Bình luận

Viết ra cũng nhẹ lòng đi nhiều phải không, tôi đã từng nói, mỗi người đều mang trong mình đủ thứ gánh nặng trên vai, tùy vào cách họ cảm nhận. Có người sinh ra trong nhung lụa nhưng lại đồng tính, và chính gia đình họ lại là rào cản để họ sống thật với bản thân. Có người, từ bé, chỉ ước mơ được nhìn thấy ánh mặt trời, còn có người, chỉ mong một lần được nhìn mặt cha. Mỗi chúng ta đều được đối xử một cách không công bằng, theo cách này hay cách khác, và đó mới chính là điều công bằng của cuộc sống, tôi luôn tin, nếu vượt qua, bản thân sẽ càng mạnh mẽ, bản lĩnh là thứ chỉ có thể dày lên theo năm tháng chưa không hề bị đánh cắp. Cố lên bạn, mọi chuyện có thể không đâu với đâu, bạn 26, tôi 27, cũng lạc lõng trước bao lối rẽ, lựa chọn, có người từng nói ngoài 30 nếu bạn chưa xác định được mình phải làm gì, mình phải đi con đường như thế nào, bạn sẽ khó thành công. Chúng ta cũng sắp 30 rồi, có thể đến tuổi đó, mọi chuyện cũng không suôn sẻ hơn nhưng hãy vùng vẫy, vì chúng ta luôn có một thứ, thời gian bạn ạ. Tuổi trẻ, không có gì ngoài dũng khí và một con tim lành lặn.
26t bằng học bổng nước ngoài lo gì k kiếm được việc. Cứ học cao mãi rồi làm thêm nuôi thân thì bạn 50 tuổi vẫn chưa có việc chính nhé. Kiếm việc chính đi bạn
Tại sao cứ phải là cao học ms xong... Học ĐH xong ra ko làm được việc hay sao phải lên cao học, mẹ thì đang ở nhà ngày ngày bán từng thúng xôi, sống chung vs ông bố nghiện rượu. Con đường đi là quá dễ định hướng: 1. Tốt nghiệp ra trường, đi làm. 2. Kiếm tiền, thích thì để dành tiền học th.s trong nước, thích vi vu đi đâu thì tùy, cứ cuối tuần về vs mẹ cũng là xong. Bạn bè đã chẳng tin ai, còn mỗi gia đình cũng trốn nốt thì ... @@
Chị, nếu được ib với em nhé. Em nè, em cũng nhận được học bổng, khát khao muốn đi du học từ hồi còn là con nhóc lớp 8. Nuôi dưỡng rồi đến lúc có được, lại chần chừ, đến lúc nào định đi thì k thể đi nổi, vì mẹ em cũng bị bệnh rất nặng. Bạn bè thì cứ toàn hỏi kiểu "sao k đi? Nói đi từ hồi nào rồi giờ vẫn ở đây." lúc đấy chả biết nói sao cả, cười trừ. Nhiều khi k biết xả ở đâu, giờ thì học bổng của em cũng hết hạn rồi. :))). Còn chuyện lứa đôi, em cũng từng hận thù chứ c, cũng từng k có niềm tin vào đàn ông, thật mà nói, em chỉ xem là bạn bè, anh em thì được, còn mà để yêu, để ở bên, em k tin được. Nhưng gặp đúng ng thì có hy vọng hơn c ạ. C mở lòng mình ra, đừng dằn vặt bản thân như thế. C về với mẹ, với gđ đi c, còn chỗ nào ấm áp và yên bình bằng vòng tay của mẹ đâu. Cố lên c. Rồi may mắn và hạnh phúc sẽ tìm đến c, tìm đến những ng xứng đáng, và vì c xứng đáng mà.
E muốn ôm chị ngay lúc này. " Chúc chị sớm tìm ra lối thoát chp bản thân, tìm được người cho chị niềm tin và mục tiêu cho cuộc sống sau này của chị. Nơi bình yên nhất vẫn là nhà chị ạ. Chị hãy về với gia đình cùng mẹ giúp bố chị sớm khỏi bệnh. Như chị có rất nhiều công ty cần đến chị với mức lương đủ sống... Mọi người vẫn bên chị!"
Mình chỉ thắc mắc, nếu gia cảnh ko tốt, sao tốt nghiệp ĐH xong ko đi làm, học cao học tiếp làm gì? Lúc đi học tiếp, bạn chỉ thấy bạn được học bổng 75%, nhưng bạn không thấy bố mẹ đã già, đã vất vả, vậy giờ bạn than thở gì? Trình độ bạn có thừa, vậy sao ko tự mình ra đường đời lập thân lập nghiệp, ngồi đây than thở viết cfs làm gì?
Trách nhiệm hay tự do, đâu là điều chị cho là quan trọng lúc này, đâu là điểm tựa tinh thần của chị mỗi khi chị gục gã - là về nhà ngủ cùng mẹ hay du lịch đến một nơi xa xôi để trốn tránh thực tại? Nếu chị xác định được rõ ràng thì chị sẽ tìm được hướng đi cho mình. Ai cũng có nhiều mặt nạ, có những mặt nạ mình xây dựng đẹp đến nỗi không muốn nó bị dây bẩn, nhưng cũng có cái thật không muốn người khác biết về sự tồn tại của nó. Con người chị là tổng hoà của tất cả những mặt nạ đó, nên chị đừng ghét bỏ chiếc mặt nạ nào cả, vì nó giúp cho chị thích nghi với cuộc sống. Tìm kiếm một người bạn thân thiết/hoặc một người xa lạ - mà chị biết chắc họ sẽ cảm thông mà không phán xét, lắng nghe mà không dè bỉu, để trải lòng chị ra. Khi nói được ra rồi, chị sẽ tự nhiên có cách tìm được đường đi cho mình. Một vài ý kiến cá nhân em. Rất chia sẻ với chị lúc này. Chúc chị muôn vàn bình yên!
E ko hiểu tại sao chị lại phải trốn. Nói trắng ra chị là kẻ"Hèn" gặp khó liền lủi vào 1 góc. Mặc kệ mẹ cha. Gia đình em cũng ko khác chị là bao. Cho đến ngày hnay em sống cũng chỉ vì mẹ. Học hành ăn uống mẹ em lo tất. Nên em luôn coi mẹ như thượng đế. Gặp khó khăn lớn hay nhỏ khi muốn sống ích kỉ 1 chút em đều nghĩ đến mẹ. Phải đặt chữ Hiếu làm trọng. Còn ba em, em ko coi ông ta là cha mh. Nhưng em cũng phải làm tròn trách nhiệm 1 người con. Dù ông ta ko làm tròn trách nhiệm của mh. Thế đấy chữ "hiếu" đối vs em rất quan trọng. Bởi em sợ 1 ngày nào đó. Mh làm sai mh "bất hiếu" mh phải ăn năn suốt đời. Sống cho mh đồng nghĩa vs việc sống ko hổ thẹn với chính mình. Chị lạc lối ư? Ngoài kia còn đầy rẫy mảnh đời cơ cực hơn chị. Làm ơn hãy thức tỉnh, tập trung vào người mh thương dù họ ko thương mh. Hãy sống làm sao để sau này chị ko phải hối hận. Nếu rảnh chị đi Chùa hoặc Nhà thờ đi. Em đạo Thiên Chúa nếu chị ko phải thì vẫn vào đc. Tự nhiên Chúa sẽ soi sáng cho chị. Thân!