Bình luận

Thời đại này con người ta quay cuồng với tham vọng, mơ ước làm ông to bà lớn rồi về ra oai với làng với xóm. Bố mẹ người thân cảm thấy hãnh diện... nhưng đâu ai biết bề chìm của cuộc sống ta phải đánh đổi biết bao nhiêu thứ.. mơ ước được đi chơi với bạn bè, nguyện vọng được nghỉ ngày lễ hay đơn giản có cái tết ấm cúng bên gia đình... Đâu ai biết ta đang chìm dần với thời gian, mất đi tuổi thanh xuân tươi đẹp.. cảm nhận tìm thấy một phần của mình trong bài viết@@@
Mình cũng k53, cũng làm ngân hàng(bộ phận back, xin giấu tên), được nghỉ trọn cả thứ 7 và CN ? Bạn bè thì gần như tuần nào cũng tụ tập, tháng nào cũng liên hoan.Tuy nhiên lương thưởng thấp, bạn có apply hơm? ?
Công nhận anh quá sáng suôt. Cuộc sống của mình mình quyết định, bọn hàng xóm thối mồm thì chửi chết cha tụi nó đi. Giờ anh về đưa cho bố mẹ anh khoảng 1 list chục vụ tự tử do trầm cảm, kèm theo câu bây giờ bố mẹ muốn con cũng thế à là bố mẹ anh phát hoảng, k dám mặt nặng mày nhẹ nữa ngay. Chứ e thấy a còn tiếp tục cái công việc đó thêm 1,2 năm nữa thì dễ đi gặp ông bà lắm
Rất thông cảm cùng bạn. Mình thì may mắn hơn bạn. Bố mẹ thương và ủng hộ mình. Lương của mình khá ổn, làm cho một công ty Nhật khá nổi tiếng, hay phải đi công tác suốt ngày. Cuối tuần nghỉ thì cũng làm vịêc như thường... Về quê với boa mẹ vẫn cắm đầu vào làm việc. Bố mẹ nhìn và lắc đầu. Suốt ngày khuyên mình nên chọn một công việc khác, lương thấp hơn cũng được. Miễn là thấy thoải mái và có thời gian nghỉ ngơi... Nhưng mình thấy vẫn còn cố gắng được nên vẫn tíêp tục :). Cố gắng làm cho bố mẹ hiểu nhé. Chúc may mắn.
Chào bạn. Mình cũng K53. K giỏi như bạn mình chỉ pass MB. Sau mình cũng nghỉ với lý do như bạn. Và mình đang đi tiếp thị cám =))). Chúc mừng bạn.
Thấy đúng nhất là ..hôm nào cũg ăn chửi,Kh chửi, sếp chửi, back chửi,...Nhìn thấy mình trong cfs này, cũg nhìu lần mong muốn đc như bạn bi h nhưng chưa đủ can đảm, mog 1 ngày đầu óc sẽ nhẹ nhàng như bạn bi h, rất mong...
Đã chấp nhận cày cuốc là không có time cho chính bản thân mình chứ k nói gì bạn bè, gia đình. Nhưng đến 1 ngày được nghỉ muốn rủ ai đó cà phê cà pháo thì chả có ai, điện thoại tin nhắn của tổng đài nhiu vô kể (cv ít liên lạc qua điện thoại hơn), đến cuối cùng ngoằng lại thấy mình vẫn Alone. Nhọ. Về nhà thì đau đầu. Thôi chắc lại cày cuốc tiếp. Chậc.
Anh giống em rồi. Làm hàng không lương cao thưởng nhiều nhưng áp lực về thời gian. Con gái mà ngày nào cũng làm đến 1 2h sáng mới về nhà. Và em cũng quyết định nghỉ việc cho dù lương cao, phúc lợi tốt. Em chọn công việc hành chính, lương thấp hơn nhưng thoải mái, có thời gian cho bản thân, gia đình và bạn bè. Và quan trọng là bây giờ em cảm thấy thoải mái hơn bao giờ hết :)
Same here. Khi chính những người thân của bạn không hiểu công việc bạn đang làm, không hiểu rằng cuộc sống của bạn là do bạn quyết định, khi bạn theo đuổi đam mê, kiếm tiền từ nó, sống vẫn ổn, nhưng đằng sau, gia đình là vẫn là 1 nỗi niềm đau đáu...
