Bình luận

Có những người mới sinh ra đã ở vạch đích, còn có những người phải cố gắng cả một đời mới chạm được vạch xuất phát của người khác. Cuộc sống vốn dĩ không công bằng, vậy nên hãy trân trọng những gì mình đang có hiện tại, vì biết đâu đấy cái mà bạn đang rũ bỏ lại là cái mà người khác khát khao...Đặt mình vào hòan cảnh của người khác, mình sẽ thấu hiểu được bao điều...
Mô hình cfs là hoạt động nhờ các bạn gửi bài, các bạn gửi chủ đề nào thì chúng mình lọc rồi đăng chủ đề đó chứ ko phải chúng mình chọn chia tay mà đăng. Giống kiểu phong trào, 1 người đăng bài chia tay vì lý do abc xyz lại kèm theo 1 loạt các bạn đăng bài vì lý do chia tay này nọ. Nếu các bạn tự viết rồi chia sẻ về cuộc sống, gia đình thì chúng mình lọc rồi đăng thôi. Đây là cách làm chung, còn lại mình sẽ ko trả lời những câu hỏi lẻ "Tại sao cfs của mình ko đc đăng?" chẳng hạn. #Dưa_Hấu.
Nhớ bữa t vào 1 quán ăn gặp 1 anh kia dẫn 3 đứa con đi ăn, có lẽ do cha con anh ăn mặc luộm thuộm nên chủ quán chẳng hỏi han gì cả. Còn những ng kia mặc quần là áo lượt tới thì hỏi han ân cần trong khi anh kia cùng các con tới trước vẫn chưa có món ăn. Tôi nhắc chủ quán họ mới ra hỏi. Ko hiểu sao nhiều ng nhìn vẻ bề ngoài mà có thái độ đối xử khác nhau nhỉ.
Mẹ t cũng là CN vệ sinh như này. 18 năm cực nhọc vất vả nuôi ae T lớn đến khi bố tôi mất mẹ vẫn bám trụ với nghề này nuôi tôi ăn học ĐH. T luôn tự hào về mẹ, về nghề của mẹ T làm. Vì nghề này rất cực thức khuya, dậy sớm nhất là những ngày đông giá rét khi mọi người đang ngủ thì mẹ tôi dậy từ 2h,3h đi làm,... Mong sao mẹ T có sức khỏe tốt để sau này ra trường tôi có thể nuôi dưỡng mẹ.
Cái suy nghĩ của cậu sao giống suy nghĩ của t: ở gần chợ quê tớ có 1 cụ già chuyên kéo xe kéo nhỏ nhỏ như xe đẩy của trẻ con bán ngô luộc, khoai luộc... chìu nào cũng thấy cụ nhìn cụ chắc phải 70/75 tuổi rồi, khéo chiếc xe khá là thương, có 1 lần mua hàng cho cụ có hỏi "cụ ơi sao cụ già rồi mà vẫn bán hàng" cụ nói " k ai nuôi, k bán lấy gì mà ăn hả cháu" tớ khá là xúc động khi nghe câu đó. Cứ ms lần đi chợ tớ đều qua đó, nhìn cụ và suy nghĩ. Có rất nhiều người bằng tuổi cụ họ được an sinh dưỡng lão, được an nhàn tuổi già được con cháu chăm lo và phụ dưỡng. Thế còn cụ? Tớ cứ nghĩ như thế. Lần đầu tiên có 1 người 1 hình ảnh mãi lưu giữ trong trí nhớ tiws đến tận bây giờ
*thơ- nhưng không phải sub* Một nụ cười, bàn tay nhỏ xinh xinh Ngồi cạnh mẹ, để tâm tình với mẹ Nem trong tay, nụ cười tròn be bé Ăn vội ngon lành, còn mẹ cứ nhìn em Cạnh cái thùng, rác bị đổ kèm nhem Người quen hỏi bố em đâu rồi thế Em bảo rằng, mẹ em luôn luôn kể Bố xa nhà, là để bố nuôi em Lễ phép, ngoan hiền và đôi mắt êm êm Yêu thương lắm, cái ôm mềm của mẹ Mong cho đêm cứ lặng lờ khe khẽ Để trái tim này cùng mẹ đợi ban mai!
Dòng đời lưu lạc chốn nhân gian,bao cảnh khóc than thấy ngỡ ngàng.Duyên nhỏ tình kia còn vương lại,giúp nhau gian khó vượt thời gian.Khoảng ko chơi vơi giữa đời vắng.Nam mô a di đà
Mong cho sau này em ấy lớn lên, sẽ không chịu sự tác động của xã hội mà từ bỏ hành động mỗi tối bên người mẹ của mình. Đời cần lắm những hình ảnh bình dị, nhẹ nhàng.
hình ảnh 2 mẹ con họ thật đẹp không chỉ mình chị tất cả neuer dù không quen biết nhưng ai cũng mong những điều tốt đẹp với 2 mẹ con họ và những mảnh đời kém may mắn khác <3
Thế mà nhiều bạn chỉ vì ngực lép một tí, lùn một tí, hơi xấu gái một tí hay bị ny bỏ với lí do cực kì củ chuối bla bla...đã lên đây kêu la inh ỏi củ tỏi. Hãy đọc lấy cfs này và cảm thấy mình quá may mắn và la ít thôi@@
Lâu lắm rồi mới thấy NEU có bài về cuộc sống xã hội... còn đâu toàn là chia tay bởi ba lí do xàm xàm như gọt dứa, đánh rắm, về nhà ny đi ị làm tắc bồn cầu...
Tôi rất thích đọc những cfs đậm chất đời thường nhưng giàu lòng nhân ái như thế này hơn, lâu lắm mới đọc một cái cfs mà như muốn nuốt trọn từng chữ. Tình cảm của hai mẹ con chị lao công đẹp quá, bình dị, thân thương, những điều đẹp nhất lại luôn đến từ những thứ bình thường nhất. Bạn cũng rất đẹp, người viết Cfs ạ.