà sao lại Cứ phải thế này... tai quái vậy đời ơi! p/s: chả biết nói gì nữa :3
Có lẽ bạn bị mắc một loai bệnh tâm lý thôi.kiểu như bị ám ảnh ấy.. bạn thấy ai nhìn bạn bạn cũng có cảm giác đấy.như người ta muốn có ý xấu với mình..thật ra vấn đề la ở bản thân bạn chứ không hoàn toàn ở họ..
Thật cũng chẳng hiểu, người cả mà, sao phải kỳ thị nhau? Trừ những kẻ biến thái tội phạm thì cảm thấy ghê tởm, chứ người mắc bệnh, người khuyết tật, người xấu, người tự kỷ, người miền quê, người nghèo....cứ đọc những chuyện về kỳ thị những người đó thì lại muốn hỏi lý do gì để kỳ thị họ?