Như thể bạn đang tường thuật lại cuộc đời của t vậy. Giống đến kinh ngạc. Công việc lúc nào cũng căng đến nỗi chẳng có thời gian mà cf với bạn, hẹn hò, có nhiều cuốn sách đã mua mà chưa có thời gian để đọc. Nhưng đến bây giờ vẫn chưa có đủ can đảm để vứt bỏ công việc này, vì cơm áo gạo tiền vẫn còn quá nặng...
Bạn này nói đúng.Ra trường làm kỹ sư,lương khá ổn nhưng thời gian làm việc 31/30.k ngày nghỉ,thậm chí làm đêm làm khuya.Suy cho cùng lương cao cũng chả làm gì vì thời gian dành cho gia đình k có,bạn bè không,ngay cả bản thân cũng không có.Nên mìn quyết định nghỉ việc,làm cv khác nhàn hơn,dành thời gian cho gia đình và mình nhiều hơn.:))
Cuộc đời bạn hay mình, cũng đều chỉ sống có 1 lần thôi. Hãy sống và làm điều mình muốn! Như mình này, =)), tốt nghiệp xuất sắc, TOP 3 HVNH, làm BIDV, HO MB, Stanchart, lương 2x giờ bỏ về đi bán giày =)))) Mỗi nghề mỗi khổ. Đánh đổi cả mà
Thế mới nói: Bố mẹ không hỏi các con đi học vui không, chỉ hỏi điểm cao không. Bố mẹ không hỏi đi làm vui không, mệt không mà chỉ hỏi lương cao không, cty to không. Kết hôn không hỏi yêu nhau không, mà hỏi hợp năm hợp tuổi ko, chúc mừng sale off tuổi xuân thành công. Ly dị ko ai hỏi vì sao không sống cùng nhau nữa, chỉ hỏi định nhìn mặt mẹ cha xóm giềng thế nào. Đâu phải đến lúc đi làm bạn mới sợ thứ 2, bạn sợ thứ 2 từ lúc đi học cơ mà.". ..
Giống mình ghê, có ông chú lam trong ngân hàng,nên bố mẹ ở quê cứ bắt mình làm ngân hàng, 3 lần 7 lượt mình nghỉ, r lại bắt mình vào lại, họ hàng ở quê cứ nghĩ làm ngân hàng là sướng, có tiền, giờ mình mà nghỉ thì không đc, ba mẹ lại la, mắng, hàng xóm xì xào, nhiều khi muốn đc như bạn, mà làm thế ba mẹ lại buồn lòng, còn chưa giúp j đc gđ nữa :(
Tóm lại là ko chịu được áp lực, thích nhàn hạ nên ra ngoài làm. Gia đình cậu bé này chắc ko quá khó khăn, bản thân cũng ít khát vọng nên cậu mới hỉ hả bằng lòng việc nhẹ lương thấp. Đăng bài như này ảnh hưởng chí tiến thủ của các bạn khác
Mình cũng ra trường 2 năm, làm trong ngân hàng 1 năm có lẻ, cày bục mặt áp lực tứ phía nhưng sao mình không để dư được đồng nào? Cũng muốn tiết kiệm ít tiền xong nghì luôn mà khó thế nhỉ, mình mà nghì chắc bme mình từ mình chứ không nói mặt nặng mặt nhẹ, ôi cái mác ngân hàng nó đáng giá vậy ư?????
Đây có lẽ là câu chuyện mà mình thích nhất. Sau này ra trường bất kì ai cũng phải lựa chọn. 1 công việc với mức lương ổn thu nhập cao nhưng chiếm hết thời gian, sức lực, gia đình và các mối quan hệ của b hay là 1 công việc thu nhập ko cao nhưng lại có thời gian cho bản thân, cho bạn bè và tận hưởng cuộc sống. Mỗi người đều có sự lựa chọn nhất định. Riêng mình thì chỉ cần ko thất nghiệp và có ny là được rồi. :v
Bây giờ anh đang cảm thấy vui vẻ là rất tốt, 2 năm qua chắc vất vả lắm nhưng e nghĩ a nên nghĩ cách kiếm thêm tiền. Bởi vì bây giờ tiền lương mới nuôi mình chỉ đủ rồi để dành được chút thì sau này lấy vợ có con sẽ rất khó khăn, hàng tỉ chi phí phát sinh. Bây giờ chưa phải nuôi ai thì mình thích là được nhưng nêú có í định lập gia đình thì phải ổn định kinh tế. Dù sao thì anh còn trẻ nên cứ chơi đi đã :))
Con cái luôn phải số vì thể diện của bố mẹ, bm không hiểu đc những áp lực mệt mỏi con cái phải trải qua. Đều nghĩ học nhiều sau phải làm cái này cái kia mới xứng. Nghĩ mình cũng giống anh này, học cho lắm vào nhưng thực sự chỉ thích mấy công việc thủ công tay chân ?
Cuộc sống là vậy. Lúc chưa ra trường thì cứ nghĩ mình sẽ kiếm thật thật nhiều tiền. Lúc vào làm mới biết. Tiền nhiều mà để là gì. Nai lưng ra cày cuốc cho lắm rồi đến lúc nhìn lại vì tiền đã phải bỏ đi cái gọi là tuổi trẻ. Tiền vừa đủ, có thời gian cho bản thân, bạn bè thế thì còn gì bằng. Em ủng hộ anh đấy. Rất bản lĩnh. Cuộc sống của mình thì mình lái thôi. Chúc anh thành công. Hihe
A này nghĩ giống em thế ?. Cứ lựa chọn cv m ythich. Chứ cứ cắm mặt đi làm rồi thì đời sống đc bao nhiêu. Và qtrong nhất, mk sống cdoi của mk chứ lmj có ai sống thay mk. Nên k cần qtam những gì thiên hạ nói ?
mình tán thành với quyết định của bạn. trong cuộc sống người ta cứ đặt cho bản thân những câu hỏi : - học để làm gì=>để đi làm - đi làm để làm gì => để kiếm tiền - kiếm tiền để làm gì => để sống - sống để làm gì => thì không ai trả lời nữa cuộc sống mỗi người, ai cũng mưu cầu hạnh phúc. tiền bạc, công việc, sự coi trọng của người khác cũng chỉ làm bản thân thấy hạnh phúc mà thôi nếu k thấy thoải mái thì dường như cuộc sống của mình đang bị người khác chèo lái . mạnh mẽ lên bạn, mái chèo đang đưa bạn đến bến bờ của niềm vui, hạnh phúc. bh bạn chỉ cần tìm 1 người sát cánh bên mình suốt cuộc đời này nữa thôi ! gọi cho em nhé anh yêu !
T thì cũng v nhưng kém may mắn hơn vì t học bên kĩ thuật mới ra trường làm sao mà lương cao được phải biết nhiều có kinh nghiệm nữa chứ, phần lớn áp lực toàn là gia đình. khi t mệt mỏi vì áp lực công việc, tình cảm, tiền bạc muốn dựa vào gia đình cũng chả được
Trước kia mình cũng đi làm cả ngày cả tháng cả năm,chẳng biết bạn bè là cái gì.Lương lậu cũng ổn nhưng thời gian dành cho gia đình,bạn bè ít và rồi mình quyết định chuyển nghề,lương lậu rất thấp nhưng thời gian rảnh nhiều,chăm lo gia đình tốt hơn,bạn bè thì vui vẻ hơn,.... .Cái gì cũng có giá của nó,quan trọng là có đủ quyết tâm để vượt qua đc hay không thôi.
*tóm tắt- sub thơ* Anh ra trường đã 2 năm May mắn vào được làm trong ngân hàng Bố mẹ khoe với cả làng Tự hào kinh khủng vì đang nhiều tiền Tưởng rằng mọi thứ như tiên Nhưng thấy cuộc sống bị thèm thảnh thơi Nhà góp bố mẹ xây rồi Sáng sớm tới tận khuya rồi mới xong Cái công cái việc trong lòng Thèm đi, thèm nghỉ, mà không được làm Giờ thì làm ở cơ quan Một công ti nhỏ nhưng đang vui nè Được gym, được phượt, chơi nè Đọc nốt cuốn sách khi về nghỉ ngơi Gia đình thì phản đối rồi Thế nhưng vẫn cảm thấy vui, nhẹ nhàng...
Em cũng thế, ra trường e ko xin cào NH, lúc nào bố mẹ cũng nói câu: ko xin được việc, rồi công ăn học các kiểu, nhiều lúc thấy sao sao ấy vì làm gì cũng là làm, thấy thoải mái và ko phụ thuộc là được, nhưng tâm trạng vẫn nặng nề lắm.
Cứ tiếp tục với đam mê của mình đi bạn. Cố gắng giải thích ls để bố mẹ có thể hiểu được. Đời người chỉ có 1 lần tại sao k sống với đam mê. Thôi e đi nghỉ trưa tí còn trát vữa tiếp đây
K51, đầu quân Viettel khi vừa tốt nghiệp, cũng tương tự hoàn cảnh, nhưng chưa nghỉ việc, 2 năm đầu đi làm, muốn rửa cái xe cũng khó, giờ sau 4 năm thì đỡ hơn :D
Mình làm MD cho cty của nước ngoài, kỷ lục nhất hôm 4h sáng mới về đến nhà, còn 10h đêm là chuyện bình thường luôn, ngập mặt trong công việc, hai năm bỏ đi bao mqh, rồi cũng đến ngày nghỉ trong sự ngỡ ngàng của đồng nghiệp và khách hàng, chia tay tiếc nhất là team của Thụy sỹ mình làm cùng và phụ trách sp, giờ hơn 1 năm rồi, khởi nghiệp đi con đường riêng của mình, dù còn nhiều khó khăn nhưng đầu hy vọng, nghĩ lại vẫn thấy nên nghỉ và thầm cảm ơn môi trường ấy cho mình sự chuyên nghiệp trong làm việc và học được nhiều thứ lắm, nhưng rồi cũng đến lúc tự xây dựng và đứng trên đôi chân của mình, bố mẹ lo lắng thế bạn hãy tự tin và luôn sống vui, khi bạn thành công bố mẹ sẽ hiểu hơn, mình cũng đã và đang trải qua những khó khăn đó, vững tin lên bạn nhé :)
Đọc cfs của anh em có đôi dòng cảm thông thế này: biết là không ai không muốn kiếm nhiều tiền, bởi dù nguỵ biện thế nào đi chăng nữa đồng tiền có sức mạnh thực sự, có tiền chúng ta sẽ tận hư kệng cuộc sống tốt hơn mà đúng không? Tuy nhiên giá trị của cuộc sống là vô vàn khía cạnh, để kiếm tiền mà chúng ta bỏ quên hết bao giá trị cốt lõi của cuộc sống, đặc biệt là đời sống tinh thần(là tình yêu, là tình cảm, tình thân,), và hơn tất thảy đó là cảm nhận của bản thân về thế giới quan, suy cho cùng mục đích cuối cùng con người chúng ta sống để theo đuổi là hạnh phúc, Vậy: làm gì mà không khiến bản thân hạnh phúc có nên tiếp tục không? Thay đổi để bản thân cảm thấy vui vẻ, lạc quan, yêu đời đó có phải là hạnh phúc không??? Chỉ có đôi lời như vậy cho bạn nào đang phân vân coa định hướng rõ ràng để lựa chọn nhé! THÂN!
Mình cũng như bạn. Bỏ 1 cv lương ổn theo 1 cv mới lương lẹt đẹt. Giờ đang trong thời gian khủng hoảng vì đủ mọi thứ áp lực "phải thế này phải thế kia" đổ lên đầu. Sẵn tiện vì mình là con gái, nên còn cả cái áp lực "phải ổn định để đi lấy chồng". Giờ nhiều lúc cũng hoang mang, k biết lựa chọn của mình đã đúng hay chưa, mông lung như một trò đùa. Có lẽ chuyện gì cũng phải có chi phí cơ hội. Thôi thì chúc bạn cố gắng. Tìm 1 cv tốt để có thể phát triển bản thân theo hướng mới. Nhiều lúc cs bây giờ là trách nhiệm nó đẩy lùi đam mê, sở thích mà :)